Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015

Chap 37: Sếp Kwon ra tay, cả đám chết hết!

Cả hiện trường hoàn toàn im ắng.


Heechul và Jo Kwon đã ý thức được tình hình có vấn đề, nhưng thần kinh treo ngược cành cây, bất ổn định của Eunjung kia thì long chậm mất nửa nhịp. Vừa bước qua cửa, điều đầu tiên cô ấy nhìn thấy là hai người đàn ông bên cạnh Madam Jung, liền lập tức làm ầm lên: 


“Hai người các anh, còn không mau buông đội trưởng Jung ra, đội trưởng Jung là bạn gái của tôi.”


Thật ra, Eunjung vốn cũng không muốn tới đây. Nhưng mà… suy đi tính lại, dù Jessica hay trêu đùa mình, cũng hay cướp đoạt đồ ăn của mình, nhưng bình thường cũng rất chú ý giúp đỡ, chăm sóc cho mình. Lại nghĩ, nhất định là Jessica đang gặp khó khăn gì, nên mới phải nhờ cô giúp đỡ. Vì thế, Eunjung vẫn quyết định đến đây, quyết định cư xử cực kì tình nghĩa, đóng vai người yêu của Madam Jung một lần. (Tội nghiệp! Eunjung lại "tốt" không đúng lúc mới chết chứ =))))


Quả nhiên, Eunjung nghĩ không sai mà. Vừa vào cửa, cô đã thấy tình hình kia --- Jessica bị hai gã đàn ông bao vây trái phải, tinh thần trượng nghĩa lại càng dâng trào, quay sang làm ầm lên với hai gã kia.


“Sica…” Jo Kwon ngẩn người, liên tiếp xuất hiện thêm một vị hôn phu, một người tình là thế nào?!


“Mều Con bé nhỏ.” Heechul cảm thấy chuyện lớn có biến cố, vậy mà ông thần giữ cửa kia vẫn bình tĩnh như vậy, khiến hắn càng ngày càng sợ hãi đến nổi da gà.

“Madam Jung!” Lúc này, cô gái tomboy cũng cảm thấy không khí có vẻ kì dị, vừa rồi bước vào cô còn chưa kịp nhìn rõ mợi người, giờ mới để ý, người bên phải kia, không phải là vị công tử Kim Heechul đó sao? Rồi lại nhìn theo tầm mắt của bọn họ, cô lập tức trợn trừng: “Sao… sao anh ấy cũng ở đây.” Eunjung nhỏ giọng hỏi Jessica.


“Người tình à?” Cuối cùng Kwon Yuri cũng mở miệng, cô nhướng mày nhìn Eunjung.

Jessica biết lần này không thể giả chết được, trời đánh, muốn trêu chết cô à! Không đến thì thôi, đến lại đến cả đám thế này! >_<


“Vị hôn phu chính thức?” Yuri nhìn Jo Kwon.

“Vị hôn phu?” Cuối cùng, Yuri nhìn về phía Heechul, điểm danh hết cả ba người kia.


“Người tình… vị hôn phu chính thức… vị hôn phu…” Eunjung buồn bực lặp lại một lần, sau đó nhếch miệng nói: “Khỉ thật, Madam Jung, thì ra chị lại thích chơi trò Tam cung lục viện à.” 

Nhất Hậu, tam Hoàng (một hoàng hậu, ba “nam sủng”), đây là hậu cung à, chị ta là nữ vương sao?! Võ Tắc Thiên thời hiện đại? Quả nhiên, cực kì phù hợp với khí chất của Madam Jung.


“Chơi "em gái" cậu ấy!” Jessica đập một phát vào gáy Eunjung, xóa sạch những hình ảnh khẩu vị nặng vừa xuất hiện trong não cô ta.

“Em gái tôi mới mười hai tuổi thôi.” Eunjung ôm gáy, cực kì ấm ức, nhưng vẫn không quên làm hết chức trách của một người chị, bảo vệ em gái của mình: “Tôi có thể cống hiến tuổi trẻ và sự cường tráng của tôi để chị chà đạp, nhưng chị đừng để mắt đến em gái tôi.”


Có ai không?! Có ai lôi thẳng cái tên không phân biệt được lúc nào nên đùa lúc nào không này ra ngoài hộ với!!!

Khóe miệng Jessica co rút mạnh, không biết nên nói gì. Nhưng mà Kwon Yuri, lại cực kì tốt bụng, bước lại gần giúp cô nói tiếp. Cô ta đi tới trước mặt bốn người bọn họ, rồi an ủi Eunjung: “Yên tâm đi, cô ấy sẽ không xuống tay với em gái cậu đâu.”


Mọi người khó hiểu nhìn sếp Kwon, cô lại nói tiếp: “Bởi vì cô ấy có mấy người các cậu rồi mà, phải không?!” Yuri nhìn Jessica, rất tử tế sắp xếp cho cô một đường lùi.


Yuri mà là người tốt bụng như vậy sao?! Tuy Jessica không biết cô ta đang định giở trò gì, nhưng nhìn quanh cũng chỉ có một con đường này để lùi lại, cho nên, cô chỉ có thể kiên trì đến cùng thôi!


“Đúng… đúng! Đúng vậy!” Khí thế cương quyết hơn một chút: “Cả ba người bọn họ đều là người tình của tôi, tôi không thiếu ai cả!” Cái cuộc sống phồn hoa này, đâu cần phải quá thật lòng, Jessica cố gắng biểu hiện như mình là một cô nàng bất cần đời. =))))


“Đúng vậy!” Lúc này, cả hai người đàn ông và cô gái tomboy lại đột nhiên trở nên cực kì ăn ý, đồng thanh trả lời.

“Vậy… thời gian phải chia thế nào?” Giọng Yuri không cao không thấp, bình tĩnh nói tiếp.


“Một tuần có bảy ngày, ba người…” Eunjung đứng bên cạnh nhỏ giọng tính: “A, không chia đều được…”


“Hay là, lại có thói quen thích chơi tập thể? Cùng lên à?” Yuri lại tốt bụng chỉ ra phương án giải quyết cho cô ta.


“Đúng vậy!” Phương án này rất khả thi, Eunjung gật gật đầu: “Đúng không, Madam Jung?!” (Thôi xong! Eunjung hại chết pà Mều rồi)


“Đúng cái đầu cậu ấy!” Jessica lại đạp cho Eunjung một cái nữa: “Cậu tránh sang một bên cho tôi, làm rối hết cả lên rồi.”


“Chị có cho tôi kịch bản đâu, tôi phải tự phát huy chứ sao.” Eunjung ấm ức ngồi xổm sang một bên lẩm bẩm: “Chị chỉ bảo tôi đến giả làm người tình của chị, chứ có nói là có cả vị hôn phu linh tinh gì gì nữa đau… A…” Nói tới đây, Eunjung nghiêng đầu nhìn Yuri: “Sếp Kwon, vậy thân phận của cô là gì?”


Hỏi hay lắm.



Yuri đi tới trước mặt Jessica. Sica vốn không thấp, đứng giữa những người phụ nữ khác, thì cao của cô cũng coi như hạc trong bầy gà rồi, nhưng đứng trước mặt Yuri, thì nhìn cô vẫn vô cùng nhỏ xinh. Yuri chiếm ưu thế về chiều cao, cúi xuống nhìn cô. Jessica cố gắng ngẩng đầu, vênh mặt nhìn cô ta, không để mình có vẻ thấp hơn cô ta quá nhiều. Thấp hơn nhiều quá, khí thế cũng yếu hẳn đi.


“Tôi à…” Yuri nhìn Jessica, rồi trả lời vấn đề mà Eunjung vừa hỏi: “ Tôi là người đầu tiên của cô ấy, là appa của con gái cô ấy.”





Cái gì gọi là lời nói sát thủ! Hãy nhìn cảnh sát Kwon thì biết.
Bạn gái? Đã là gì! Vị hôn phu chính thức hay vị hôn phu dự bị, thì đã là gì?! Người đầu tiên, lại là appa của con gái người ta, đã trực tiếp đánh bại các cậu rồi. Chưa cần biết tình cảm của sếp Kwon nhà người ta thật hư thế nào, nhưng chỉ cần nói đến thân phận thôi, thì nhóm ba người các cậu làm sao so sánh được.


Heechul đã biết trước chuyện này nên cũng không lầy gì làm kinh ngạc lắm. Có điều, nhìn Kwon Yuri ra vẻ thế kia, xem ra đã biết chắc chắn con nhóc tiểu ma đầu kia là con gái của cô ta rồi. Chẹp chẹp… Hắn liếc mắt nhìn Yoona đang ngồi trên salon, vừa cầm khoai tây chiên, vừa xem trò vui.


Yoona vừa bắt gặp ánh mắt hắn, liền nhếch khóe miệng, tặng cho hắn một vẻ mặt như cười như không…

Jo Kwon đã nghe Jessica nói qua, nhưng cô lại không nhắc đến chuyện Yuri chính là appa ruột của Yoona. Giờ nghe Yuri nói vậy, thì hắn cũng biết, cái con người rất hợp với khẩu vị của hắn này, hắn không ăn được rồi, đành yên lặng lùi sang một bên, buồn bã ngắm nhìn tình yêu mà mình nhìn thấy được nhưng không ăn được kia.


Người có phản ứng mạnh nhất, chính là Eunjung. Tuy mọi người trong cục cảnh sát đều đoán giữa Jessica và Yuri có gian tình gì, nhưng không ngờ lại là một màn kịch máu chó chuẩn phong cách sitcom Hàn Quốc thế kia, lại còn lần đầu tiên, rồi lại con gái nữa… 

Tin tức nóng hổi như vậy, nếu không thể chia sẻ với người khác thì Eunjung đây thật quá có lỗi với chính mình. Cho nên, cô ấy lập tức rút điện thoại di động ra, lách cách bấm bấm, biên tập lại vở kịch vừa rồi, sau đó lùi sang một bên, sôi nổi bàn tán với các đồng nghiệp.


Nhìn đám người bọn họ lần lượt tránh ra, Sica cảm thấy như trời đất đảo ngược, giây tiếp theo, thì cô đã bị khiêng lên: 

“Này! Yuri, cô làm cái gì vậy… Mấy người kia… mau cứu tôi…”


Heechul bất đắc dĩ nhún vai, tính mạng vẫn quan trọng hơn nghĩa khí. Những gì hắn có thể làm cũng làm hết rồi. giờ phút này, việc duy nhất hắn có thể làm, là cầu nguyện cho cô thôi, cuối cùng, hắn còn khoa trương làm một dấu chữ thập: Thượng đế ban phước lành cho em!!!


Jo Kwon vẫn còn đang ấm ức, sao đồ ăn ngon lành như vậy lại bị Jessica tàn phá cơ chứ. Haizzz, nghĩ lại, hắn vẫn nên đi tìm tình yêu đích thực của mình thì hơn! Jo Kwon giơ tay, vẫy vẫy chào Jessica.


Còn Eunjung thì sao? Vẫn đang bàn tán say sưa với đám đồng nghiệp, ngay cả tiếng kêu cứu ầm ĩ của Madam Jung cũng không hề lọt vào tai cô ta chứ nói gì là chạy ra cứu Jessica.


Còn Yoona à? Con bé nhìn umma bị bắt đi, rốt cuộc cũng bắt đầu hành động đầu tiên để cứu mẹ mình. Không biết nó rút đâu ra một chiếc điện thoại di động, bấm số, rồi… trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, con bé bắt đầu khóc òa lên: 


“Hu hu hu --- chú cảnh sát ơi --- cứu cháu --- umma cháu bị người xấu bắt đi rồi ---.”

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

Chap 36: Nhóm vị hôn phu của Madam Jung

Jo Kwon không hiểu suy nghĩ trong đầu Jessica, nhìn thấy mặt cô cau có, hắn tưởng cô đang lo lắng về người phụ nữ da ngăm đang bám dính kia, liền mở miệng an ủi: “Yên tâm đi, không vấn đề gì đâu.”


“Ừ!” Hi vọng thế, Sica nở nụ cười gượng gạo.


Jo Kwon gật đầu, nhìn cô một lúc, sau đo rút trong ba lô của mình ra một túi đồ trang điểm: “Ngồi xuống đi.” Cô nàng này nhìn vốn cũng không tệ lắm, nhưng sao lại cứ tự mình làm mình trở nên nhếch nhác như vậy chứ.

“Hả?” Jessica ngẩn người để mặc hắn kéo cô ngồi xuống salon, sau đó trợn mắt nhìn Jo Kwon lấy các loại sản phẩm từ túi đồ trang điểm ra…


“Chất da rất đẹp, cũng không cần dùng quá nhiều phấn, thật là tức chết người ta mà… Ánh mắt này, trừng to như mắt bò thế làm gì… Lông mày của cô bao lâu rồi không sửa thế hả, dáng lông mày đẹp thế này nhưng cũng phải chỉnh sửa một chút chứ… Còn nữa, cô nói xem, môi cô thế này là sao? Chết tiệt, khô ráp đến tróc cả da ra thế này à… Làm phụ nữ như cô… đúng là thật quá mất mặt…”


Jessica âm thầm đổ mồ hôi lạnh, vì đang có việc nhờ hắn nên đành ngoan ngoãn thu gọn hết gai góc của mình lại, cứ để cho hắn tác quai tác quái một lần đi. Cô yên lặng, để mặc hắn tô tô vẽ vẽ loạn cả lên như đang vẽ tranh trên mặt cô vậy.


“Còn nữa, nếu muốn tôi đóng giả làm vị hôn phu của cô, thì chúng ta cũng phải thân mật một chút. Cô cũng phải ra dáng phụ nữ một chút chứ…” Làm xong, Jo Kwon thu dọn đồ đạc lại, vừa lòng thưởng thức thành quả của mình.


Jessica tuy không phải là người đẹp kiều diễm, ấn tượng gì, nhưng cũng thuộc loại nhìn qua đã thấy thanh tú, xinh tươi, nhìn lâu cũng không thấy chán. Hơn nữa, lớp trang điểm nhàn nhạt tự nhiên này khiến cặp mắt linh động càng thêm tươi sáng, đôi môi được tô lên một lớp son bóng càng trở nên hồng hào, gợi cảm, rất… ngon miệng, kết hợp với làn da trắng hồng nõn nà của cô, thì vừa nhìn đã thấy… chà, dùng cách nói hiện đại thì là vô cùng tươi trẻ. Jo Kwon vừa lòng thưởng thức tay nghệ của mình, là một bậc thầy trang điểm, hắn quả nhiên có khả năng biến gỗ mục thành gỗ hương.


“Ôi! Cảm giác cứ kì kì thế nào ấy!” Giống như đang đeo mặt nạ vậy. Madam Jung làm mặt quỷ, không ngừng vặn vẹo các cơ mặt của mình.


Jo Kwon đưa tay ôm đầu, cô nàng kia chỉ cần lên tiếng là đã phá hỏng cảm giác tươi mát kia rồi: “Vừa rồi cô có nghe tôi nói không thế? Phải thân mật một chút, dịu dàng một chút, ra dáng phụ nữ một chút…”


Thân mật một chút? Cái này cô biết! Jessica kéo tay hắn qua, kéo hắn ngồi xuống cạnh mình, ôm vai hắn: “Thế này đủ thân mật rồi đúng không…” 

Còn dịu dàng, ra dáng phụ nữ à, ừ, giọng mềm xuống một chút là được: “Hi, người ta thế này đã đủ dịu dàng, đủ ra dáng phụ nữ chưa!”


Jo Kwon chấn động nhìn quái vật đang ngồi cạnh mình --- hàng này là "biến thái" phải không? Có phải là một gã đàn ông vừa chuyển đổi giới tính thành công, mới từ Thái Lan về, cho nên hành vi cử chỉ mới có thể trái ngược với khuôn mặt kia như vậy?


“Này, nét mặt của anh.” Cứ như gặp quỷ ấy! Madam Jung trừng mắt nhìn hắn.


Hắn tự định thần lại, quyết định phải dạy dỗ cô cho thật kỹ càng, xem sự dịu dàng mà phụ nữ nên có, và cái gọi là ra dáng phụ nữ ấy nó như thế nào.


“Dịu dàng không nhất thiết là cứ phải nhớt cái giọng cô ra như thế, đây là cảm giác. Trước hết, cô phải tự nhiên một chút… Đúng, cô phải tự nhiên một chút, sau đó, nhìn sâu vào mắt tôi, mềm mại một chút, đừng có làm ra vẻ như gái nhà lành bị áp bức thế chứ… Sau đó, lát nữa, cô đừng có chuyện gì cũng giành lấy lên tiếng trước, nhớ cho kỹ, giờ tôi là người đàn ông của cô, là người để cô dựa vào…”


Đang mải nói, cả hai người chợt nghe bên ngoài cửa có tiếng dừng xe.


Jessica cuống lên: “Cô ta đến rồi.”


“Umma ---.” Người chưa vào, tiếng đã vào trước. Yoona hô to muốn nhắc nhở Jessica, kẻ địch lớn đã tới: “Umma, bà cô kì quái lại tới nữa…”

Cửa mở, thân người cao lớn đứng sừng sững ở đó, ngỡ ngàng nhìn đôi nam nữ đang có cử chỉ thân mật quá mức trên ghế salon kia.


