Chap 60: Nhảy lầu (Part 1)
Chết rồi?!
Jessica từng nghĩ đến rất nhiều trường hợp, ví dụ như bà ở nước ngoài, bà có con gái khác, bà… Những suy nghĩ này đều dựa trên cơ sở là bà vẫn còn sống.
Nhưng một câu vừa rồi của Yuri đã phủ định toàn bộ những giả thiết của cô.
“Chết rồi…” Cô lặp lại: “Thật sao? Bà ấy chết như thế nào?” Có lẽ… bà ấy và cô không có quan hệ gì, chẳng qua là trùng hợp, hai người có đôi mắt giống nhau mà thôi. Jessica nghĩ vậy.
“Hi sinh vì nhiệm vụ!”
“Ừm?” Sica chờ Yuri kể chi tiết, nhưng sau khi cô ta nói câu đó, lại không nói gì nữa: “Không có thông tin gì sao?” Ví dụ như ở đâu, xảy ra chuyện không may gì?!
“Không có!” Yuri khẳng định.
“Vậy… người đàn ông đó?!”
“Cũng giống bà ấy.”
Giống nhau!
Có phải là quá khéo không. Không phải cô đa nghi, mà dựa vào trực giác và kinh nghiệm phá án nhiều năm qua thì cô vẫn cảm thấy kiểu trùng hợp này thật quá “khéo”. Hơn nữa, hôm nay cô vừa nhận được bức thư này, tất cả giống như một vòng tròn vậy.
“Cũng chỉ có mấy chữ hi sinh vì nhiệm vụ, còn không có gì rõ ràng nữa sao?!” Sica hỏi xong, Yuri gật đầu thay cho câu trả lời.
Quả nhiên…
“Ngày mai Yul muốn đến bên Tổng cục điều tra một chút.”
Jessica buồn bực, tài liệu về quân nhân sao lại sang Cục cảnh sát điều tra? Yuri cầm tư liệu trên bàn đưa cho cô:
“Người đàn ông này sau khi xuất ngũ được Quân đội điều đến Cục cảnh sát Busan, cũng là Cục cảnh sát mà em đang làm một thời gian ngắn. Những hồ sơ có liên quan cũng đều được chuyển đến Cục cảnh sát.”
Jessica nhận tài liệu, lật xem qua, cũng biết được một số tin tức cơ bản. Ví dụ như, người đàn ông đó tên là Kim Tae Soo, người phụ nữ là Narsha, cũng không có nhiều tin tức mà cô cần.
“Ngày mai tôi sẽ đi cùng cô.” Jessica trả tài liệu lại cho Yuri.
Ngày hôm sau, Yuri để Sooyoung tiếp nhận nhiệm vụ phụ trách huấn luyện, sau đó đưa Sica về thành phố. Vừa đến Cục cảnh sát, đám người Onew đã ở bên trong, thấy Madam Jung về, họ liền trực tiếp kéo cô đi, đưa cô đến hiện trường vụ án, còn Yuri thì đi thẳng vào phòng tư liệu của Cục để tìm tài liệu liên quan.
Đã hơn một tuần kể từ khi hung thủ gây án. Vì vụ án vẫn chưa được phá, nên xung quanh hiện trường vẫn còn giăng dây cảnh giới, giữ nguyên hiện trường lúc đầu. Jessica đeo thẻ công tác trước kia lên để đi vào trong.
Căn phòng giống như ảnh chụp, các dấu vết bị máu che kín, thi thể đã được dời đi, nhưng trên sàn nhà vẫn còn những dấu hiệu tương ứng. Có một vài món đồ chơi nhỏ rơi vãi trên sàn, trong tách trà vẫn còn đựng trà, mấy tờ báo nhuốm máu rơi trên đất, trong phòng bếp, thức ăn đang được làm dở vẫn còn đặt trên thớt gỗ. Sica như có thể nhìn thấy cảnh tượng xảy ra lúc đó: cậu bé kia đang chơi đồ chơi trên sàn phòng khách, bà nội thì ở trong bếp chuẩn bị cơm chiều, còn ông nội ngồi trên ghế salon, vừa đọc báo, vừa pha trà, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn dáng vẻ cậu cháu nội chơi đồ chơi, cười thỏa mãn, không khí ấm áp, hòa thuận đến như thế…
Jessica nhìn quanh, không có dấu vết đánh nhau, có lẽ đúng như Onew đoán, hung thủ có thể là người quen, lúc trước có lẽ cũng đã ở trong phòng.
