Thắp hương?
@_@
Con nhóc này muốn đẩy cô vào chỗ chết phải không? Phải không? Phải không?... >_<
Jessica không biết mình nên phản ứng thế nào mới đúng. Cô chỉ biết, sự tình đã đến nước này, thì càng không thể để Kwon Yuri phát hiện ra Yoona chính là con của cô ta ---
Hừ hừ! Yoona dám bày trò trước mặt appa nó, nói appa nó đã chết, phải thắp hương cho appa… Tùy tiện nói một người còn đang khỏe mạnh đã chết… Hơn nữa Jessica tuyệt đối tin tưởng, xác định nhất định và khẳng định rằng, nếu mọi chuyện bị bại lộ, thì Yoona sẽ không do dự mà đẩy thẳng cô xuống hố lửa, trút hết trách nhiệm lên người cô. Tuyệt đối sẽ như vậy.
Lắp bắp lặp lại hai từ này, Sica càng cảm thấy đây không phải là thắp hương cho người khác, mà là thắp hương cho chính cô mới đúng. Thời vận không tốt, càng làm lại càng sai.
Đi… mà đi đâu? Jessica bị động để con gái kéo mình đi. Toàn bộ nội dung vở kịch đã phát triển ngoài dự đoán của cô, hoàn toàn ngoài khả năng khống chế.
Yoona “hiểu chuyện” kéo Sica lên phòng chứa đồ ở tầng hai.
Cô thầm hít một hơi thật sâu, lén liếc mắt nhìn ba người đi theo sau --- Yuri, Sooyoung, Sunny! Còn Lee Joon thì tiếp tục xem phim hoạt hình ở dưới nhà.
Tay cô run rẩy, chân cũng run rẩy!!!
Sợ, cô sợ khi vừa mở cửa ra, ảnh trên bàn thờ lại là ảnh của Sếp Kwon, cô thực sự sẽ chết mất! Với năng lực của tên nhóc quỷ kia, thì muốn lấy một tấm ảnh của Yuri thì cũng không có gì khó.
Việc gì cần đến cũng phải đến, muốn tránh cũng không tránh được.
Sica hít thở sâu, hạ quyết tâm, vặn tay nắm cửa.
Jessica khẽ run người, sau đó mới nhận ra, vì mình quá lo lắng nên đã nhắm tịt mắt lại. Không nghe thấy tiếng hít không khí ở sau lưng khiến cho lòng cô cũng buông lỏng đi ít nhiều. Lúc này cô mới mở to mắt.
Đồ đạc trong phòng vốn không nhiều, giờ lại càng ít hơn. Thẳng từ cửa vào có đặt một chiếc bàn nhỏ, trên bàn ngoài hoa quả tươi còn có hai ngon nến điện phát ra ánh sáng nhè nhẹ, trong bát hương nhỏ có một vài chân hương, vừa nhìn đã biết là rất “chăm hương khói”, sau bát hương có ảnh đen trắng của “người đã khuất” kia, là một người phụ nữ có vẻ còn rất trẻ, hơi gầy, mày kiếm, mắt sáng, ẩn giấu một khí phách hơn người. Dưới sống mũi cao gầy là đôi môi hơi nhếch lên, tạo cho người ta cảm giác người phụ nữ này không hề tầm thường…
Ánh sáng mờ ảo của nến điện khiến cho bức ảnh đen trắng có màu cam nhạt, vô cùng sống động…
Cảm giác này… Hơi kì quái… O_O
Sooyoung và Sunny nhìn nhau, trong lòng hơi sợ hãi. Cả hai người đều thấy người trong bức ảnh có gì đó hơi quái lạ, nhưng lại không thể nói rõ là quái lạ thế nào. Rõ ràng là một người đã qua đời, nhưng sao cứ cảm thấy không giống… mà lại thấy hơi giống…
Về vế sau, hai người đều không dám nghĩ đến…
Nhưng Jessica đã nhận ra, đã nhận ra! Vừa nhìn bức ảnh, tim cô như muốn nhảy thẳng ra ngoài: Tấm ảnh này, con khỉ nó chứ, ảnh này… Chắc chắn là dùng ảnh của Yuri sau đó chỉnh sửa qua PTS (Photoshop), tuy đã bị xử lý không ít, nhưng cô vẫn có thể nhận ra.
Yoona không cần biết trong lòng mấy người lớn kia ầm ầm nổi bão, tiếp tục đóng vai một đứa con nhu thuận. Cô bé rút vài nén hương ra, châm lên rồi đưa mỗi người một nén.
“Appa, con đã về rồi ạ…” Yoona vừa bái vừa nói: “Tuy lúc con ra đời, appa đã mất, nhưng con sẽ nhớ kỹ giọng nói và nụ cười của appa…”
Ôi, giọng nói, ngữ điệu mới ngây thơ trong sáng làm sao!
Khóe miệng Madam Jung khẽ kéo lên.
“Appa xem này, ngày nào con và umma cũng tới thăm Appa, appa cũng sẽ không thấy cô quạnh đúng không?” Cô bé tiếp tục bài khấn của mình.
Con nhóc này cố tình khiêu khích trái tim yếu ớt của cô phải không?! Jessica nhìn bộ dạng không muốn dừng lại của con gái, vội vàng xem vào ngăn cản:
“Yoon… Yoona ngoan, vậy là được rồi! Đừng quấy rầy appa con nghỉ ngơi nữa…” Đừng tra tấn thần kinh yếu đuối của cô nữa, cô giật lấy nén hương trong tay mọi người, cắm bừa vào bát hương rồi nói: “Đi…đi xuống nhà thôi!!!”
Ba người trầm mặc đi theo sau cô ra khỏi phòng chứa đồ.