“Yoongie, cháu về rồi à.” Jo Kwon đứng lên, xoay người, rất tự nhiên nói với Yoona: “Cháu mau đi cất cặp sách vào phòng đi, lát nữa chú đưa hai mẹ con đi ăn cơm…” 

Khóe mắt hắn hơi liếc sang bóng người vẫn đang đứng sững tại chỗ kia. Đối phương vẫn còn ở đó. Jo Kwon không phủ nhận rằng hắn hơi hiếu kì, rất muốn nhìn xem nhân vật có thể khiến Madam Jung cảm thấy lo lắng như thế rốt cuộc là người như thế nào: “Cháu bảo bà cô kì quái gì đó đi về đi, đêm nay mẹ cháu không rảnh…”

Khi tầm mắt hướng về phía người đứng đối diện kia, Jo Kwon ngẩn ra một chút, rồi hai mắt lập tức sáng lên, bất tri bất giác mà kích động đến run rẩy toàn thân…

Đôi mắt lạnh lùng của Yuri đảo qua gượng mặt đẹp đến quá mức của Jo Kwon, lông mày khẽ nhìu: Cô nàng này kết giao với những tên quái quỷ gì đây.


“Em định ra ngoài à?” Yuri nhìn Jessica, đây là lần đầu tiên cô thấy Madam Jung trang điểm.

“Ừ.” Jessica đi tới, chủ động cầm tay Jo Kwon: “Tôi quyết định đính hôn với Jo Kwon rồi, chúng tôi đang định đi ăn kỉ niệm một chút.”

“Đính hôn à!” Yuri nhìn chằm chằm vào bàn tay hai người đang nắm chặt kia.

Jo Kwon kín đáo rút tay về, sắc mặt hơi xấu hổ, ngại ngùng nói: “Tôi thấy, đính hôn là chuyện lớn, vẫn nên suy nghĩ kĩ một chút thì hơn.”


Khóe miệng Jessica vừa kéo lên đã phải hạ xuống, chuyện cô lo lắng nhất quả nhiên đã xảy ra. Jo Kwon không đủ sức chống chọi lại kiểu người đẹp trai lịch lãm như Yuri.


“Jo Kwon, trời đánh thật, anh đừng có háo sắc ở đây được không?!” Jessica kín đáo nhéo mạnh một cái vào lưng Jo Kwon, nhỏ giọng nói:

“Cô gái này rất quyến rũ.” Jo Kwon nuốt nước miếng một cái, nhỏ giọng đáp lại: “Hoàn toàn hợp khẩu vị của tôi.”


“Hey! Anh nói là anh chỉ thích đàn ông thôi mà.... Ok! Nếu anh thích cô ta như vậy, thì càng nên chia rẽ tôi và cô ta, để cho cô ta tuyệt vọng đi, sau đó anh mới có cơ hội chứ."

Hai người đứng đó thì thầm to nhỏ, còn Yuri đứng ở cửa tiếp tục trầm mặc, khiến người ta không thể đoán được tâm tình của mình.


“A --- cũng đúng nhỉ!” Jo Kwon nghĩ nghĩ, thấy nàng nói có lý, lập tức vòng tay ôm vai Jessica nói: “Tôi cân nhắc kĩ rồi, đính hôn với Jung Sooyeon là quyết định cực kì chính xác, bắt đầu từ giờ phút này trở đi, tôi chính là vị hôn phu của cô ấy!”

“Vị hôn phu à!” Yuri lặp lại lời của hắn, cố tình đọc to, rành mạch ba chữ kia lên.


“Đúng, vị hôn phu.” Jessica gật gật đầu, nhấn mạnh lại lần nữa: “Anh ấy rất tốt với tôi, cũng rất tốt với Yoona, mấy năm nay anh ấy vẫn thường chăm sóc cho tôi, sau này cũng sẽ tiếp tục chăm sóc cho tôi.”


Im lặng, sự im lặng kì dị khiến Jessica cảm thấy như có thể nghe được tiếng tim mình đang đập --- thình thịch --- thình thịch --- thình thịch ------

Mỗi một lần đối mặt với Yuri, cô đều không thể kiểm chế sự bối rối của mình. Đây là di chứng do nhiều năm tình cảm trước để lại, là bệnh, phải chữa trị. Phương pháp chữa bênh tốt nhất là phải đuổi Yuri ra khỏi cuộc sống của cô, để hai người trở thành người xa lạ, bởi vì, cô ta chính là nguồn gốc căn bệnh của cô.



Ầm---




Cánh cửa đột nhiên bị người bên ngoài mở rộng ra, một bóng người vọt vào trong phòng, lướt qua vị thần giữ cửa tôn quý đang đứng kia, cố lấy dũng khí chạy tới, ôm Madam Jung hét to: 

“Kwon Yuri, Mều Con bé nhỏ là của tôi, chúng tôi đã sắp đính hôn rồi, cô không thể cướp đoạt người yêu của tôi được.”


Kết quả thì, Heechul công tử cũng coi như là một người có nghĩa khí, sau khi cân nhắc kĩ lưỡng, hắn vẫn quyết định tình nghĩa chạy đến đây hỗ trợ Jessica.

Sau khi làm ầm lên, Heechul mới phát hiện ra trên vai Sica còn một cánh tay nữa, hai gã đàn ông một trai một phải ôm Jessica, còn Jessica? Đã hóa đá rồi!


O_O



“Hai vị hôn phu à?” Sếp Kwon đứng như tượng đá nãy giờ kia khẽ nhíu mày, hai tay vòng qua ngực nhìn hai người đàn ông và một người phụ nữ đang đứng trong phòng khách.


“Tôi mới là…” Hai gã đàn ông đồng loạt lên tiếng, rồi cùng dừng lại.



Rầm ---




Cánh cửa lại bị đẩy ra, là cô gái tomboy Ham Eunjung vọt vào, vừa lao vừa hét: “Đội trưởng Jessica, làm bạn gái của tôi đi.”


Trời đất ơi! Chuyện quái gì vậy nè! T_T


Để Jessica cô chết đi cho xong.


Thế là, Madam Jung quyết định bước vào trạng thái chết giả.

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015

Chap 35: Ba người tình của Madam Jung

Ở bên kia, hai cha con đang diễn trò, thì ở bên này, Jessica cũng không hề rảnh rỗi.


Vừa hết giờ làm, cô lập tức đi tìm người cứu viện.


Tuyển thủ cứu viện: Heechul công tử.


Vì sao chọn hắn? Là vì trong đám người mà cô biết, Heechul công tử là người có quyền có thế, cũng rất có nghĩa khí… Tuy hắn rất sợ Yuri, nhưng Jessica tin là tình cảm bao năm nay giữa bọn họ, Heechul công tử tuyệt đối sẽ không làm ngơ, thấy chết mà không cứu.


Nhìn thấy người mà khó có khi nào chủ động đến tìm hắn, mặt Heechul công tử xanh mét, người ta nói, vô sự bất đăng tam bảo điện, chứ nói gì đến Madam Jung kia. Jessica đến tìm hắn, chẳng khác nào đẩy hắn vào điện Thần Chết.


Khi cô kể hết chân tướng sự việc, thì sắc mặt Heechul công tử cũng chuyển từ xanh sang trắng, hắn đưa hai tay lên ôm ngực, run rẩy toàn thân.


“Cho nên, tôi cần anh giúp tôi một chút, đóng giả làm vị hôn phu của tôi…”


“NO!!!” Heechul lắc đầu lia lịa, suýt chút nữa là đầu rời ra khỏi cổ luôn: “NO!!! Tôi từ chối!” 


Tình cảm này kia, tạm thời gạt sang một bên đi, sinh mạng bé nhỏ của mình vẫn quan trọng hơn, nếu mạng cũng mất thì tình cảm còn nhắc đến làm gì.


“Anh dám từ chối?!” Jessica hung dữ túm áo hắn, khác hẳn vẻ mặt cầu khẩn vừa rồi, nếu không mềm được thì phải dùng bạo lực thôi: “Có giúp không?”


“Một người đàn ông khí phách như tôi, tuyệt đối sẽ không dễ dàng thay đổi lập trường của mình: Không giúp!!!” Giọng điệu của Heechul rất kiên định, tuyên bố lập trường của mình. (Ôi phũ phàng quá Heechul!)


“Heechul, bình thường tôi cũng giúp anh không ít chuyện, giờ tôi rất cần anh, anh lại hèn nhát như vậy, anh có phải là đàn ông không?!” Cô chỉ thẳng tay vào mũi hắn, tức giân mắng.


Có điều, Heechul công tử không hổ danh là bạn bè tốt của cô nàng họ Jung kia. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, một khi đã quen biết với Sica, thì từ nay về sau làm gì có cái gì gọi là khí chất.


Heechul công tử nhấc tay, ngón út hếch lên, ngón trỏ và ngón cái chụm lại, làm thành dấu Lan hoa chỉ vô cùng đẹp đẽ nói: “Em có thể không coi người ta là đàn ông mà, người ta không để tâm đâu.”



Hộc máu!



Jessica giận dữ, đang muốn xử lý tên Heechul công tử không có chút khí tiết kia, thì lại liếc thấy một bóng hình quen thuộc ở ngay cửa ra vào, cô lập tức thu lại vẻ giận dữ, thay vào đó là một bộ mặt rất dịu dàng, nụ cười cũng mềm đi vài phần: “Mẹ Heechul!” Cô chào cực kì lễ phép.


“Sica nịnh bợ.” Heechul cúi đầu bồi thêm một câu, đồng thời cũng thu ngay cái bàn tay “Lan hoa chỉ” kia lại: “Mẹ, sao mẹ đến đây?”


Lại nói, năm đó, khi Heechul tuyên bố với gia đình mình là người đồng tính, thì cả nhà hắn giống như vừa bị dội một quả bom nguyên tử vào đâu vậy. Mẹ Heechul vừa đấm vừa xoa muốn lôi kéo hắn về nhưng không có tác dụng gì, cho tới khi Sica xuất hiện. Trước mặt mọi người, Heechul công tử tỏ ra rất vừa ý Sica, mẹ Heechul giống như thấy được phao cứu sinh, con mắt nhìn Jessica cũng tự nhiên khác đi, yêu thương hơn nhiều. Còn về chuyện Sica đã có một đứa con gái, mẹ Heechul tỏ thái độ hoàn toàn không có vấn đề gì, nếu có được một cô cháu gái thông minh như Yoona kia, thì bà cầu còn không được.


“Sica à, sao đến mà không nói với mẹ một tiếng.” Mẹ Heechul không thèm nhìn đến con trai mình, thân mật kéo tay Jessica: “Sao nhìn con có vẻ gầy đi vậy? Dạo này vất vả lắm à?!”


“Không ạ. Có điều, lâu con không gặp mẹ, con rất nhớ mẹ.” Miệng Jessica như bọc đường, tiếp tục nịnh bợ: “A… mẹ Heechul, hôm nay nhìn mẹ…”


“Sao thế?”


“Sao lại trẻ ra thế này nhỉ?!” Jessica làm ra vẻ rất buồn rầu: “Nếu mẹ và con cùng đi ra ngoài, người khác chắc chắn sẽ nghĩ mình là hai chị em mất.”

Cô vừa nói đã khiến lòng mẹ Heechul vui như nở hoa: 

“Coi cái miệng con kìa, nhưng mà nói thật nhé, vừa thấy con là mẹ đã thấy vui rồi, nếu con có thể làm con dâu của mẹ thì…” Đã nói thẳng ra như vậy rồi, sao tên nhóc thối tha kia còn không chịu hùa theo nữa.


“Mẹ Heechul, con cũng rất muốn thế…” Heechul kia, anh bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa. Nhờ anh giả làm vị hôn phu của tôi, anh mặc kệ chứ gì! Thế thì đừng trách tôi!



“Mẹ, con có một vài việc cần nói với cô ấy.” Tình hình này, Heechul không ra mặt không được, nếu không, nếu không hai người phụ nữ kia sẽ sắp đặt chuyện chung thân đại sự của hắn mất. Hắn vội vàng đứng dậy, kéo Sica vào phòng đọc sách, đóng cửa, khóa lại.



“Bà cô của tôi ơi, em tha cho tôi đi.” Hắn vẫn còn muốn vui vẻ vài năm nữa mà.


Jessica vừa định nói gì đó thì có tiếng mẹ Heechul truyền vào: 

“Heechul, Sica, các con bận thì mẹ đi trước nhé.”


“Mẹ Heechul...” Jessica vừa định lao ra để chặn cứu binh của mình lại, thì Heechul đã nhanh tay bịt miệng cô, đứng chắn cửa không cho cô ra ngoài. Một lúc lâu sau, xác định mẹ mình đã đi rồi, hắn mới buông tay.


“Oh man, em thật là…” Heechul ăn ngay một quyền vào bụng, nắm đấm kia đúng thật là *** quá mạnh…


“Heechul, anh giúp tôi lần này đi.” Cô vừa đấm vừa xoa, mắt còn lấp lánh nước, nhìn vừa điềm đạm, vừa đáng yêu. Nhưng… Heechul là ai? Nếu bảo hắn đi giúp cô giết người, phóng hỏa, hắn tuyệt đối sẽ không nói hai lời. Nhưng bắt hắn phải đối đầu trực diện với Kwon Yuri kia… thì sự lựa chọn của hắn là: Đứng bật dậy, thừa dịp Jessica không chú ý, đẩy cô ra khỏi phòng đọc sách: “Tạm biệt! Bảo trọng!”


“Shit! Tên Heechul kia, anh là cái đồ…”



Jessica còn chưa mắng xong, thì Heechul đã đóng sầm cửa phòng đọc sạch lại không chút lưu tình, tìm lại bầu không khí yên tĩnh, thanh tịnh.



Đối tượng cứu viện thứ nhất… Thất bại!



May mà cô vẫn có dự phòng. Jessica rút điện thoại, tìm một số rồi bấm nút gọi.


“Eunjung, là tôi! Có nhiệm vụ cần cậu”


“Đội trưởng Jung à, nhiệm vụ gì ạ… a….” Ở đầu dây bên kia, sau khi Eunjung nói xong còn phát ra một âm thanh kỳ quái.


Jessica chon cách phớt lờ cái âm thanh kì quái kia đi, tiếp tục nói: “Tối nay cậu sang nhà tôi, giả vờ yêu thương thân mật với tôi, đóng vai người tình của tôi!”


Sau khi nói xong, đầu dây bên kia im lặng một hồi, sau đó “ủm” một tiếng, giọng Eunjung rên rỉ ở phía bên kia: 

“Đội trưởng Jung, sao chị nỡ dọa tôi như thế, di động của tôi… rơi xuông toilet rồi…”



Toi… toilet…



Cho nên, cái âm thanh kì quái vừa rồi là âm thanh cô ta đang “xả” à!!!



Jessica không biết nói gì, yên lặng cúp điện thoại, không thèm nghe tiếng gào khóc thảm thiết ở đầu dây bên kia nữa, tìm lại sự thanh tịnh cho chính mình.


Đối tượng cứu viện thứ hai… Thất bại!



Giờ chỉ còn duy nhất một người.
Cô bấm tin nhắn gửi đi, rồi quyết định về nhà chờ. Cô tin chắc người kia nhất định sẽ giúp cô, có điều… Chà…



Người đàn ông kia đang mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, nhìn anh ta thật sự rất xinh đẹp. Mái tóc mềm mại, hất gọn ra sau gáy, chỉ cần liếc nhìn một cái, thì người ta cũng cảm nhận được sự dịu dàng của người đàn ông này, ngũ quan của anh ta được xử lý rất gọn gang sạch sẽ: long mi cũng được cắt sửa, làn da được chăm sóc hằng ngày, đôi môi mềm mại đỏ như cánh hoa còn được thoa một lớp son dưỡng môi mỏng…



“Chỉ có anh là tốt nhất thôi.” 

Nhìn thấy anh ta xuất hiện, Jessica vô cùng xúc động: “Quả nhiên, chỉ có chị em là tốt nhất.” 

Mấy gã đàn ông chết tiệt kia, không được một gã nào hết.


“Có chuyện gì mà khiến cô lo lắng thế kia.” Anh ta muốn nói cô đừng luống cuống, từ từ mà kể.



Jessica nói sơ qua tình hình, nhắc đến Yuri, cô nói Yuri là người mà lúc cô còn trẻ đã yêu lầm, hy vọng có thể khiến cho cô ta biết khó mà lùi: “Chuyện là vậy, không khó đúng không.”



“Ừ!” Jo Kwon gật đầu: “Yên tâm, chuyện quá đơn giản mà.” Trước kia anh ta đã từng giúp cô đuổi không ít mấy kẻ muốn theo đuổi cô.


Jo Kwon là một trong những người mà mấy bác gái ở khu nhà giới thiệu cho Jessica khi cô mới tới đây, cũng là người duy nhất không bị cô dọa chạy mất, ngược lại còn trở thành bạn tốt của cô… chị em tốt…



Bởi vì, Jo Kwon không thích đàn ông.



Mà, vấn đề duy nhất là…


Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2015

Chap 34: Kwon "Yo Chol"

Vừa đeo cặp sách ra khỏi cổng trường, Yoona đã cảm nhận được một tầm mắt nóng rực. Cô bé khẽ liếc qua khóe mắt, không ngoài dự đoán, cô đã thấy ngay chiếc xe màu đen đang đỗ ở bên kia đường kia --- Madam Jung, mẹ đúng là ngốc nghếch mà!!!


Trước đây vài phút, Yoona nhận được tin nhắn của Jessica, trong đó viết rất ngắn gọn: Yoona, umma sai rồi, con tự bảo trọng. Giúp umma ngăn chặn một chút, umma sẽ tìm cứu viện.


Không cần phải tốn nhiều tế bào não, Yoona cũng có thể đoán được đại khái có chuyện gì rồi. Bây giờ, nhìn chiếc xe kia.. Hừ --- may mà chỉ số thông minh của cô nhóc không phải là di truyền từ Jessica Jung. (E hèm! Con nhóc này dìm hàng umma nó quá đi)



Yoona âm thầm chỉ trích IQ của Jessica thêm lần nữa, sau đó giả vờ như không phát hiện ra chiếc xe kia đang hướng về phía mình, mà đi về phía cô giáo của mình đang đứng ở cổng trường: 

“Cô ơi--.”



Cô giáo kia họ Kim, tên là Hyoyeon, năm nay hai mươi tám tuổi, vẫn còn độc thân. Nếu nói theo ngôn ngữ hiện đại, thì chính xác là một thặng nữ lớn tuổi. Là một người phụ nữ của thời đại mới, cô giáo Hyoyeon cảm thấy, phụ nữ phải tự mình cố gắng, không cần phải dựa dẫm vào đàn ông mới có thể sống qua ngày. Chỉ nhìn cô ấy là biết, còn trẻ tuổi mà đã được làm giáo viên chủ nhiệm của một lớp tiểu học rồi. Đây không phải là ví dụ rõ ràng nhất sao.
Nghe nói, khi còn đi học, cô giáo Hyoyeon có qua lại với một anh bạn vô cùng ưu tú và đẹp trai, không ngờ đối phương lại là một tên cặn bã, một chân đạp hai thuyền… Tuy chỉ là “nghe nói”, nhưng cách cô giáo Hyoyeon làm việc bây giờ thì đều là --- “Yêu cầu ở học sinh rất cao, rất cao, rất nặng, nhưng lại tương đối dễ dãi với những bé gái thuộc dạng yểu điệu thục nữ, còn các bé gái thuộc dạng nam tính thì vẫn bị đối xử như nam. Những tin đồn này, cũng không hẳn là thất thiệt.



Đương nhiên, Yoona là một ngoại lệ.


“Yoona!” Vừa nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu kia, tình cảm người mẹ trong lòng cô giáo Hyoyeon đã bật ra: “Con sao vậy?” 

Trong trường này, không ai là không biết, Yoona bảy tuổi kia rất thông minh lanh lợi, rất hiểu chuyện, lại còn sở hữu khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng đáng yêu, khiến cho không ít cô giáo thầm cười mà nghĩ, nếu mình có đứa con thế này thì tốt biết bao, hoặc là buồn bã mà than thở: sao mình không sinh ra sớm hơn vài chục năm chứ.


Yoona ra hiệu cho cô cúi người xuống, sau đó ghé sát vào tai cô nhỏ giọng nói: “Cô ơi, ở đằng kia có người xấu.”


Vừa nghe cô bé nói vậy, cô giáo bật thẳng người dậy, lo lắng giữ chặt tay Yoona, nhìn theo hướng con bé nói, chiếc xe màu đen đang từ từ tiến lại gần đây: 

“Yoona đừng sợ, có cô ở đây rồi, người xấu…” Dạo này kẻ xấu đều đẹp trai lãng tử như vậy à?!
Kim Hyoyeon quan sát người phụ nữ vừa bước từ trên xe xuống. Cô ta mặc một bộ đồ thể thao màu đen, dáng người vô cùng hoàn hảo, bả vai thon thả, hai chân thon dài, cho dù mặc quần áo rộng cũng vẫn lộ ra đường cong tuyệt đẹp của cơ thể. Cô ta đeo một chiếc kinh đen to, che mất gần nửa khuôn mặt khiến cho người ta tò mò: thân hình hoàn mĩ kia, sẽ có ánh mắt như thế nào? --- Chiếc kính râm to bản kia, nếu đeo đẹp thì sẽ như dệt hoa trên gấm, nhưng nếu không cẩn thận, cũng có thể khiến cho người ta có cảm giác… “tỏ vẻ nguy hiểm”!

 Khi Yuri đeo lên, cảm giác đó… chỉ có thể dùng một từ “hoàn mỹ” để hình dung!


Đang là giờ tan trường, có rất nhiều phụ huynh tới đón con mình, nên sự xuất hiện của Yuri đã trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người. Từ khoảnh khắc cô bước xuống xe, mọi tầm mắt đều hướng về phía cô.


Yuri hơi kéo cổ áo, cảm giác không được tự nhiên cho lắm. Đã rất nhiều năm cô không mặc loại đồ thể thao này rồi. Mấy năm gần đây, trong lúc làm nhiệm vụ, nếu không phải là mặc đồ dằn di thì sẽ là quân phục hoặc vest. Đây là lần đầu tiên cô mặc thế này.


Ánh mặt trời quá xán lạn khiến Yuri hơi chói mắt, quần áo màu đen hút nhiệt, làm cô bất giác nhíu chặt mày lại…



Yuri không hợp với việc đứng hấp thụ ánh sáng mặt trời thế này --- cô thích không khí âm u hơn. (Ừ! Người đã đen rồi thì không cần phơi nắng làm gì, phải ko cô Kwon)


Bước đến trước mặt Yoona, Yuri dừng lại, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn rất giống Jessica kia, cô nhất thời không biết nên nói gì. Đúng như Sica nghĩ, việc điều tra tin tức của hai mẹ con cô là việc rất đơn giản. Yuri chỉ cần dùng một chút thủ đoạn, chỉ vài giờ sau đã lấy được tất cả mọi thông tin cần thiết, ngày giờ Yoona ra đời, tất cả các tư liệu về nhóm máu này kia đều ở trong tay Yuri, thậm chí ngay cả xét nghiệm DNA cô cũng đã làm ổn thỏa rồi --- vì không muốn cô nàng kia lại kiếm cớ khác, nên Yuri phải làm hết tất cả mọi việc. Đây là cách làm việc của Kwon Yuri, hoặc là không làm, nếu đã làm thì phải làm một trăm phần trăm, bóp chết sự phản kháng của đối phương ngay từ trong ý nghĩ.


Không còn nghi ngờ gì nữa, con nhóc này đúng là con gái của cô!!!


“Cô muốn gì?!” Hyoyeon dù bị nữ sắc hấp dẫn, cũng vẫn nhớ kéo Yoona ra sau lưng, đứng chắn trước mặt bảo vệ cô bé.


“Nhóc, đi thôi!”



Yuri không biết cảm giác của người khác khi đột nhiên biết mình có con là thế nào, mà thực ra cô cũng không cần biết. Côlà Yuri, cô có thể tiếp nhận tin này một cách nhanh nhất, thích ứng với chuyện này một cách nhanh nhất, cho nên, cô rất muốn có thể nhanh chóng nhận lại vị trí appa của Yoona.


“Không muốn…” Yoona càng nép sát vào sau lưng Hyoyeon hơn, ra vẻ sợ hãi: “Cô xấu xa hung dữ.”



Hừ! Cái giọng điệu gì thế?! Còn chưa bước qua cửa nhà họ Jung, đã định sắp đặt cho cô bé đây à, không chịu nhìn xem ai là chủ nhà họ Jung này à!!



“Tôi không phải cô của con.”
Yuri nhíu mày, một nửa là vì cách xưng hô kia của con bé, một nửa là vì dáng vẻ sợ hãi, nhát gan kia. Con gái của Yuri đây sao có thể có dáng vẻ yếu đuối như thế được, chắc chắn là bị mẹ làm hư rồi.


“Không phải họ hàng thì cô đến đón cháu làm gì?” Hyoyeon nãy giờ bị phớt lờ liền ngẩng đầu nhìn người phụ nữ khí phách kia, chặn ánh mắt Yuri đang nhìn Yoona: “Cô mau đi đi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.”


Yuri liếc nhìn Hyoyeon đúng một giây, sau đó tiếp tục nói với Yoona: “Tôi là appa của con!”



“Hừ ---.” Yoona còn chưa kịp mở miệng, Hyoyeon đã tranh trước, vạch trần lời nói dối của Yuri: “Appa của Yoona đã qua đời lâu rồi.” 

Muốn lừa người ta thì ít nhất cũng phải thu thập tin tức cho chính xác chứ. Ai cũng biết là Yoona mồ côi cha…


Sắc mặt Yuri trầm xuống, mắt hơi nhướng lên. Hay lắm. Cô nàng chết tiệt kia rốt cuộc là đã nói gì với con nhóc này? Rồi… rốt cuộc là có bao nhiêu người nghĩ Yuri cô đã chết chứ?!



“Không có gì để nói nữa phải không.” Sự trầm mặc của Yuri trong mắt Hyoyeon chính là phản ứng chột dạ, lo lắng vì lời nói dối bị vạch trần: “Tối hôm qua tôi vừa qua nhà họ Jung, còn thắp hương cho appa con bé nữa.” 

Gần đây, Hyoyeon bắt đầu đi thăm nhà các học sinh, một học sinh ngoan như Yoona, thật ra cũng không cần phải đến nhà, nhưng vừa vặn đi ngang qua, nên cô cũng tiện đường rẽ vào chơi một chút.


Đứng sau lưng cô, Yoona khẽ cười, đây mới đúng là trùng hợp. Tối hôm qua, sau khi mấy người Yuri rời đi, cô bé và Jessica đang cầm bức ảnh đen trắng đã qua xử lý PTS của Yuri cười đùa, thì đột nhiên cô giáo tới chơi. Hai người chưa kịp cất bức ảnh kia đi, hơn nữa, hai người cười đùa đến mức chảy cả nước mắt, đỏ ửng lên… Tất cả đều là trùng hợp.



“Thắp hương…” Thái dương Yuri nhói nhói đau, nghĩ đến bức ảnh đen trắng trong nhà họ Jung kia… Rồi lại nghĩ, chính mình cũng đã tự thắp hương cho mình… Jung Sooyeon, em đúng là đồ chết tiệt!


“Đúng!” Hyoyeon còn chưa biết tính nghiêm trọng của sự việc, càng cố gắng đẩy Jessica vào con đường chết: “Tôi còn nhớ rõ, tên appa của Yoona là…”



“Là gì?” Khi đó, phía dưới bức ảnh cũng bị hoa quả bày trên bàn che hết nên cô  không nhìn rõ.



“Kwon Yo Chol.”

 (Trong tiếng Hàn, Yo Chol tức là Chết Yểu, Kwon Yo Chol nghĩa là Kwon chết yểu =)))))


“Hay lắm…” Yuri bật cười, món nợ này, chúng ta phải tính sao đây?!!!



Nhìn nụ cười vặn vẹo của Yuri, Yoona thầm cầu phúc cho Madam Jung: --- Chà, Jessica, umma tự cầu phúc đi, thượng đế sẽ phù hộ Umma, A men…