Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

Chap 76: Madam Jung phản kích

Giống Kim Tae Soo như đúc?
“Liệu cô có nhìn nhầm không?” Yuri hoảng hốt đến run người.

“Không nhầm được.” Ánh mắt Gyuri chạy trên người Yuri, lực chú ý đã chuyển từ cuộc nói chuyện của hai người sang người Yuri, nói chính xác là, chuyển đến nửa thân dưới của cô ấy. Dù cách lớp quần áo, cô vẫn có thể phát hiện ra sự biến hoa của cô ta, hiển nhiên là thuốc đã có tác dụng. Hiện giờ, cô ta hẳn là không chịu nổi mới đúng, mà… dù dưới tình huống như thế, cô ta lại vẫn có thể kiên trì tập trung toàn bộ vào công việc…

Điểm này, thật sự khiến Gyuri vừa yêu vừa hận!

Gyuri càng ghé sát vào người Yuri hơn, thân người như hoàn toàn dán vào người cô ta, có thể cảm nhận được thân nhiệt toả ra dưới quần áo.

“Cái đó… vì sao…” Yuri đã cảm nhận được cô ta áp sát vào mình, lông mày cau lại: “Gyuri…” Vừa nói xong, Yuri bỗng cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào, nói vậy cũng không chính xác, nói đúng ra là, cô cảm nhận được sức lực toàn thân đều biến thành một luồng nhiệt tập trung vào nửa thân dưới: “Cô làm gì vậy?”

Gyuri đưa tay, thừa dịp Yuri đang không đề phòng, đẩy cô ta xuống ghế salon bên cạnh, rồi ngồi lên người cô ấy: “Em… em vẫn luôn ao ước việc này…”

“Rượu…” Ly rượu vừa rồi có vấn đề. Hai mắt sếp Kwon nhìn trừng trừng vào cô ta, không thể tin được cô ta lại lấy lui làm tiến, hạ độc sau lưng mình…

Bị hai ánh mắt lạnh lùng của Yuri nhìn trừng trừng, Gyuri cũng hơi hoảng, nhưng mà… sự cố chấp bao nhiêu năm đang ở ngay trước mặt, làm sao cô có thể dễ dàng dừng tay: “Kwon Yuri, đừng nhìn em như vậy…” 

Thân thể Gyuri như cố ý lại như vô tình cọ xát vào người Yuri, khiêu khích cho Yuri càng phát hoả thêm, nhưng dục hoả này, từ đầu đến cuối cũng không thể làm tan đi băng lạnh trong mắt cô ấy: “Chỉ là, em muốn giữ lại một chút hồi ức thôi mà…” 

Bàn tay cô ta chậm rãi cởi cúc áo của Yuri, mơn trớn làn da đầy những vết sẹo lớn nhỏ… Đây là kết quả Yuri mang về sau mỗi lần vượt qua lằn ranh sinh tử.


“Choang!”

Một âm thanh thuỷ tinh vỡ vang lên khiến người trên ghế salon dừng động tác lại. Nhìn qua hướng phát ra tiếng động, thấy ngay một bóng người gầy nhỏ đứng ở cửa, dưới chân cô là một chiếc ly thuỷ tinh vỡ nát.

Yuri vừa nhìn thấy bóng người đó lập tức nhận ra ngay thân phận của cô: “Jung Sooyeon…” Yuri giãy dụa muốn đứng lên nhưng lại bị Gyuri đè xuống.

Gyuri nheo mắt, nhìn người đang đứng ở cửa: “Jung tiểu thư, tầng ba là khu vực riêng tư, không tiếp người ngoài!” Không phải đã đi xuống rồi sao? Giờ lại còn đi lên?

Hay lắm, không tiếp người ngoài, nói vậy thì Yuri kia là chồng cô chắc!

Hai mắt Jessica như có lửa, nhìn chằm chằm vào người khúc "than củi" nằm dưới người Gyuri. Hừ! Người mạnh mẽ đến đâu, quả nhiên đều cùng một đức hạnh, dù có là một nam nhi hay "nữ công" trai tráng mạnh mẽ đến đâu, gặp phụ nữ cũng mềm nhũn hết. Nghĩ đến đây, lửa giận trong lòng cô càng bốc lên mạnh hơn.

Lúc trước cô bị Roger quấy rầy, mất bao nhiêu thời gian ở dưới tầng hai, cuối cùng Roger mới nói cho cô biết, tầng ba là địa bàn của Gyuri, khiến cô hoả tốc chạy lên, lại nhìn thấy ngay một hình ảnh khiêu khích kích tình như vậy, quả thật… Yuri, cô đúng là đồ khốn kiếp!

Nhưng cô đang làm gì thế này?

Không khác gì một bà vợ đi bắt quả tang chồng ngoại tình!!!

Jessica cảm thấy hành động của mình rất ngu xuẩn, nhưng… nhưng mà… sự tức giận trong ngực đã đốt cháy sạch lý trí vốn không nhiều lắm của cô.

“Ha ha…” Sica cười nhạt: “Ngại quá, quấy rầy “tình thú” của hai vị rồi!” Men rượu làm cô hơi choáng váng đầu, nhưng lửa giận bây giờ còn khiến cô tức tối hơn: “Các người cứ tiếp tục đi, tôi cũng phải tìm một nơi hưởng thụ một đêm sung sướng với Roger…”

Cô dùng chút lý trí không còn sót lại bao nhiêu của mình để nói cho hết câu rồi xoay người đi. Mà câu nói cuối cùng lại khiến Yuri tức giận đến giơ chân… Trong lòng thầm mắng, đồ lùn Lee Sunny, nghĩ ra cái cách chết tiệt gì thế.

Gyuri nhìn khuôn mặt giận dữ của Yuri. Cô gái kia chỉ tuỳ tiện nói vài câu đã khiến Yuri tức tối như vậy, trực tiếp xé rách khuôn mặt lạnh băng ngàn năm không đổi của cô ấy, làm cho Gyuri nhìn thấy một khuôn mặt có nhân tính hơn nhiều.

“Cô cũng thấy rồi đấy, cô ấy căn bản không thèm để ý đến cô.” Gyuri nhỏm người dậy, chậm rãi cởi quần áo của mình ra: “Nếu vậy, Yul còn quan tâm đến cô ấy làm gì… Hãy để chúng ta cùng hưởng thụ một đêm tình ái, không phải sẽ tốt hơn sao?”

“Gyuri…” Con ngươi Yuri chợt loé lên, đôi tay vốn buông thõng trên ghế salon đang định cử động, bỗng tai Yuri nghe thấy một loạt tiếng bước chân mạnh mẽ chạy từ dưới tầng lên, sau đó, ùa qua cửa như một cơn gió… À… Phải nói là một bóng người lao như một cơn gió, mang theo khí thế sấm vang chớp giật, phi vào phòng.

Lúc này, Gyuri vừa cởi được một nửa, hai cánh tay vẫn còn đang bị kẹt trong quần áo, mà cơn lốc xoáy kia đã cuốn đến bên salon, không phải là Jessica đã đi rồi lại quay lại hay sao?

Trong đôi mắt to được trang điểm kỹ càng của Gyuri vừa có sự ngạc nhiên lại vừa có sự nghi hoặc, không nghĩ ra được cô ấy đã đi rồi còn quay lại là có mục đích gì?

Khuôn mặt Jessica đỏ bừng, trong mắt tràn ngập lửa giận, mùi rượu nồng nặc bốc ra từ trên người cô… Vừa rồi, sau khi lao xuống tầng dưới, uống cạn vài ly rượu, cô càng nghĩ càng không nuốt trôi được, cuối cùng, lại lao lên trên này!

“Cút ngay!” Cô thô lỗ kéo Gyuri từ trên người Yuri xuống.

Gyuri căn bản không ngờ Sica lại đột nhiên dùng “bạo lực”, lại thêm hai cánh tay đang bị kẹt trong quần áo, cho nên căn bản không có cách nào phản kháng, bị Sica kéo xuống, cô ta ngã úp mặt xuống đất với tư thế cực kỳ bất nhã.

“Cô —.”

“Cô cái gì mà cô —.” Sica bắt trước cô ta, đặt mông ngồi lên người Yuri: “Nếu muốn… thì cũng phải xếp hàng… Làm… làm gì có chuyện đến sau mà đòi vượt lên trước.”

Cô vốn đã uống nhiều rượu, hơn nữa, vừa rồi xuống còn nốc thêm vài ly nữa, nên giờ toàn bộ đầu óc không còn tỉnh táo. Nói chính xác hơn là, lý trí vốn không còn sót lại bao nhiêu, giờ đã bị cồn tẩy sạch bách.

“A!”

Một tiếng rên rỉ như có như không truyền đến từ dưới thân cô, rõ ràng là phát ra từ miệng Kwon Than Đen.

Cô đặt mông ngồi lên người Yuri, Yuri đương nhiên không phản đối, thậm chí còn có thể nói là cực kỳ hoan nghênh, nhưng điều kiện tiên quyết là… có thể không cần chính xác đến mức như thế không? Ngồi thẳng vào chỗ đó…

Nếu là ngày thường, tinh thần của Kwon Yuri không như thế này, thì dù cô có ngồi vào đó cũng không sao. Nhưng hiện giờ là lúc tinh thần sếp Kwon đang đặc biệt hưng phấn, cô lại mạnh mẽ ngồi xuống, thật muốn chết luôn mà! Có điều, cũng nhờ thế mà luồng nhiệt của Yuri giảm đi một chút.

“Này… người phụ nữ này…” Jessica chỉ vào người ở bên dưới mình, nấc lên một hơi rượu: “Muốn cưỡng bức, cũng phải là bà đây cưỡng bức trước…”

Đúng vậy! Muốn làm gì cũng phải là cô làm trước! Bảy năm trước, cô vì sự tồn tại của Victoria, mà chỉ có thể giấu tình cảm của mình dành cho đối phương ở sâu trong lòng, cẩn thận cất trong nơi an toàn nhất. Bảy năm sau, Yuri nói cho cô biết, Victoria đã kết hôn, chú rể không phải Yuri. Cô kinh ngạc, nhưng đồng thời cũng phát hiện, trong lòng mình lại có một niềm vui nho nhỏ…

Dù sao… dù sao mọi người cũng đều là người trưởng thành rồi đúng không… Quan hệ tình dục là chuyện rất bình thường. Tuy rằng cô không đẹp như Park Gyuri, nhưng… nhưng tốt xấu gì cô cũng là người phá đi sự trong trắng của tên Kwon Đen ấy, đúng không… Cái này cũng có thể xem là “chứng nhận đặc quyền”. Có lý nào lại đi lãng phí chứng nhận đặc quyền của mình chứ…

Nghĩ lại thì, nhiều… nhiều năm qua, cô cũng chưa từng ăn mặn… Mà Yuri, lại có báu vật thượng đẳng như Gyuri vậy… Rất không công bằng…

“Tôi… tôi dẫn cô ta đi trước… sung sướng một hồi đã… sau đó… sau đó đổi cho cô!”

Đầu óc Jessica đã hoàn toàn mơ hồ, căn bản không thể suy nghĩ theo cách thông thường nữa rồi. Cô tìm một lô một lốc lý do, nói ra cũng líu lưỡi, không rõ ràng. Cô muốn đứng lên khỏi người Yuri, nhưng hoa mắt chóng mặt, chỉ cảm thấy dưới người mình không phải là Yuri mà là một vũng bùn, không có chỗ để vịn, không dùng lực được, thử vài lần cũng không thành công. Nhưng hành động này, lại khiến người dưới thân bị giày vò đến đỏ bừng mặt mũi… Cô cảm thấy mình đang bị lún sâu vào vũng bùn, không có lực đứng lên, lùi lên lùi xuống muốn rời khỏi vũng bùn đó…

Nhưng mà…

Rốt cuộc, sau khi hai tay cô sờ soạng một hồi, cũng tìm được một điểm tựa: “A… Tôi… tôi… tôi đứng lên…”

“A—.” Yuri hít một hơi lạnh, nhìn thấy vị trí mà bàn tay nhỏ bé của cô đang đặt lên, thế này thì… đến thánh cũng phải phát cuồng! Sau đó, cô cố gắng vịn vào đó, rốt cuộc cũng có thể rời khỏi người Yuri, đứng xuống bên cạnh salon… Sau đó, cứ nắm lấy chỗ kia… kéo Yuri ngồi dậy…

Cô nàng này —–

Yuri liên tục hít khí lạnh trong lòng. Cô bây giờ đã say đến không biết trời đất gì nữa, lực tay cũng không mạnh, nhưng lại làm như vậy với Yuri, quả thực là muốn lấy mạng mà….