Ở lại hiện trường khoảng hơn nửa giờ, những vết máu trong phòng khiến Jessica cảm thấy hơi áp lực. Cô bước ra ngoài hít một chút không khí trong lành, cũng thuận tiện đi sang vài hộ gia đình sát vách hỏi chuyện một chút.
Thông tin cô thu được cũng không khác gì với thông tin của đám Onew. Hai ông bà ở căn nhà kia, bình thường vẫn rất thân thiện, sống với mọi người cũng không tệ. Trước đây, ở tiểu khu này luôn rất yên bình, chưa từng phát sinh những chuyện thế này!
Là muốn báo thù? Hay là lập kế hoạch giết người vì có mục đích khác?
Jessica thần cân nhắc, bất tri bất giác lại đi tới sân bóng rổ phía sau tiểu khu, có một vài người có vẻ là sinh viên đang chơi bóng rổ ở đó.
Tiểu khu này nằm trong khu vực trường học, nên xung quanh có không ít các trường đại học, trung học. Mấy người sinh viên kia, chắc là học trường đại học gần đây, đến để chơi bóng.
“Cảnh sát Jung ---.” Một nữ sinh trẻ tuổi vô cùng phấn chấn chạy tới, gọi Jessica: “Ha ha --- chị là cảnh sát Jung đúng không? Chị đến để điều tra vụ án giết người kia à?”
Jessica ngẩn người, rồi gật đầu: “Sao em biết chị?”
“Mấy ngày rồi mà vụ án đó vẫn không có tiến triển gì à?” Cô nữ sinh tự giới thiệu về mình: “À… em là Goohara, sinh viên khoa nghiên cứu tâm lí tội phạm.” Cô cười: “Chắc chị không biết em, nhưng em thường nghe appa kể về chị, cũng xem ảnh của chị rồi.”
“Appa em là…”
“Goo Sang ạ.” Goohara trả lời.
Jessica chợt nhớ đến một người cảnh sát già có vẻ mặt rất hiền lành. Goo Sang là một vị cảnh sát già gần năm mươi tuổi ở Cục, công tác trong Cục được vài chục năm, không có thành tích quá nổi bật, nhưng cũng không phạm lỗi gì. Yên yên bình bình trải qua mấy chục năm đời người ở trong Cục cảnh sát, hình như năm nay sẽ về hưu.
“Thì ra em là con gái của chú Goo.” Jessica nói, cô cũng từng nghe chú Goo kể là có cô con gái học ở đại học, không ngờ là khoa nghiên cứu tâm lí tội phạm.
“Cảnh sát Jung, chị thấy vụ án này thế nào?” Goohara dường như rất sốt sắng với vụ án này: “Thầy giáo của bọn em dùng đề tài này để làm đề bài, cho bọn em thực tập nghiên cứu. Đây là kết quả phân tích của bọn em, cảnh sát Jung, chị xem qua một chút đi.” Goohara đưa một quyển sổ ghi chép cho Jessica.
Sica nhìn quyển sổ rất dày trong tay, vừa quay đầu đã thấy một người đàn ông lớn tuổi, mặt cau có đi về phía này: “Chú Goo!” Người đang đi tới là Goo Sang. Jessica quay ra chào ông.
Goo Sang đi tới, sắc mặt rất khó coi, nhìn con gái rồi quát to: “Bố đã nói với con rồi, đừng có làm rối lên, sao con không chịu nghe, lại còn chạy đến tìm cảnh sát Jung, con thật là…”
Nói xong, lại quay sang Jessica: “Madam à, việc này… cháu đừng chấp trẻ con, mấy đứa nhóc này, chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng. Để chú lôi cổ chúng nó về.”
Sau đó, ông thở phì phì quay sang quan sát Goohara và đám bạn của cô, rời khỏi tiểu khu. Sica nhìn quyển sổ dày trong tay, rồi cũng quay về Cục cảnh sát.
P/S: Believe in Yulsic!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét