Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

Chap 4: Bị tôi cưỡng bức, sau đó quăng tôi rồi

Tiffany liếc cô một cái: “Cậu nhận vụ này hả?” Sau đó, cô kể lại một lượt chuyện đã xảy ra: “Chiếc xe kia chắc chắn là cố tình đâm vào tôi!” Dù gì thì bác sĩ Tiffany cũng đã ngẩn ngơ trong Cục Cảnh sát vài năm, một chút năng lực phán đoán cũng phải có chứ: “Lúc đó, hắn hoàn toàn có thể tránh tai nạn xe cộ.” Nhưng hắn lại lập tức lao về phía Fany.


Jessica xác nhận chắc chắn lần nữa là Fany không bị thương rồi mới nói: “Tôi cũng chỉ vừa mới biết là cậu bị tên gặp quỷ xui xẻo đó đâm vào, nên chạy qua đây để xác nhận lại!” 

Sica kể với Fany tình hình của Sung Ho. Vừa dứt lời, Tiffany còn chưa kịp phản ứng thì Kim Taeyeon đã như muốn nhảy dựng lên.


“Tôi quan tâm hắn gặp quỷ hay giả vờ giả vịt làm cái gì, hắn dám đâm vào Nấm yêu của tôi, Taeyeon tôi sẽ……”


“Shut up!” Fany bỗng gằn lên, ngắt lời.


“Ưm……” Cô gái da trắng ấm ức ngậm miệng, ngoan ngoãn đứng sau lưng bà xã, trăm phần trăm là bộ dạng một ông chồng nhỏ.


Tiffany cười lạnh: “Làm cái nghề này của chúng ta, nếu thật sự ma quỷ có đến, thì cũng là để cảm ơn tôi đã tìm ra thủ phạm giúp bọn họ mới đúng!” Trước giờ cô đều không tin chuyện này.


“Người chết thì cũng chết rồi, động dao động kéo trên xác chết có gì hay ho chứ……” Một giọng nói thì thầm từ bên cạnh truyền tới: “Thà em ngoan ngoãn về nhà, để Tae chăm em, nuôi em còn hơn……” Taeyeon vẫn không buông tha cho ý định “bao dưỡng vợ yêu: “Bằng năng lực của Tae bây giờ……”


“Shut up!” Hai cô gái đồng thanh lên tiếng. Tiểu Thư Kim mếu máo, chỉ muốn ngồi chồm hỗm trong góc tường mà cảm thán, thời đại nữ "thụ" đã thật sự vùng lên!!!


Tiffany đứng dậy: “Theo như cậu nói, thì Kim Young Min kia bị chết cháy rồi?!”


“Không phải tôi nói, mà là Sung Ho nói vậy!” Jessica và Fany cùng nhìn nhau, trong mắt đều ánh lên tia cười lạnh lẽo, làm gì có chuyện trùng hợp như thế?


“Xét trên phương diện y học mà nói, giả chết cao cấp hơn giả quỷ rất nhiều!” Tiffany kéo chồng mình qua: “Cậu cẩn thận một chút, tôi đưa ‘hàng’ nhà tôi về đã!”


“Ừ!” Jessica rời khỏi bệnh viện. Nơi này cũng gần trường tiểu học của Yoona, cô nhìn đồng hồ, cũng gần trưa rồi, cô liền quyết định đi tìm con gái cùng ăn cơm trưa.


Năm ấy, khi rời đi, cô đã nghĩ quay người lại là vĩnh viễn xa nhau, cuộc đời này sẽ không còn quan hệ gì với người kia nữa, không ngờ cô lại lỡ mang thai Yoona. Nếu không có Yoona làm bạn, thì Jessica cũng không biết mình sẽ biến thành người thế nào nữa. Tên nhóc Yoona kia, tuy vẫn còn nhỏ, nhưng lại chưa từng hỏi về chuyện của appa nó như những đứa trẻ khác, mà ngược lại, con bé luôn như một người trưởng thành bé nhỏ, chăm sóc cho cuộc sống của Jessica. Giữa hai người là tình mẫu tử sâu đậm, người khác không thể nào hiểu được.


“Yoona —-”


Mẹ của những đứa trẻ khác, tuyệt đối sẽ không một tay cầm thịt xiên nướng, một tay cầm trà sữa, không có chút tự giác của người làm mẹ, ăn uống bừa bãi như thế.


“Yoona, umma đến mời con đi ăn trưa đây!” Từ xa, Jessica đã nhìn thấy Yoona, trong lòng tràn đầy sự tự hào, con gái của cô thật bắt mắt. Nhìn khuôn mặt kia này, rồi nhìn cơ thể kia nữa, cả khí chất cũng đều là những ưu điểm được di truyền từ cô mà ra.


“Madam Jung, con đã nói umma không biết bao nhiêu lần rồi, đừng có ăn đồ ăn ngoài lề đường, cũng không được uống trà sữa!” Yoona đi đến trước mặt cô, chán nản nói! Người này làm sao giống một bà mẹ đã có con cơ chứ. Nhìn khuôn mặt như sinh viên năm nhất kia, hành vi thì như lưu manh, khí chất thì……ôi trời ơi! Jessica cũng có thứ đó sao?



Mấy năm nay, nếu không có cô bé quan tâm chăm sóc, thì không hiểu người này sẽ thành cái bộ dạng gì? Thật khó mà tưởng tượng được‼!



May mắn nhất trong đời này của Jessica, chính là sinh ra một đứa con thiên tài như cô bé. Yoona thầm nghĩ.


“Yoona, con không được như thế!” Sica đặt tay lên vai con: “Con chỉ mới có vài tuổi, đã học mấy ông bà già dưỡng sinh rồi, như vậy còn gì là tuổi thơ chứ!”



Yoona liếc mẹ mình một cái xem thường: “Tuổi thơ của con, đã mất từ lúc con bắt đầu được sinh ra đời rồi!” 

Hừ hừ! Là ai đã bắt cô phải lớn vượt cấp, không có tuổi thơ vậy?!



“Yoona, trưa nay muốn ăn gì?! Hôm nay mẹ mời!” Sica xấu hổ muốn chuyển đề tài: “Muốn ăn gì cứ nói, đừng khách sáo!”


Yoona cũng không bóc mẽ cô, quay sang nhìn mấy quán ăn bên cạnh rồi chỉ vào một quán cơm nói: “Ăn ở đây đi!” 

Jessica thích ăn cơm, nếu bắt umma ăn cháo, umma chắc chắn sẽ gào thét ầm ĩ rằng không đủ no.


“Yoona!”



Một giọng bé gái mảnh mai yểu điệu gọi với theo hai mẹ con đang hùng hổ đi vào hàng cơm. Jessica quay đầu lại nhìn, thấy một cô bé mặc đồng phục giống Yoona. Bên cạnh là một cô gái trẻ mặc quần áo gọn gàng, có vẻ là mẹ của cô bé kia. Cả hai đều là mỹ nhân‼!



Bạn học à? Jessica cúi đầu dùng ánh mắt hỏi con gái.


“Chị là…… mẹ của Yoona à?” Cô gái xinh đẹp trẻ tuổi kia hỏi, không khách khí dùng ánh mắt nhìn từ trên xuống dưới trang phục khủng hoảng của Jessica: quần bò áo phông giầy thể thao = trang phục của người nghèo! 

Vậy mà cứ tưởng Yoona là cô chủ nhà giàu nào.



“Cô đúng là có mắt nhìn ghê, vừa gặp đã biết Yoona là con tôi!” Jessica không thèm để ý đến ánh mắt khinh bỉ của cô nàng kia, quay đầu đắc ý nói với con gái: “Yoona, umma đã nói mà, chắc chắn con được di truyền từ umma, con xem, người đẹp này cũng vừa nói đấy!”


Giọng điệu ngả ngớn của Sica quả nhiên đã khiến đối phương trợn mắt, nhướng mày, vẻ chán ghét không thể che giấu, hiện rõ trên mặt, chỉ thiếu nước cầm khăn tay lên mà che mũi, tránh để không phải hít thở cùng một bầu không khí với Madam Jung thôi.



Lại nữa rồi!



Jessica có sở thích rất khác người. Đối phương càng chán ghét cô, thì cô càng dũng cảm! Thật ra, theo như cách nói của Madam Jung, cái loại người có mấy đồng tiền dơ bẩn mà lúc nào cũng chỉ ước cả thế giới phải biết mình giàu có, mười người thì đến chín người là giả vờ giả vịt, chỉ có một tên còn lại là thực sự vô cùng giàu có, đó là tên da trắng mặt búng ra sữa Kim Taeyeon kia.



“Người đẹp, có muốn đi ăn cơm cùng mẹ con tôi không?!” Jessica thân thiện bước lại gần cô ta, một câu người đẹp, hai câu người đẹp, bộ dạng không khác gì lưu manh côn đồ, chỉ thiếu mỗi nụ cười dâm đãng nữa là đủ bộ: “Cô xem, con gái cô và con gái tôi là bạn học, mà con gái cô xinh đẹp như vậy, con nhóc nhà tôi trông cũng không tệ. Chưa biết chừng sau này chúng ta lại thành thông gia ấy chứ!”


“Được ạ, được ạ…” Cô bé kia vừa nghe có thể ăn cơm cùng Yoona, đã lập tức vui vẻ đồng ý, không để ý mẹ mình đứng bên cạnh đang đen mặt lại: “Yoona, chúng ta cùng đi ăn cơm nào!”



Xem kìa, cô bé mới đáng yêu hồn nhiên làm sao! Jessica nháy mắt với con gái.


Nhiều chuyện! Yoona ném lại một cái lườm khinh thường, rồi quay đầu, rất lịch sự lễ phép nói với hai mẹ con cô bé kia: “Có thể dùng cơm cùng với hai người đẹp như thế này là chuyện khiến cháu vô cùng sung sướng rồi ạ!” 

Được rồi, Yoona phải thừa nhận, xét trên phương diện nào đó, thì cô rất dung túng cho cái sở thích ác thú của bà Madam kia. Ai bảo Madam Jung là mẹ của cậu chứ, không dung túng cho mẹ thì dung túng cho ai?



Chẹp chẹp! Chẹp chẹp! Quý cô bé nhỏ này là con gái của cô sao, quá giả tạo! Jessica thầm phỉ nhổ con trai mình không chút lưu tình.


Được một cô bé đẹp trai như vậy khen, cô nàng kia cũng vui như nở hoa, gạt luôn đi cảm giác không thoải mái mà Sica vừa mang lại: “Yoona đúng là khéo ăn khéo nói thật!” Sau đó, lại quay sang hỏi Jessica: “Ông xã chị làm gì?” Cô ta hỏi như vậy, vì nhìn bộ dạng như cậu chủ con nhà quyền quý của Yoona kia, chẳng có một xu liên quan đến Madam Jung, thì chỉ có thể là do appa của Yoona, tức là ông xã của Jessica, dạy dỗ tốt thôi.


“Ông xã tôi à……” Sica cười tươi: “Bị tôi cưỡng bức, sau đó quăng rồi!”

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

Chap 3: Đốt chết người

Jessica rất khó mà tưởng tượng một Hwang Tiffany cầm dao giải phẫu thi thể kia mà đổi thành cầm dao thái thịt, xào rau, nấu canh‼! Thật quá khủng bố. Cô khẽ run người, vẫn thấy hình ảnh Tiffany cầm dao giải phẫu đẹp hơn nhiều.


“Tình yêu, ôi tình yêu……” Sica lắc lắc đầu, ra vẻ văn nghệ sỹ cảm thán: “Hỏi thế gian, tình là gì……”

=_=




Vừa nói xong, mọi người xung quanh giống như bị sét đánh, không hẹn mà cùng nhìn lên bầu trời qua khung cửa sổ, hôm nay trời nắng, đâu có sét đâu. Sao madam Jung nhà mình lại giống như bị bổ vào đầu, bổ đến bửa cả não ra hay sao mà lại ra vẻ cảm thán về chuyện tình yêu thế này…


Trầm ngâm một lát, Jessica kết luận: “Phật nói…… là rác rưởi‼!”  O_O 

Cô đã vứt cái thứ rác rưởi đó đi từ tám trăm năm trước rồi: “Mọi người làm sao vậy?” Sao cứ nhìn chằm chằm cô như thế!



“Không!”



Mọi người đồng thanh đáp, cũng thu hồi hết tầm mắt, chỉ thầm nghĩ: Đây mới là cảnh sát Jung Sooyeon bình thường.


“Sếp — có việc này!” Onew vừa ở ngoài về, kéo theo một người đàn ông trung niên vẻ mặt rất suy sụp. Người đàn ông đó nhìn có vẻ nghèo, mặc một chiếc áo jacket cũ kỹ màu nâu, râu ria xồm xoàm, tóc muối tiêu, mặt xanh xao vàng vọt. Lúc bị kéo vào, mồm ông ta không ngừng mấp máy, chú ý lắm mới nghe được ông ta lặp đi lặp lại câu: “Thật sự xin lỗi…… Thật sự xin lỗi…….”


“Sao thế?” Jessica hỏi Onew.


“Không biết gã này phát điên cái gì, lái xe điên cuồng, đụng lung tung bên ngoài đường cái.” Onew đưa người vào phòng thẩm vấn, làu bàu: “Mắt nhìn của hắn cũng tốt ghê, chọn đúng chiếc xe đắt nhất mà đâm!” Nghĩ đến chiếc xe thể thao đắt tiền bị đâm đến móp cả vào, Onew lại thấy xót hết cả ruột…… Nhưng mà, chiếc xe thể thao kia, nhìn rất quen mắt.


“Cứu…… cứu tôi……” Gã đàn ông kia đột nhiên đứng bật dậy, ánh mắt hoảng sợ nhìn Sica: “Hắn lại báo thù……”


“Hắn là ai?” Sica cảm thấy trên người gã có mùi gì rất kỳ lạ, mùi này……


“Quỷ…… là quỷ‼‼” Gã vô cùng khủng hoảng: “Cô…… cô là…… Đúng, là cô, là cô!” Gã nhìn chằm chằm madam Jung: “Tôi đã nhìn thấy cô trên báo…… đã nhìn thấy cô……” 

Cảm xúc của gã rất bất ổn, Jessica sai người rót cho gã cốc nước. Sau khi run rẩy uống nước xong, cảm xúc của gã rốt cuộc cũng dịu đi.



“Tôi…… Tôi là Sung Ho, là…… là nhân viên ở lò hủy xác.” Sung Ho căng thẳng đặt hai tay lên đầu gối: “Tôi…… tôi gặp quỷ…… Tôi……”


“Cứ từ từ nói!” Ý Sica nói gã đừng căng thẳng.


Sung Ho sờ sờ cổ, nuốt nước bọt: “Là thế này…… Buổi tối khoảng một tháng trước, đến lượt tôi và một người bạn nữa trực đêm. Đêm hôm đó, mưa to gió lớn, đột nhiên có mấy người đi vào trong lò, ném cho tôi một bao tải, bảo tôi đốt thứ bên trong đi, họ sẽ trả cho tôi một khoản tiền…… Có đồ gì mà lại phải đưa đến nhà hỏa táng để đốt chứ?” Sung Ho cầm góc áo của mình: “Nhất định là người chết…… Tôi…… không hiểu chúng tôi bị ma ám gì mà lại đồng ý! Tôi liền lôi người đó từ trong bao tải ra, xác định người đó thật sự đã chết, tim không còn đập, cũng không còn thở nữa…… nên chúng tôi làm như trình tự hỏa thiêu thi thể bình thường, bỏ người đó vào trong lò, rồi khóa chốt lại…… sau đó……” Nói tới đây, Sung Ho lại trở nên căng thẳng: “Sau đó, chúng tôi chợt nghe có tiếng hét thảm thiết truyền ra từ trong lò……” 

Nhớ đến tiếng kêu ai oán thê lương kia, cả người Sung Ho run lẩy bẩy như sắp rơi ra thành từng ảnh: “Không bao lâu sau…… người bạn kia của tôi mất tích…… Gần đây, tôi vẫn cảm thấy có người đi theo mình…… Vừa rồi, khi tôi hết ca trực, định về nhà, tôi lại thấy hắn…… Hắn muốn lái xe đâm vào tôi……”



Jessica và Onew thoáng liếc nhau một cái, họ cùng có chung một mối nghi ngờ, liệu có phải tinh thần của Sung Ho này có vấn đề không. Dù sao, làm công việc kiểu đó một thời gian, chắc chắn về lâu về dài sẽ bị áp lực về tinh thần.


Dường như đoán được suy nghĩ của bọn họ, nên Sung Ho vội vàng lắc đầu: “Là thật mà…… Tôi vẫn còn giữ đồ lấy ra từ trên người của người kia……” 

Sung Ho liền rút trong túi ra một chiếc vòng nhựa, đặt lên bàn: “Đây…… đây là đồ tôi lấy từ trên người của người đó.”



Jessica và Onew đều ngẩn người. Bọn họ không xa lạ gì chiếc vòng nhựa kia, đó là đồ đeo trên cổ tay phạm nhân, mặt trên có ghi vắn tắt thông tin phạm nhân, đánh số và tên. Jessica lấy chiếc vòng qua, tên in trên vòng làm mắt cô hoa lên: “Kim Young Min!”


Onew gãi gãi đâu: “Không ngờ manh mối về tên họ Kim kia lại xuất hiện ở đây.” Sau khi Kim Young Min vượt ngục, bọn họ đã điều tra rất lâu cũng không thấy manh mối gì. Nhưng tên họ Kim này đã giết nhiều người như vậy, ở bên ngoài chắc chắn có nhiều kẻ thù muốn giết chết hắn.


“Tôi không cố tình đâm vào người ta, tôi không muốn ngồi tù……” Sung Ho ngẩn người ngồi đó: “Tôi thật sự không cố ý……”


Onew nhìn bộ dạng gã rất đáng thương, nhưng lý do kia thì không thể đồng tình được: “Chà…… Nếu đối phương không truy cứu……” Sửa sang lại biên bản thẩm vấn, rồi để gã ký xác nhận vào: “Thì anh có thể tạm xin được nộp tiền bảo lãnh, chờ thẩm tra lại sau!”


Sung Ho liền nộp tiền bảo lãnh, để lại cách liên lạc, rồi lo lắng bất an rời khỏi Cục Cảnh sát.


Onew quay đầu, thấy Jessica đang ngẩn người nhìn chiếc vòng Sung Ho mang đến kia, liền cười nhạo nói: “Sếp, chị nói xem, tên Kim Young Min kia chịu trăm cay nghìn đắng cố gắng vượt ngục, cuối cùng lại chạy vào lòng tử thần, kể cũng hay thật‼!”


Jessica bỏ chiếc vòng vào trong một túi nilon đựng vật chứng: “Đã có tin tức của Kim Young Min rồi, không cần biết là người còn sống hay đã chết, thì cũng phải đến hiện trường xem qua mới được, cậu đi điều tra một chút về người tên Sung Ho kia đi.” 

Cô vẫn cảm thấy gã có gì đó rất kỳ quái! Nhưng rốt cuộc là kỳ quái thế nào, thì nhất thời chưa nói ra được. Có điều, cô tin vào trực giác của mình.



“Rõ!” Onew nhận nhiệm vụ đang định rời đi, thì lại đột ngột dừng lại: “A—- Tôi nhớ ra rồi, bảo sao nhìn quen như vậy……”


“Cái gì nhìn quen?” Nói không đầu không đuôi, ai biết cậu ta đang nói cái gì! Sica nhìn đồng hồ, đã gần chín giờ rồi, giờ này Tiffany chắc hẳn đã phải về đến nhà, sao còn chưa thấy nhắn tin.


“Cái xe bị đâm ấy!” Onew vỗ vỗ gáy: “Tôi đúng là hồ đồ quá, chiếc xe kia bác sĩ Hwang đã từng lái đến Cục Cảnh sát mà!” 

Chiếc xe thể thao Lamborghini màu hồng chói đặc biệt đó, một nhân viên công vụ tầm thường thì làm cả đời cũng không thể mua nổi, nên hôm đó khi bác sĩ Hwang Tiffany lái đến Cục Cảnh sát đã khiến mọi người vô cùng chấn động.



Jessica đang rút điện thoại di động ra bỗng khựng lại: “Ý cậu nói…… người bị Sung Ho đâm vào là Tiffany?”


“Bác sĩ Hwang đã từng lái chiếc xe đó!” Onew khẳng định điều đó, nhưng cậu không biết người trong xe có phải Tiffany hay không: “Lúc tôi đến nơi, thì chủ xe cũng đã được xe cứu thương đưa đi rồi.”


Jessica ngắt cuộc điện thoại không có hồi đáp kia, quyết định tự mình đến bệnh viện một chuyến.


Đến bệnh viện, cô hỏi thăm một vài y tá mới biết Tiffany đang ở phòng khử trùng. Không tốn chút sức lực nào đã tìm được người, Sica nhíu mày, nhìn một cô gái thấp hơn nhưng đã từng khí thế bừng bừng, giờ đang ngồi trên ghế, mặt nhăn như quả mướp đắng, tóc rối bù như tổ quạ, áo sơ mi nhăn nhúm còn cài nhầm cúc, chân còn… không đi giày: 

“Người này… thật sự là Taeyeon à?” Cô hỏi Tiffany đang hoàn toàn khỏe mạnh không tổn hại gì ngồi bên cạnh.



Tiffany rất muốn phủ nhận tất cả, coi như không quen biết: “Tôi có thể không thừa nhận không?”


“Không thể!” Kim Taeyeon (Tiểu Thư nhà họ Kim) đưa tay kéo vợ lại gần, trong lòng cô ta vẫn còn bị tin tức vợ gặp tai nạn xe cộ làm cho kinh hồn chưa bình tĩnh lại được.


“Vậy là……” Jessica dùng giọng điệu rất thật lòng nói với Tiffany: “Rốt cuộc cậu cũng không kìm chế được, dùng bạo lực gia đình với cô ta à?” 

Rồi cô không hề nể nang, đưa ánh mắt chọc ngoáy vào nỗi đau của người khác và nhìn sang cô gái kia: 


“Câu cậu vừa nói là có ý gì?” Chiếc xe kia cố tình sao?

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

Chap 2: Madam Jung vs Doctor Hwang

Jessica vừa đến Cục Cảnh sát đã thấy một đám người chen chúc tụ tập ở trước bảng thông báo nhân sự. Cô tiện tay túm một người đứng ngoài cùng ra và hỏi: “Có chuyện gì vậy?”


“Thằng nào……”.Vất vả lắm Eunjung mới chen được vào trong một chút, lại đột ngột bị người khác kéo giật người về đằng sau khiến cô ta lảo đảo, bực mình định quay lại chửi tên nào không có mắt, nhưng vừa nhìn thấy người phía sau, cổ họng cô ấy nghẹn lại, vội vàng nuốt nước miếng một cách thô lỗ: “Đội trưởng Jung, là chị à!”


“Có chuyện gì thế?”


“Nghe nói có người ở trên sắp được phân về đây!” Cô gái tomboy sờ sờ cằm: “Theo nguồn tin không mấy tin cậy, thì là người bên Quân đội chuyển sang.”



Quân đội?



Jessica nhướng mày, thuận tay lấy luôn cốc cà phê còn bốc hơi nghi ngút mà Eunjung vừa mua xong: “Chuyển sang đây làm gì?” 

Tuy nói Quân đội và Cảnh sát là chỗ thân thiết, nhưng nói chính xác ra, thì Quân đội là để đối ngoại, còn Cảnh sát là giữ yên trong nước. Đơn vị nào có nhiệm vụ đó, dù cùng là lực lượng vũ trang của Quốc gia, nhưng hoạt động thì tương đối độc lập. 


“Chị thấy tôi có thể biết nhiều vậy à?” Ôi trời, Eunjung cũng chỉ là nhân vật tép riu thôi mà.


“Tôi thấy cậu……” Jessica trả lại chiếc cốc không vào tay Eunjung, đi về phía thang máy: “Giống bị táo bón.”


“Sao chị biết.” Eunjung đi theo cô, vẻ mặt vô cùng sùng bái: “Tôi nghe nói uống cà phê có thể trị táo bón.” Ừ! Vì điều đó nên cô nàng đẹp zai Ham Eunjung đã quyết định bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày sẽ uống ba cốc cà phê. 

“Đội trưởng Jung, chị không hiếu kỳ à?”


“Tôi tò mò cái chuyện cậu có ị ra phân không làm gì?” Jessica liếc cô ấy một cái, khẩu vị của cô đâu có nặng như thế chứ. (Má ơi, hình tượng đoan trang thánh thiện của Công Chúa Băng Giá sẽ chính thức sập đổ từ đây T_T)


Suýt nữa thì Eunjung lao cả đầu vào cửa thang máy: “Tôi đâu nói chuyện đó. Tôi nói về vị ‘Không thiếu’ kia cơ mà.” 

‘Không thiếu’, cũng chính là một vị thiếu gia bên Không quân.


Eunjung nghĩ, cái vị bên Quân đội chuyển sang kia, nhất định là con ông cháu cha của một vị tai to mặt lớn nào đó. Đầu tiên là nhập ngũ vào một đơn vị quân đội, lập vài công trạng, rồi lại chuyển sang Cục cảnh sát này, lập thêm vài công trạng nữa, sau đó, con đường công danh sẽ lên như diều gặp gió, một bước lên mây……


Cái loại này, chắc lại là mấy tên tiểu bạch kiểm, chỉ biết ăn rồi ị, miệng thì chém gió, đầu bóng mượt, ăn chơi trác táng đây mà.


“Chẳng lẽ không thể là một ‘tiểu thư Không quân’ à?” Jessica bất mãn với thái độ kỳ thị này của cô nàng kia.


“Tuyệt đối không thể là Tiểu Thư Đài Các, nếu là nữ thì phải là một cô gái nam tính, "nữ Công" chính hiệu, mạnh mẽ, như tôi đây". Eunjung xác định, quả quyết lắc đầu.


“Vì sao?” Sica bấm nút gọi thang máy, sau đó từ tốn hỏi.


“Bởi vì thượng đế phải là những người Mạnh Mẽ!” Eunjung còn trả lời rất thật thà: “Để hai người nữ "thụ" đả kích sự tự tôn của đám chúng tôi trong Cục Cảnh sát này đã là quá đủ rồi, Chúa tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm nữa đâu!” Nắm chặt tay! Cô ta tin vào Thượng đế! Tình hữu nghị Strong People vạn tuế!


Quả thật, từ nha dịch thời cổ đại cho tới Cảnh sát thời nay, thì nghề cảnh sát này vẫn thiên về những con người mạnh mẽ như nam giới và "nữ Công" nhiều hơn, dù có "nữ thụ" thì phần lớn cũng chỉ làm những việc văn phòng nhẹ nhàng. Nhưng, đó là suy nghĩ trước khi Eunjug gặp Jessica. Từ lúc biết Sica, tam quan (*) của Eunjung bị vặn vẹo, đảo ngược hoàn toàn. Không có lúc nào là Madam Jung không cố gắng hết sức để nhắc nhở cô rằng: Chết tiệt! Ai dám nói nữ "thụ" không bằng đàn ông và nữ "công" chứ, nghề Cảnh sát này, Jessica cô có thể làm giỏi hơn người khác gấp nhiều lần.


(*)Tam quan: Thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan. Trên lý thuyết, thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan là ba khái niệm có quan hệ chặt chẽ với nhau. Có thế giới quan thế nào sẽ có nhân sinh quan như thế, có nhân sinh quan thế nào thì sẽ có giá trị quan như thế.


Kiểu nhận thức này đã được số đông mọi người trong Cục cảnh sát tán thành. Ở đó, còn lưu hành một câu thế này: “Đừng nói chuyện kỷ luật với cảnh sát Jung, vì cô ấy sẽ giở trò lưu manh với cậu; đừng giở trò lưu manh với cảnh sát Jung, vì cô ấy sẽ càng lưu manh hơn cậu.” Eunjung giác ngộ sâu sắc câu nói này. Khi đó, cô ta đang khí huyết dâng trào, bất mãn vì việc đội trưởng của mình lại là một "nữ thụ" suốt ngày gào thét dùng thực lực để đánh giá người tài. Cuối cùng, bị cảnh sát Jung dạy cho một bài học trước mặt mọi người, một cú hất ngã qua bả vai khiến Eunjung đẹp zai đây nằm suốt một tháng không dậy nổi, còn bị madam Jung đạp vào háng, dùng ngôn ngữ của nhiều Quốc gia ân cần hỏi thăm khiến cô gái tomboy cảm nhận được triệt để cái gì gọi là “văn võ song toàn.”


Cửa thang máy mở ra, chỉ có một người trong đó. Vừa thấy chiếc áo khoác dài của người kia, Eunjug đã muốn đập thẳng đầu vào tường thang máy, đúng là nhắc người, người đến.


Đó là hai người phụ nữ đả kích sự tự tôn của đám đàn Ông và Nữ Công trong Cục cảnh sát này, một người là Jung Jessica, còn người kia, chính là người phụ nữ mặc áo blouse trắng kia, họ Hwang, tên Tifany, nghề nghiệp: Nữ pháp y. Khoác áo blouse trắng, lịch sự, thanh tú, nhưng chỉ người trong nhà mới biết được, dưới cái lớp vỏ bọc thản nhiên, lãnh đạm của cô kia, là một tâm hồn mạnh mẽ và biến thái đến nhường nào.


“Madam Hwang Nấm Độc.” Jessica đi vào, quét mắt nhìn cô ta vài lần: “Hôn nhân của cậu có vấn đề à? Hay là cậu đã giải phẫu *** của chồng mất rồi?” Cũng đúng, chỉ cần kết hôn được một tháng là sẽ chán ngán nhau, thành rác rưởi cả thôi!


Tiffany liếc cô một cái: “Cảm ơn bà cảnh sát Jung đã quan tâm, tình cảm của tôi và Taeyeon vẫn rất ổn.” Cái bà Jung này, bộ không thấy cô đang định lên thay quần áo rồi về nấu cơm cho seobang hay sao thế!


Giọng điệu này, sao nghe như đang đọc cáo phó vậy. Eunjung trốn trong góc thang máy, cố gắng làm giảm sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất, không kìm được mà sợ run cả người, nhìn trộm đôi găng tay y tế dùng một lần đang vắt vẻo ở túi áo blouse của Tiffany. Thật ra, trong lòng cô ta rất đồng ý với suy đoán của đội trưởng Jung nhà mình.


“Tôi vẫn cảm thấy cậu ở cùng với tử thi sẽ tốt hơn nhiều!” Sica lắc đầu, ra vẻ tiếc nuối: “Cậu nói xem, một người phụ nữ tốt như cậu, sao lại phải lấy chồng chứ?”


“Sở thích của bà cảnh sát Jung thật khác thường, để tối nay tôi sai người đưa một thi thể sang chỗ cậu nhé. Hy vọng có thể bù đắp sự trống vắng trong lòng cậu!” Tiffany thản nhiên show ra eye-smile tuyệt đẹp: “Cậu có yêu cầu gì không? Nể tình cậu là đồng nghiệp, tôi sẽ vượt mọi gian khó mà tìm cho cậu một tử thi hợp với sở thích của cậu.”


“Ừm……” Sica sờ sờ cằm, còn thật sự suy nghĩ: “Khoản này thì tôi thấy cậu khá vừa mắt! Lãnh lãnh đạm đạm, không mặt, không nhạt, vừa đủ là tốt rồi. Không thì chúng ta hợp tác, giải quyết seobang của cậu đi, sau đó chúng ta có thể ở bên nhau như hình với bóng. Cậu phụ trách hủy thi thể, tôi phụ trách xóa dấu vết, chúng ta hợp tác, cam đoan sẽ không ai có thể tra ra được.”


“Đề nghị này cũng không tồi, lên kế hoạch trước đã.” Tiffany gật đầu tỏ vẻ đồng ý, ánh mắt lại liếc vào góc rồi ra vẻ kinh ngạc: “Sao lại có người khác trong thang máy thế này!”


Cô gái tomboy cố gắng kiềm chế đôi môi run rẩy của mình, xoay mặt vào tường: “Tôi không tồn tại, tôi không tồn tại!”


“Nhóc Ham Jungie đẹp zai đây à.” Jessica tung chân đá vào mông cô ta!
Eunjung nhắm mắt, cố gắng thu gọn cả mông vào.

“Đinh”

Thang máy ngừng lại, Eunjung như nghe thấy tiếng chuông báo tin mừng, quay đầu muốn cầu cứu, nhưng tình hình của các đồng nghiệp đang đứng bên ngoài thì……


“A— đột nhiên tôi nhớ ra là bỏ quên đồ!”


“Tôi muốn đi toilet!”


“Đội trưởng Jung, Bác sỹ Hwang, hai người cứ đi đi!”


Cửa thang máy lại từ từ đóng lại, lòng người bây giờ thật bạc bẽo. Lúc đó, Eunjung đột nhiên nghĩ ra: Thượng đế là người Mạnh Mẽ, nhưng mà con mẹ nó, Jesus là "nữ thụ"!

T_T


“Đội trưởng Jung, bác sỹ Hwang!” Eunjung hạ quyết tâm, quyết định đầu quân cho tội ác: “Hai người yên tâm, nếu về sau hai người giết người, tôi sẽ canh chừng giúp hai người. Nếu hai người mà phóng hỏa, thì tôi sẽ đi rải dầu!”


“Ngoan!” Jessica giơ tay vỗ vai cậu.


“Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt! Nhóc Jungie, cậu cũng không tồi đâu!”. Tiffany chỉnh lại quần áo: “Đi theo chúng tôi, nếu chúng tôi ăn thịt, thì chắc chắn cậu cũng được húp canh!”


“Không…… không cần đâu! Tôi sắp ăn chay rồi!” Eunjung nuốt một ngụm nước bọt, nhớ đến lần trước trong phòng pháp y, nhìn thấy hai người này ngồi bên cạnh một thi thể đã bị mổ phanh ngực và bụng, máu me đầm đìa, vừa ăn bò bít tết, vừa thảo luận về vụ án…… Hai người ấy, hăng say bàn luận, thản nhiên ăn thịt… Hình ảnh đó, khiến cho cậu không dám nhìn thịt bò suốt mấy tháng trời.



Đinh —



Cửa thang máy mở ra, Eunjung chạy trối chết ra ngoài, trong lòng thầm thề, về sau tuyệt đối sẽ không đi cùng thang máy với hai bà biến thái này nữa.
Jessica chậm rãi bước ra khỏi thang máy, bắt đầu một ngày làm việc, bỗng Tiffany gọi cô lại: “Nghe nói Kim Young Min vượt ngục!”


Kim Young Min, kẻ đã phạm trọng án liên quan đến bảy mạng người, ba năm trước đã bị cô bắt vào tù. Không có thời hạn thi hành án, vì hắn có hồ sơ của bệnh viện, chứng minh hắn bị bệnh tâm thần.


“Ừ, tôi biết rồi!” Jessica nhíu mày, nhìn động tác xoa mũi của cô ấy: “Cậu lại thức trắng đêm à!”


Tiffany xoa xoa cái cổ đang cứng ngắc, ngồi đọc tài liệu cả đêm, giờ mắt muốn díp cả lại rồi: “Tôi về nhà đã.”


“Lái xe cẩn thận, về đến nhà thì nhắn tin cho tôi!”


“Ừ, bye bye—”


“Bye—”

Chap 1: Nhà tôi có bà mẹ lưu manh

Đầu tiên, trước khi đọc truyện này, tất cả mọi người NÊN ĐỌC phần note này trước:

Trong fic này (và tất cả những fic khác), Jullian sẽ chia nam giới và nữ giới làm những loại sau:

- Nam giới 
- Nữ công (chỉ người phụ nữ nam tính, tomboy, mạnh mẽ, nhưng không có khả năng sinh con)
- Nữ thụ (chỉ người phụ nữ bình thường, thục nữ, dịu dàng, có thể sinh con)

Tại đây:

- Nam giới + nữ thụ = Sinh con được
- Nữ công + nữ thụ = Sinh con được
- Nam giới + nam giới = Biến thái
- Nữ công + nữ công = Biến thái

Vâng! Đề nghị mọi người nhớ đọc qua Bảng công thức trên trước khi đọc fic, vì sau này, Jullian cũng sẽ áp dụng bảng này cho mọi loại fic.


Thêm một điều nữa, fic này đã được Jullian chỉnh sửa khá nhiều cho phù hợp với nội dung. Hơn nữa, ở fic gốc, nhân vật đứa trẻ dù mới 7 tuổi nhưng đã biết rất nhiều thứ, kể cả "chuyện ấy" của người lớn, biết chửi tục và thỉnh thoảng nói chuyện với mẹ không được lễ phép cho lắm. Jullian thấy điều đó thật không phù hợp với trẻ con. Vì thế, những phần nào mình thấy không chấp nhận được thì sẽ lược bỏ và điều chỉnh lại. Vì Jullian muốn nhân vật Yoona là thần đồng nhưng không được cư xử quá lố.

Trân trọng ^^

________________



Sáng sớm, ánh mặt trời xán lạn khiến người ta cũng cảm thấy sảng khoái vô cùng. Buổi sáng ở tiểu khu này cũng không có gì khác xưa, mấy người già đi tập dưỡng sinh đã bắt đầu quay về, còn tiện tay mua thêm đồ ăn sáng, những mớ rau tươi vẫn còn đọng nước, lấp lánh dưới ánh mặt trời.



Chân giò hun khói được cắt thành từng miếng, dày khoảng năm li. Đổ một chút dầu ăn vào chảo, rồi gắp chân giò hun khói vào, chỉ một lát sau, mùi thơm của bữa điểm tâm ngon lành nhẹ nhàng tỏa ra. Lấy thêm hai quả trứng gà trong tủ lạnh, đập vỡ rồi quấy đều, thành thạo đổ vào chảo, hất một cái, miếng trứng chiên vàng ươm bay lên, lật mình rồi quay về trong chảo.
Đổ một ít sữa vào hai chiếc cốc, lò nướng bánh vừa lúc phát ra tiếng đinh đinh. Đặt bánh mì đã nướng vàng vào đĩa, gắp thêm thịt hun khói, rau xà lách, trứng chiên, rồi thêm một chút salad……


“Jung Jessica, xuống ăn sáng‼!” Giọng một bé gái non nớt, trong trẻo vang lên.




Ầm!





Chỉ nghe tiếng thôi là biết cánh cửa kia bị đối xử thô bạo đến thế nào. Một bóng người xuất hiện ở cầu thang, trên người còn đang mặc một chiếc áo sơ mi rất rộng, chân đi dép lê hoạt hình, mái tóc nâu dài rối tung, dưới nắng sớm, một gương mặt mịn màng bầu bĩnh trắng nõn lộ ra, tuy không thể nói là cực kỳ xinh đẹp, nhưng đôi mắt to tròn ngập nước kia thì vô cùng hấp dẫn người khác.


“Ôi — Yoongie, buổi sáng tốt lành‼!” Jessica cúi người chào cô bé còn đang mặc tạp dề đứng bên cạnh bàn ăn.


Yoona liếc mắt nhìn người vừa đi xuống kia, cởi tạp dề: “Jung Sooyeon Jessica, mời mẹ nói cho con biết, hôm nay là thứ mấy?”


Jessica đưa tay lên bấm bấm tính toán, rồi cười toe toét nói: 
“Thứ tư… đúng không?”


“Umma, mẹ đừng tự lừa mình dối người nữa, hôm nay là thứ năm!” Yoona không thèm để ý đến vẻ mặt tươi cười của cô, phá vỡ màn lừa dối của cô không chút lưu tình: “Mẹ lừa một đứa trẻ sáu tuổi mà không thấy xấu hổ à!”


Đương nhiên là không! Jessica cô không biết hai từ xấu hổ viết thế nào nhiều năm rồi!


“Vâng! Yoongie nói rất đúng, tiểu nhân xin ghi nhớ trong lòng.” Trước giờ cô vẫn là người dám dũng cảm nhận sai, nhưng đến chết cũng không hối cải. Jessica cầm sandwich lên há to mồm cắn một miếng, tay nghề của tên nhóc này càng ngày càng tốt.


“Tính đến hôm nay, thì tháng này mẹ vi phạm điều ước sáu lần.” Yoona uống một hớp sữa, rõ ràng mạch lạc tính toán: “Trong đó, bữa sáng bốn lần, bữa tối hai lần……” Hai người đã quy ước với nhau, ngày lẻ thì cô nhóc sẽ chuẩn bị bữa sáng, ngày chẵn là của Jessica, nhưng người phụ nữ này hoàn toàn không giữ đúng điều ước. Mà nhìn xem, cái người đang ngồi ăn trước mặt này, có nét nào giống phụ nữ đâu, Yoona che mặt không muốn nhìn nữa, người phụ nữ này, có tự cảm thấy mình thực sự là phụ nữ được chút nào không? Có không?


“Cằn nhằn càu nhàu mãi.” Jessica há to mồm xử lý hết cốc sữa, trên môi còn vương một vòng váng sữa trắng trắng.


Yoona cầm sandwich, cái miệng nhỏ nhắn hơi mở ra cắn một miếng, chậm rãi nuốt: “Con chỉ tiện nhắc nhở mẹ một chút thôi, tháng này, mới qua được nửa tháng!”


“Jung Yoona!” Jessica liếm liếm sữa trên môi: “Con càng ngày càng dài dòng, y như bà cụ non, không tốt, không tốt!”


“……” Một ánh mắc sắc nhọn liếc ngang sang: “Tại ai chứ!”


Jessica rụt rụt cổ, ngoan ngoãn ăn sáng! Tên nhóc này, có thật là mới sáu tuổi không: “Tốt xấu gì chúng ta cũng là mẹ con, cần gì phải phân biệt rạch ròi như vậy, ha ~” cô còn cố kéo dài âm cuối cùng nũng nịu.


Đáng tiếc là người nghe không hề động lòng:

 “Sica umma, con đang ăn. Xin mẹ đừng làm thế, sẽ ảnh hưởng đến khẩu vị của con!” 

Con nhóc ấy không chỉ không động lòng, mà còn thẳng thừng phê phán.


“Yoona!” Cô đập bàn, thẹn quá hóa giận: “Mẹ là mẹ con đấy!”


“Vâng, con biết! Cho nên, con vẫn luôn muốn hỏi……” Uống  thêm một hớp sữa, hắng hắng giọng: “Mẹ bắt trộm con ở đâu ra vậy?” Mẹ con hai người, rõ ràng là có chỉ số thông minh hoàn toàn khác biệt.


“Là bà đây mang thai mười tháng rồi sinh con ra đấy!”


“Con nghi quá!” Yoona lắc lắc cái đầu nhỏ.


“Cái gì mà nghi ngờ?” Cô nheo mắt, nhịp nhịp ngón tay xuống bàn, động tác tràn ngập vẻ uy hiếp, trong lòng thầm tính, nếu tên nhóc này mà dám nghi ngờ quan hệ ruột thịt của bọn họ nữa, cô nhất định sẽ tặng cho nó vài roi.


“Cùng lắm cũng mới chỉ là thím thôi, mẹ chưa đến mức lên bà mà!” Yoona cười.


“Bà đây bôn ba bên ngoài, liều chết kiếm tiền về nuôi con, con ăn của ta, ở của ta, dùng của ta, rồi còn dám tính toán với ta nhiều vậy hả!”


“Mẹ đừng nói con như là một người được mẹ bao dưỡng thế chứ.” Yoona sờ sờ khuôn mặt bầu bĩnh nhỏ nhắn của mình nói: “Sao mẹ không nói, con ăn cùng mẹ, uống cùng mẹ, ngủ cùng mẹ đi. Có khác nào tam bồi (*) tại nhà không."


(*) Tam bồi: Thường để nói tới giới gái bao. Bồi ăn, bồi chơi, bồi ngủ. (Má ơi, con nhỏ này có phải con nít không vậy @_@)



“Tóm lại, mẹ là người lớn, con là trẻ con! Con phải nghe lời mẹ!” 

Phán quyết luôn! Tên nhóc này miệng lưỡi quá sắc bén, cô không nói lại được, nhưng cố tình chơi xấu thì được.


“Đây là mất nhân quyền.” Yoona tự kháng nghị cho mình: “Người lớn luôn ỷ vào đặc quyền của người lớn, cướp đoạt quyền lợi của trẻ con.”


“Thế thì đã làm sao? Con có ý kiến gì? Hả?” Cô vỗ vỗ khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé, xoa xoa nắn nắn: “Jung Yoona, ngoan ngoãn gọi mẹ một tiếng xem nào.”


"Jung......MA… MA……” Hai má bị nắm chặt, Yoona không nói rõ ràng, nhưng vẫn kiên trì không cúi đầu trước thế lực tà ác, cố gắng bảo vệ quyền lợi của mình. (Jung MAMA, đọc giống giống Dung Mama độc trên phim Hoàn Châu Công Chúa =))


“Yoona móm, mẹ bóp chết con……”


Bữa sáng của nhà họ Jung vẫn luôn náo nhiệt như thế. Tuy chỉ có hai người, nhưng không hề cô quạnh chút nào, hai mẹ con dùng mọi lý lẽ sắc bén, giao đấu kịch liệt. Cho tới khi tiếng còi ô tô truyền tới từ ngã tư đường ngoài kia, cuộc chiến mới tạm ngừng, hai người nhanh chóng sửa soạn đồ đạc.


“Jessica, mẹ cầm điện thoại di động chưa?”


“Cầm rồi cầm rồi! Yoona, cơm trưa của con đâu?”


“Trong cặp sách rồi!” Yoona cúi người đi giày: “Tối nay mẹ có về ăn cơm không?”


“Chưa biết được, đến lúc đó rồi tính!” Công việc của cô không xác định rõ được, cô lấy đai đeo súng bằng da đeo vào người, rồi kéo cô con gái ăn mặc chỉnh tề qua, ngắm một chút rồi nói: 

“Yoona, con thật đẹp trai! Không hổ là con của mẹ! Lại đây, để mẹ hôn con một cái nào, chụt —”


“Jung Sooyeon, mẹ cũng rất xinh!” Yoona cũng hôn cô một cái: “Mẹ, con đi đây, con chào mẹ —”


“Chào con!”


Nhìn con bé lên xe của trường xong, Jessica cũng đóng cửa, đi xuống garage lấy xe ra. Đi làm thôi!