“A…” Sica say đến mờ hai mắt, không phát hiện ra trong tay mình đang cầm cái gì, hành động của mình trong mắt người khác kinh thế hãi tục đến thế nào, miệng còn liên tục thúc giục Yul mau đứng lên, sau đó tìm một chỗ bù đắp cho bao nhiêu năm ăn chay của mình!

(Nếu giờ phút này Jessica tỉnh lại, tuyệt đối sẽ bị hành động của mình doạ cho phát ngốc lên thôi)

Lúc này, Gyuri đang ngã trên đất rốt cuộc cũng hồi phục tinh thần từ trong sự kinh hãi. Cô ta đứng lên, cũng không thèm quan tâm đến việc quần áo không chỉnh tề, chỉ muốn đi tới giành lại lợi ích của mình: “Cái cô này, còn không mau tránh ra…” 

Cô ta đưa tay gạt cô nàng ma men kia ra, nhưng lại chụp vào khoảng không. Thì ra, khi tay cô quơ tới, thì dưới chân như vấp phải cái gì đó, mất trọng tâm, cả người ngã phịch xuống salon.

“Sica…” Lúc này, sau khi nghỉ ngơi được một lúc, Yuri rốt cuộc cũng khôi phục được chút khí lực.

Sica mơ màng nhìn người ở dưới mình, dường như có cảm giác không rõ ràng đây là mơ hay thật: “Cô Kwon…” Cô hơi líu lưỡi, nhưng Yuri lại nghe thấy sự ngây thơ, giống như cô bé của bảy năm trước, trong tim, trong mắt chỉ chứa đầy hình ảnh của mình vậy.

Trong lòng Yuri cảm thấy vô cùng ấm áp, lớp băng lạnh trong mắt bỗng chốc tan chảy, cô giơ tay, vỗ nhẹ vào đầu Sica: “Chúng ta vào phòng đi…” Tuy hiện giờ Yuri rất muốn xử tử cô ngay tại chỗ này, nhưng cũng không có hứng thú diễn đông cung đồ trước mặt người khác.

Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của Gyuri, Yuri bế Sica đi còn không vững lên, bước thẳng ra ngoài cửa…

“Cô…” Gyuri thực sự kinh hãi. Người vừa rồi ngay cả sức phản kháng còn không có biến đâu mất rồi: “Không phải cô…”

Yuri dừng chân: “Gyuri, tôi rất thích thái độ làm việc của cô, nhưng mà… không phải chỉ có chỗ cô mới có thể cung cấp tin tình báo!” Nói xong, Yuri bế Jessica đi xuống cầu thang!

Mục tiêu: phòng trống ở tầng hai!
Nhiệm vụ: Tiến hành dập lửa!
Người chấp hành nhiệm vụ: Kwon Yuri, Jung Sooyeon thông qua!
Thời hạn: Không có!

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2015

Chap 75: Manh mối

Trên tầng ba bố trí rất đơn giản, không gian rộng lớn được chia thành ba khu. Khu nghỉ ngơi, cũng chính là nơi ở của chủ nhân. Khu làm việc gồm một phòng khách và bốn phòng đọc sách của Gyuri. Cuối cùng là khu giải trí, ở chính giữa đặt một quầy bar, còn có mấy máy tập thể dục ví dụ như máy chạy bộ… Có cả mấy thiết bị giải trí như bàn bi-a, và thêm một bể bơi ngoài trời nữa. Dưới ánh sao trời, sau một ngày bận rộn, có thể ngâm mình trong này, uống một ly rượu, ngắm cảnh đêm. Chỉ nhìn mấy thứ này là có thể thấy, Park Gyuri là một người phụ nữ rất biết hưởng thụ cuộc sống.

Lên tầng ba, Gyuri đi đến quầy bar, rót hai ly rượu đỏ. Sau khi Yuri nhận ly rượu, liền quay người đi thẳng vào phòng đọc sách, ý tứ rất rõ ràng — nói chuyện công việc!

“Ở đây nói chuyện cũng được.” Gyuri kéo Yuri lại: “Không được phép của em, không ai dám lên đây đâu.”

Yuri cũng không quan trọng, trước kia đều là cô ta yêu cầu vào phòng đọc sách để bàn bạc: “Nói đi!”

“Chẹp.” Gyuri dựa vào bàn bi-a, nhấp một ngụm rượu đỏ, đầu lưỡi lưu luyến liếm một vòng quanh đôi môi khiêu gợi, ý đồ quyến rũ vô cùng rõ ràng: “Yul đúng là đầu gỗ không hiểu phong tình.” Nhưng một kẻ đầu gỗ như Yuri, sao có thể ghen vì người phụ nữ khác chứ?

Phong tình? Là cái gì? Yuri không ừ hử gì, nhíu mày, làm như không nhìn thấy sự khiêu khích của Nữ Thần Tây. Không phải cô không biết Gyuri có ý với mình — khiêu gợi trắng trợn như vậy, Yuri cũng đâu phải người chết, ngay cả kẻ chậm hiểu như Lee Joon còn nhận ra. Nhưng cũng không ai nói rằng, cô ta có ý với Yuri, thì Yuri nhất định phải đáp lại như thế. Nếu nói vậy, thì trên thế gian này làm gì có nhiều nỗi oán hận, năm đó… cô và Jessica cũng sẽ không như vậy, để mà ầm ĩ thành chuyện lớn như hôm nay.

Nghĩ đến Jessica, Yuri lại nhớ đến cái người đàn ông tên là ốc vít gì đó bên cạnh cô ấy: “Nói đi!” Nói chuyện xong, Yuri còn phải nhanh chóng đi xuống, nhìn chòng chọc cái gã ốc vít kia. (Tên Roger đọc gần giống từ ốc vít, nên bạn Kwon ghen, gọi thành ốc vít)

“Vội gì chứ?” Gyuri đặt ly sang một bên, cầm gậy, cúi người, khom lưng xuống, dáng người hoàn mỹ lộ ra trọn vẹn, từ hướng Yuri có thể thu hết cảnh đẹp dưới váy và vóc người thướt tha của cô ta vào trong mắt.

“Cạch!” Quả bóng màu trắng va vào quả màu đỏ, đi theo quỹ đạo đã định, hoàn mỹ rơi xuống lỗ: “Tin tức lần này Yul nhờ em tìm hiểu không đơn giản. Yul nói xem… em phải thu phí thế nào đây?”

“Bao nhiêu tiền?” Thuận mua vừa bán! Có thể dùng tiền để giải quyết là chuyện đơn giản nhất.

Gyuri đánh quả bóng cuối cùng vào lỗ, cũng nhân tiện đẩy bóng chủ vào lỗ, rồi đặt gậy sang một bên, hơi nhấc mông, dùng tư thế rất tao nhã mà không mất đi dáng vẻ nữ chủ nhân, ngồi lên bàn bi-a, ngoắc ngoắc ngón tay về phía Yuri. Mặt Yuri không đổi sắc đi tới.

“Yul nghĩ em thiếu tiền à?” Gyuri ngẩng mặt lên nhìn, khẽ thở một hơi như.

Chính xác! Chỉ cần ngôi biệt thự này cũng đủ thu nhập của cô ta, đủ để cô ta hưởng thụ cả đời. Tiền, đối với cô mà nói, chẳng qua cũng chỉ là một công cụ, là công cụ để cô đạt được mục đích — Có đôi khi để lấy được chút tin tức, cũng cần phải có lượng tiền nhất định. Đương nhiên, cô sẽ còn nhận được tiền thù lao còn lớn hơn rất nhiều.

“Không phải cô kiếm tiền nhờ việc này sao?” Giọng Yuri đều đều không có cảm xúc gì, thể hiện rất rõ ý — tôi tới tìm cô là vì muốn dùng tiền mua tin tức của cô, giữa chúng ta, chỉ có quan hệ người mua và người bán mà thôi.

Gyuri đương nhiên hiểu được ý: “Nhưng mà… Yul thì khác.” Cô ta vươn tay đặt lên ngực sếp Kwon, nhẹ nhàng di chuyển, chậm rãi bò lên trên cổ áo anh, sau đó cầm lấy cổ áo Yuri, kéo cô ta về phía mình. Hai chân thon dài cũng đồng thời quấn quanh thắt lưng hoàn mỹ của anh, cảm nhận được vòng eo săn chắc đầy nam tính của Yuri: “Sếp Kwon… cô có biết là… nếu không phải cô… thì tôi sẽ không hết lòng hết dạ như vậy không…”

“Cho nên?” Yuri vẫn thờ ơ như cũ, trên mặt không có chút dao động, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng lúc đầu, khiến người ta không thể nhìn thấu tâm tình của mình. Nhưng Yuri càng như vậy, thì càng làm cho Gyuri khó cầm lòng.

Không chỉ đàn ông có sở thích chinh phục, mà phụ nữ cũng có! Nhất là một người xinh đẹp như Gyuri, một người phụ nữ được tận hưởng tất cả sự cưng chiều. Cô đã quen với việc mọi ánh mắt đều hướng về mình, nhưng trong những người đó, lại không có Yuri! Dù cô ta có khoả thân đứng trước mặt Yuri, cô ấy cũng vẫn thờ ơ như trước, thậm chí còn không có chút dục vọng nào. Cho nên, cô phải chinh phục Yuri, làm cho cô ta quỳ gối dưới váy cô, tuy rằng lần nào xuất trận cũng thua, nhưng cô cũng không nổi giận, mà ngược lại, còn coi như đây là một sự khiêu chiến, càng đánh càng hăng, cuối cùng lại biến thành một sự cố chấp, cố chấp đến mức không muốn buông tay.

Cô vẫn cho rằng mình có rất nhiều thời gian, có thể từ từ chinh phục Yuri, cho tới hôm nay, đột nhiên gặp được người phụ nữ tên Jessica ở tầng dưới — hay là cô gái nhỉ? Một cô bé ngây ngô như vậy lại có thể khiến Yuri chú ý, làm cho Jessica cảm nhận được nguy cơ.

Có điều, dù sao cô cũng là Park Gyuri, ít nhiều gì cũng có kinh nghiệm về chuyện tình cảm trai gái, trực giác nói cho cô biết, Sica cũng có tình cảm không bình thường với Yuri, nhưng đồng thời cô cũng nhận ra, giữa Yuri và Jessica có vấn đề tồn tại. Còn về phần vấn đề đó là gì? Cô không muốn biết, cũng không cần thiết phải biết. Việc cô phải làm, chính là nghĩ cách khiến cho vấn đề của họ lớn hơn, làm mâu thuẫn của hai người gay gắt hơn.

Mà cách đơn giản nhất để làm mâu thuẫn giữa hai người này trở nên gay gắt hơn, đó là xuất hiện một người phụ nữ khác. Cô rất thích được đảm nhận vị trí người thứ ba này.

“Cho nên…” Gyuri ghé sát vào người sếp Kwon, khoảng cách môi của hai người không vượt quá năm centimet, cô có thể ngửi được mùi rượu thoang thoảng từ hơi thở của cô ta, ngực ưỡn ra: “Dùng thân thể của Yul để trả công cho em, Yul thấy thế nào?”

Có không biết bao nhiêu người mơ ước được lên giường với Gyuri. Nhưng hiện giờ, cơ hội đó, cô tự đưa đến trước mặt Yuri.

Yuri nhìn cô một cái, đặt ly rượu sang một bên, chậm rãi thu hai tay lại. Dưới ánh mắt chờ mong của Gyuri, Yuri mạnh mẽ kéo hai cái đùi đang quấn quanh thắt lưng mình ra, sau đó, giật cả hai bàn tay đang kéo cổ áo mình xuống, không nói không rằng, xoay người rời đi.

“Yul —.” Gyuri không ngờ cô ta lại kiên quyết như vậy, bị cô ta kéo mạnh ra khỏi người, đôi giày cao gót dưới chân suýt nữa thì đứng không vững, may mà bên cạnh còn có bàn bi-a đỡ lấy cô: “Ý Yul là sao?” Sự tức giận khiến ngực cô ta phập phồng lên từng nhịp.

Yuri dừng chân, cũng không quay đầu lại: “Tôi không bán thịt!”

Gyuri chán nản! Yuri hiểu rõ cô không phải chỉ muốn thân thể của mình… Thấy Yuri lại tiếp tục đi, Gyuri tuy tức giận, nhưng đúng là vẫn không buông xuống được, mềm giọng gọi lại: “Được rồi, không đùa Yul nữa, tính cách của Yul, đúng là đùa một chút cũng không được… Không phải Yul cần tin tức sao? Em vất vả lắm mới tìm hiểu được, chẳng lẽ Yul không muốn biết?” 

Gyuri cầm ly rượu của Yuri lên, đôi mắt xinh đẹp buồn bã cụp xuống, dùng thân mình che khuất tầm mắt của cô ta, rồi hơi mở mặt nhẫn đeo trên ngón trở, nhẹ nhàng trút xuống một ít bột phấn màu trắng, nhanh chóng hoà tan vào ly rượu đỏ.

Cô cầm ly, đi đến bên cạnh Yuri: “Vừa rồi em chỉ đùa một chút thôi, em nhận lỗi với Yul.”

Yuri thấy trên mặt cô đã không còn vẻ khiêu khích vừa rồi nữa.

“Sao? Không tha thứ cho em à? Yul đâu phải người nhỏ mọn thế.” Gyuri đưa ly tới trước mặt Yuri.

Một người phụ nữ đã chủ động nhún nhường xin lỗi, nếu Yuri vẫn không chịu bỏ qua, thì đúng là hơi quá hẹp hòi rồi. Sếp Kwon đón lấy ly rượu, uống một hơi cạn sạch chút rượu ít ỏi còn lại trong ly, ra vẻ mình không để tâm.

Gyuri cười cười, cũng uống cạn ly rượu của mình: “Lúc trước Yul nhờ em tìm hiểu chuyện của “Mạt Hoa Đới Duy”, cô ả đó không đơn giản. Mọi người đều biết, bố ả ta là người trong Khmer đỏ của Campuchia, nhưng mà, rất ít người biết chuyện của mẹ ả ta phải không?” Cô nhướng mày, mặt đầy vẻ tự tin: “Mẹ ả là người Nhật.”

Yuri nhướng mày, ý bảo cô tiếp tục.


Eliza nhìn Yuri một cái: “Mẹ ả là con gái của nhà Sunichi Hamato.”

Cô vừa nói xong, trong mắt Yuri đầy vẻ ngạc nhiên. Sunichi Hamato, trước đây là nhân vật đại diện cho phái chủ chiến của quân đội Nhật, là một kẻ rất **. Đối với những hành vi tội ác của Nhật Bản dành cho Trung Quốc và Hàn Quốc trong Thế chiến thứ hai, Sunichi vẫn cho rằng, đây là tính tất yếu của chiến tranh, cũng không cho rằng bên phía Nhật có lỗi. Hắn còn lập bia cho những tội phạm chiến tranh của Thế Chiến thứ hai, khen ngợi sự hy sinh anh dũng của bọn họ vì đất nước trong thời kỳ chiến tranh…

Tóm lại, đây là một tên khốn muốn gặm hết cả xương lẫn thịt của người Trung Quốc và Hàn Quốc.

“Năm đó, khi Sunichi đi du lịch ở Myanmar, đã để lại kết quả một đêm phong lưu, sau này tình cờ lại biết được mình có một cô cháu gái như vậy.” Đề có mấy tin tức này, cô cũng tốn không ít công sức với bố Mạt Hoa Đới Duy, mới khiến lão mở miệng.

“Mấy năm gần đây, số lần Mạt Hoa Đới Duy tới Nhật “du lịch” tăng lên không ít.”

Yuri trầm tư: “Ừm, tôi biết rồi.” Có một số tin tức bọn họ có thể điều tra được, nhưng mấy nội tình kiểu quan hệ bất chính này, thì đúng là Gyuri vẫn lành nghề hơn: “Còn chuyện kia thì sao?”

Chuyện kia, là nói về chuyện của Kim Tae Soo (người bị nghi ngờ là appa của Jessica).

Tin tức về Kim Tae Soo, dù là khi còn trong quân đội, hay khi công tác ở cục cảnh sát, đều có rất ít tư liệu. Năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Việc này… thì hơi mơ hồ!” Nói tới đây, giọng Gyuri cũng mang chút nghi hoặc.

“Tức là sao?” Yuri nhíu mày, cảm thấy hơi nóng.

“Theo tư liệu mà Yul đưa cho em, thì người tên Kim Tae Soo kia, năm nay ít nhất cũng phải hơn bốn mươi tuổi.”

“Ừ…” Sao lại thế này? Một sự kích thích rất kỳ quái…

“Lần này, khi em đến Nhật, có nhìn thấy một người trẻ tuổi ở bên cạnh Sunichi, nhìn cũng chỉ khoảng hơn hai mươi. Sunichi nói đó là vệ sỹ của ông ta, tên là Toshio.” Gyuri chú ý đến sự biến đổi sắc mặt của Yuri, lặng lẽ nhích tới gần: “Mà người thanh niên đó, giống y như đúc người trong tấm ảnh Yul đã đưa cho em… Kim Tae Soo!!!”