“Cô…” Yoona đột nhiên kéo áo Yuri, ý bảo cô cúi thấp người xuống. Yoona ngắm nghía mặt Yuri một lúc rồi vô cùng ngây thơ nói: “Cô… nhìn cô rất giống appa cháu…” Nói xong, con bé chớp chớp đôi mắt to của mình.
Người trong bức ảnh kia rất giống Kwon Yuri!
Sooyoung và Sunny đều đồng ý với câu nói vừa rồi của cô nhóc kia. Tuy không phải là giống hoàn toàn, nhưng vẻ mặt đó, thần thái đó phải giống Yuri đến bảy tám phần.
Jessica trượt chân một cái, suýt nữa thì lăn xuống dưới cầu thang, may mà có Sooyoung đi sau kéo cô lại.
“Cảm ơn” Con nhóc này, trời ạ, không thể làm cô bớt lo một chút sao! Sica vội vàng bước tới, bế con bé lên: “Ngại quá, trẻ con hay nói lung tung!”
Yuri không nói gì, chỉ nhìn cô một cái, sau đó đi xuống nhà. Nhưng cái nhìn kia, dù chỉ thoáng qua cũng làm Sica run sợ. Với sự hiểu biết của cô về Yuri, thì ý trong mắt cô ta là: đợi lát nữa chúng ta sẽ nói chuyện.
Sica rất muốn hét lên như vậy, nhưng mà… người ta đã dẫn Sooyoung và Sunny đi xuống dưới nhà rồi, không hề liếc nhìn cô cái nào nữa.
“Chơi đủ chưa?!” Cô trừng mắt nhìn con gái trong lòng, đưa tay phát vào mông con bé một cái. "Trả lời mẹ, con biết cái này là cái gì không? Ai đã bày cho con thứ này?" Sica đưa ra cái bao "Durex" lúc nãy.
"Con cũng chả biết! Nhưng lúc ở nhà của cô Tiffany, trong lúc say rượu, cô Taeyeon nói rằng đây là một thứ mà vợ chồng nào cũng đều phải có, nên con chôm về, ai ngờ nó rất hữu ích trong hoàn cảnh này, umma thấy con giỏi không" Yoona giương mặt tự đắc.
"Ừ! Giỏi quá!" Sica véo mạnh tai Yoona "Lần sau đừng có đụng vào thứ này nữa, hiểu chưa". Thật may mắn là Yoona chưa hiểu sâu mấy vấn đề này. Hừ hừ! Cái tên Kim Taeyeon kia, hãy chờ đó!
“Madam Jung" Yoona kháng nghị, xoa xoa chỗ mông vừa bị đánh đau: “Mẹ lấy oán trả ơn. Hôm nay mà không có con thì mẹ làm thế nào.”
“Nói vậy, con còn muốn mẹ cảm ơn con phải không?!” Còn có mặt mũi nào mà nói vậy hả?
“Hừm, hừm!” Ngón tay nhỏ bé khẽ lắc lắc: “Không cần, con giúp người không cần hồi báo” Yoona không chỉ có da mặt, mà còn rất là dày là đằng khác.
“Con nói ít một câu không được à!”
“Mẹ nhìn đi, con nói mẹ ngốc mẹ còn không chịu nhận, chỉ biết dùng bạo lực"
“… Bà đây thích thế!” Nói xong, cô lại đét vào mông Yoona một cái: “Đừng có gây thêm phiền phức cho bà đây nữa, nếu không, con cứ chờ xem.”
Có thể là sự uy hiếp của Jessica có hiệu quả, cũng có thể là Yoona đã chơi đủ rồi, nên không làm ra những hành động khiến cô kinh hồn bạt vía nữa, ngoan ngoãn vào nhà bếp giúp umma. Hơn nửa tiếng sau, cả đám người vây quanh bàn ăn cùng dùng bữa.
Sau khi đánh chén no nê, Lee Joon rất thỏa mãn cầm tăm xỉa răng, cầm chai bia lấy từ tủ lạnh nhà Sica, thích chí uống. Sooyoung và Sunny nói còn phải về trước để xử lý chuyện Mạt Hoa Đới Duy, trước khi đi, còn không quên kéo theo cả Lee Joon, để lại ba người ngồi đó.
Sếp Kwon rất bình tĩnh, bình tĩnh ngồi trên ghế salon. Cô ta bắt chéo chân, cầm báo đọc, dáng vẻ tự nhiên như đây là lẽ thường tình, nhìn thế nào cũng giống như chính mình là chủ nhà vậy.
Sica rất không thoải mái, nhưng lại không thể biểu hiện ra ngoài, cô cầm điều khiển TV, chuyển kênh liên tục.
Bà chủ của cái nhà này chỉ có một, họ Jung tên Yoona, chủ sở hữu của căn nhà này chính là Jung Yoona đây, bà sếp họ Kwon kia có tư cách gì mà tự nhiên như vậy?!
“Umma, con đi làm bài tập.”
Jessica hơi run người, nhìn bóng người nhỏ bé đang đi lên tầng, trong lòng như có ngàn vạn con ngựa thần chay qua: Khỉ thật, con nhóc quỷ kia lại muốn làm gì!!!
Làm mẹ nó bằng ấy năm chẳng lẽ cô còn không hiểu nó sao?! Các thầy cô ở trường đã bị vẻ mặt vô cùng vô hại, vô cùng thánh thiện kia mua đứt từ lâu rồi, cái chuyện bài tập về nhà hoàn toàn cách biệt với Yoona cả tám trăm năm…
“Tôi… tôi lên tầng một chút”
Sếp Kwon thả tờ báo xuống, duỗi hai chân vừa bắt chéo kia ra, vừa vặn chặn đường đi của cô.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét