“Cô cũng đừng tự kỷ cho rằng tôi muốn tự tử chung với cô. Yoona nhà tôi vẫn đang chờ tôi tìm bố dượng về nữa kìa!” Jessica mím môi, nhìn thời gian đã không còn nhiều: “Này, sắp hết thời gian rồi, lát nữa, nếu cảm thấy không ổn, tôi sẽ lập tức bỏ chạy lấy người. Nể tình cảm trước đây của chúng ta, nếu cô thực sự có chuyện gì, tôi sẽ đặt di ảnh của cô vào nhà.”
Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2015
Chap 72: Nguy cơ được giải trừ
“Tao đã dùng bảy năm, để thiết kế ván cờ này…” Hakuba nhìn Yuri, giọng đầy vẻ tự đắc. Hắn tự cho là hiểu cô: “Nhưng tao biết mày nhất định sẽ đến, bởi vì mày phải ngăn tao đặt bom, nếu không, toàn bộ người dân trong thành phố sẽ phải chôn cùng…”
Jessica dùng mắt ra hiệu cho Yuri, để Yuri kéo dài thời gian với gã, còn mình lặng lẽ chậm rãi lùi về phía sau!
“Kwon Yuri, lần này tao thắng, đúng không?” Hakuba rất hưởng thụ cảm giác có thể khống chế tất cả trong lòng bàn tay này. Nhưng gã chợt phát hiện, Madam Jung lúc nãy đi cùng Yuri, đã không thấy đâu nữa: “Cô ta đâu? Người phụ nữ đi cùng mày đâu? Bảo cô ta ra ngay, nếu không, tao sẽ ấn nút…”
“Ha — Hakuba, tôi ở đây!”
Giọng nói Jessica vang lên từ trên cao, Hakuba ngẩng đầu, nhìn thấy cô không biết đã leo lên trên từ lúc nào. Trong nháy mắt Hakuba vừa ngẩng đầu lên, Jessica đã nhảy từ bên trên xuống, đạp thẳng về phía hắn. Hakuba vội vàng nhảy tránh ra, còn Yuri, dựa vào mấy giây ngắn ngủi này, cũng kịp lao lại gần, đá vào bàn tay đang cầm nút điều khiển bom của gã…
Ở trong này, bọn họ cũng không dám nổ súng bừa bãi, chỉ sợ không cẩn thận súng cướp cò sẽ gây nổ những đường ống dẫn khí đốt này.
“Cạch!”
Điều khiển rơi ra khỏi tay Hakuab. Hakuba lao tới nhặt lại, nhưng Yuri nhanh hơn, chặn chân gã lại, không để gã chạm vào điều khiển. Sica thấy thế cũng muốn giành lấy điều khiển. Hakuba duỗi tay, túm hai chân cô!
“F**k!” Jessica giãy dụa đạp vài cái, vẫn không thể thoát khỏi hai bàn tay của Hakuba, nhìn thấy điều khiển chỉ cách mình khoảng hơn nửa mét, cô chỉ có thể cố gắng, không ngừng nhích về phía trước.
“Cùng chết đi!” Hakuab túm chặt Jessica, nói: “Để phòng ngừa có chuyện xảy ra, tao đã đặt giờ ở quả bom kia… Chỉ vài phút nữa, bom sẽ nổ…”
“Mày nói quả bom này hả?”
Không biết Lee Joon bỗng từ đâu xông ra, trong tay cầm một quả bom đã được tháo dỡ. Hakuba vừa thấy, chợt sửng sốt, Jessica thừa lúc đó, đá văng tay gã ra, nhặt điều khiển lên, Lee Joon cũng đồng thời vọt qua, đá thẳng vào mặt gã. Lực đá mạnh đến mức nửa bên mặt Hakuba gần như bẹp dí.
Hakiba bị đau đến không thở nổi. Yuri cũng đã đứng lên, đấm thẳng vào bụng gã. Cú đấm của Yuri khiến cho gã cảm thấy bụng như bị xuyên thủng một lỗ, nôn ra một búng máu, sau đó, liền ngã xuống hôn mê.
“Tìm bom đi!” Yuri hô lên, cả ba người nhanh chóng tản ra tìm quả bom hẹn giờ kia.
Thì ra, quả bom Lee Joon cầm trong tay chỉ là để nguỵ trang. Trước khi xuất phát, Yuri đã yêu cầu râu dê chuẩn bị mấy quả bom, không cần biết có giống không, nhưng ở tình hình vừa rồi, thì Hakuba đúng là đã bị thất thần vì quả bom giả kia, gã nghĩ quả bom thực sự đã bị dỡ bỏ. Cũng nhờ vậy mà họ có cơ hội…
Binh bất yếm trá, chính là như vậy. (Việc quân cơ không nề dối trá)
Ba người nhanh chóng lục tìm trong phân xưởng, cố giữ hơi thở bình ổn, bước chân nhẹ nhàng, rốt cuộc khi tìm đến góc phòng, họ bỗng nghe thấy tiếng tít tít đều đặn vang lên… Âm thanh này, bọn họ đã rất quen thuộc.
Lần tìm theo âm thanh phát qua, quả nhiên tìm thấy quả bom bị giấu trong góc, đồng hồ hẹn giờ đang đếm ngược từng giây một. Khi bọn họ lại gần, con số đỏ chót thể hiện thời gian đang nhấp nháy, thời gian chỉ còn 3:26…
Yuri nhận một bao dụng cụ đơn giản Lee Joon đưa cho, rồi bật đèn pin, quan sát cấu tạo của quả bom. Trong góc phòng tăm tối, trừ tiếng hít thở khe khẽ của ba người cùng với âm thanh của đồng hồ hẹn giờ, thì hoàn toàn yên tĩnh đến mức Jessica dường như có thể nghe tiếng tim đập của mình.
Sự tình này đối với đám Yuri thì thật sự quá bình thường. Khi bọn họ chấp hành nhiệm vụ, có nhiều lần còn nguy hiểm hơn thế này, nhưng với cô mà nói, thì đây là lần đầu cô xử lý một tình huống có liên quan đến sinh mệnh của tất cả người dân trong thành phố này.
Mồ hôi toát ra, chảy xuống trán, Jessica nhìn thời gian đã lùi về mức hai phút, mà Yuri vẫn chưa bắt đầu gỡ bom, cô không nhịn được, nhỏ giọng hỏi: “Sao rồi?”
“Hakuba quả không hổ danh là chuyên gia chế bom!” Yuri nhìn kỹ các đường mạch điện trong quả bom: “Quả bom này kết hợp với bom hẹn giờ hiện đại mà Taekyeon đưa cho gã, có thể bom bánh răng mà gã tự chế ra. Quan tọng là trong đó còn có thiết kế linh kiện giữ thăng bằng. Không thể lập tức gỡ bom mang đi, nếu không sẽ phá huỷ trạng thái cân bằng, quả bom sẽ nổ ngay lập tức.”
Nghe Yuri nói vậy, Jessica càng đổ mồ hôi nhiều hơn. Hakuba quả là một nhân tài, cũng chỉ có nhân tài như vậy mới có thể đối đầu với người biến thái như sếp Kwon. Tình cảm cố chấp “cùng chết cùng yêu” giữ suốt bảy năm cũng không buông xuống được! Đương nhiên, cô không thể để Yuri biết suy nghĩ này của mình: “Có cách gì không?”
Yuri cẩn thận đưa đèn pin cho cô, để cô soi vào, sau đó ra hiệu cho Lee Joon lại gần: “Giúp tôi cẩn thận di chuyển nó xuống chỗ bằng phẳng!” Hai người phối hợp, thật cẩn thận đặt quả bom xuống chỗ đất bằng. Yuri rút từ trong túi dụng cụ ra một thanh sắt dài, nhỏ, đâm vào một cái lỗ bé, chặn bánh răng đang không ngừng chuyển động lại, sau đó lại làm như thế, chặn tiếp bánh răng thứ hai, cô đưa cho Lee Joon một cái nhíp: “Cẩn thận một chút, kẹp sợi dây màu đen kia… Nhẹ thôi… Đúng rồi…”
Lách cách! Bánh răng thứ ba cũng dừng lại!
“Vẫn chuyển động!” Sica nhìn bánh răng vẫn chưa dừng lại kia: “Còn một bánh răng vẫn đang chuyển động!”
“Yul biết!” Sếp Kwon nhìn vào túi dụng cụ, chửi thề: “F**k!” Không còn thanh sắt nhỏ nào nữa! Lúc này, sau lưng cô cũng bắt đầu mướt mồ hôi.
“Cái này… có được không?” Jessica nghĩ một chút. Rồi kéo thứ gì đó từ trong cổ ra. Đó là một sợi dây chuyền rất nam tính được làm từ thanh sắt nhỏ.
Yuri nhìn thứ đó, hơi run lên, rồi nhận lấy, nhanh chóng bẻ thẳng ra, đâm vào lỗ nhỏ cuối cùng, cách — rốt cuộc bánh răng cuối cùng cũng ngừng lại, sau đó, cô kẹp một sợi dây điện màu đen, dứt ra: “Xong!” Bộ phận bánh răng đã được giải trừ.
Nhưng hệ thống bom điện tử vẫn tiếp tục đếm ngược. Âm thanh tít tít này lọt vào tai, giống như âm thanh đòi mạng của tử thần. Jessica nhìn đồng hồ, không còn nhiều thời gian lắm, chỉ còn một phút ba mươi chín giây.
“Sica, em ra ngoài đi!” Yuri không ngẩng đầu nhìn cô, chăm chú tấn công tiếp vào quả bom thứ hai: “Lee Joon, cậu soi đèn pin cho tôi.”
Lee Joon lặng lẽ nhận đèn pin trong tay Sica, nhưng bị cản lại, Jessica không buông tay, chỉ bình tĩnh, nói một câu đơn giản: “Tôi muốn ở lại!”
“Ra ngoài!” Yuri nói, nhưng cũng không lãng phí thời gian, toàn bộ quá trình đều tập trung chú ý vào đường dây, mạch điện trong quả bom, cô cầm nhíp kéo một sợi dây màu trắng lên, cắt đứt!
An toàn!
Sau đó, lại tiếp tục phân tích đường dây thứ hai.
“Tôi nói là tôi muốn ở lại!” Jessica cũng không nhìn cô ta, mà ánh mắt chăm chú đặt vào động tác tay của cô ta. Thật khó tưởng tượng, một bàn tay mạnh mẽ, thô ráp đó, mà cũng có thể thuần thục cầm cây nhíp nhỏ bé, kẹp lấy sợi dây nhỏ kia. Động tác bình tĩnh, linh hoạt, không có chút run rẩy nào như vậy… Phải có tố chất và sự tự tin đến thế nào mới có thể làm được như thế…? Cô nuốt nước bọt:
“Cô cũng đừng tự kỷ cho rằng tôi muốn tự tử chung với cô. Yoona nhà tôi vẫn đang chờ tôi tìm bố dượng về nữa kìa!” Jessica mím môi, nhìn thời gian đã không còn nhiều: “Này, sắp hết thời gian rồi, lát nữa, nếu cảm thấy không ổn, tôi sẽ lập tức bỏ chạy lấy người. Nể tình cảm trước đây của chúng ta, nếu cô thực sự có chuyện gì, tôi sẽ đặt di ảnh của cô vào nhà.”
“Em…” Yuri nghe cô nói vậy, không giận, mà ngược lại, khoé miệng hơi cong lên: “Tôi mạng lớn, Diêm Vương cũng không dám nhận, em muốn chết còn phải hỏi xem tôi có đồng ý hay không. Tôi đã nói rồi, đời này, trừ tôi ra, em đừng hy vọng có người khác. Tôi sống không được, mà tôi chết cũng không được!”
Bạo quân!
Giọng điệu thật quá tự cao tự đại. Jessica không nói gì, lẳng lặng nhìn cô lại cắt đứt tiếp một sợi dây màu xanh và màu hồng nhạt.
Chỉ còn lại hai sợi dây cuối cùng, một đen, một đỏ.
Đồng hồ bấm giây cũng đã bắt đầu ngược về con số một, lúc này, cô thực sự cảm thấy thời gian trôi quá nhanh, âm thanh cũng bắt đầu thay đổi, không phải là những tiếng tít dài nữa mà là tiếng tít liên tục báo hiệu thời gian sắp hết, kích thích thính giác của người ta.
“Là sợi nào?” Sica nhìn hai sợi dây đỏ đen kia, chỉ cần cắt nhầm, cả ba bọn họ sẽ đi thẳng về thiên đàng đã đành, mà lại còn biến thành tội nhân thiên cổ nữa — bom nổ, khí đốt lan ra ngoài, gây tai hoạ cho toàn bộ người dân của thành phố S.
Không phải đỏ thì là đen!
Tuy động tác tay của Yuri vẫn rất ổn định, nhưng chắc chắn áp lực mà cô phải chịu lớn hơn bất cứ ai gấp nhiều lần, chỉ cần nhìn sau lưng áo ướt đẫm mồ hôi của cô là có thể cảm nhận được. Nhưng chính vì phải chịu áp lực lớn, nên Yuri mới càng phải lạnh lùng hơn, bình tĩnh hơn, ổn định hơn.
Tiếng tít tít không ngừng vang lên bên tai, thúc giục Yuri xuống tay.
Cắt dây đỏ hay dây đen, bây giờ không phải lúc dựa vào vận may, mà phải bình tĩnh phán đoán, và hành động chuẩn xác. Yuir đang định cắt dây đen, thì lại nhìn kỹ hơn một chút. Jessica muốn giúp cô nhìn rõ hơn, nên càng ghé sát đèn pin vào, một ảnh phản quang mỏng manh đến mức dường như không có khiến cô dừng lại.
“Sao thế?” Jessica hỏi, lông mày nhíu lại như dính chặt vào nhau. Thời gian đã đếm ngược về hai mươi giây cuối cùng, lúc này nếu vẫn không phán đoán được… Cô liệu có nên nghĩ đến việc đập cho Yuri ngất xỉu rồi cùng Lee Joon lôi cô ta ra ngoài không?! Cô là một người rất ích kỷ, dù phải làm vậy cũng sẽ không thấy xấu hổ! Tính mạng còn không giữ được, thì nói gì đến chuyện đền đáp quốc gia.
Yuri hít sâu một hơi, không trả lời, sau đó cẩn thận đẩy hai sợi dây đỏ và đen kia ra, dưới hai sợi dây đó, có một sợi đồng rất nhỏ, nếu không phải vừa rồi Jessica đưa sát đèn pin vào, kiến sợi dây đồng kia phản quang lên, thì anh căn bản không thể cảm nhận được sự tồn tại của sợi dây đó.
Nếu không phát hiện ra sự tồn tại của sợi dây đồng này, mà cắt đứt dây đỏ hoặc dây đen kia thì…
Yuri mím môi, cẩn thận tiếp cận sợi dây đồng, lúc này, Jessica và Lee Joon cũng mới chú ý đến nó!
“Giỏi lắm, tên quỷ Nhật Bản, quá âm hiểm!” Lee Joon thấp giọng nguyền rủa.
Tít —- tít — tít —
Âm thanh lại tiếp tục thay đổi, mười giây cuối cùng!
10 — 9 — 8——–
Jessica nhìn chằm chằm con số đỏ chót trên màn hình hiển thị, khi Yuri gắp sợi dây đồng lên, thì đồng hồ ngược về tám giây cuối cùng, khi cây kìm trong tay cô cắt đứt sợi dây đồng, chỉ còn sáu giây…
Cách! Dây đứt!
Tít —
Con số màu đỏ, cuối cùng cũng dừng ở số hai.
“Cô cũng đừng tự kỷ cho rằng tôi muốn tự tử chung với cô. Yoona nhà tôi vẫn đang chờ tôi tìm bố dượng về nữa kìa!” Jessica mím môi, nhìn thời gian đã không còn nhiều: “Này, sắp hết thời gian rồi, lát nữa, nếu cảm thấy không ổn, tôi sẽ lập tức bỏ chạy lấy người. Nể tình cảm trước đây của chúng ta, nếu cô thực sự có chuyện gì, tôi sẽ đặt di ảnh của cô vào nhà.”
Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2015
Chap 71: Bom
Yuri lao ầm ầm đến cục cảnh sát. Những người ở Cục vừa nhìn thấy vẻ mặt lạnh như băng, không chút lương thiện nào của cô, liền ngăn cô lại, bị Yuri hất một cái ngã nhào sang một bên!
“Tôi tìm cục trưởng của các cậu!” Sếp Kwon quăng lại một câu rồi đi thẳng đến phòng cục trưởng.
“Cô… Cô làm cái gì thế?” Kang Tây Á vừa đi từ trong phòng ra, nhìn thấy cảnh Yuri làm loạn trong cục cảnh sát, hai sợi râu dê tức đến dựng đứng lên.
Tới đúng lúc lắm, đang cần tìm con dê núi này đây. Yuri đẩy hết mấy người vây quanh sang một bên, đi thẳng về phía râu dê.
“Cô…” Râu dê bất giác nuốt nước bọt, lùi về đằng sau mấy bước. Không phải râu dê không có can đảm, dù sao cũng là một cục trưởng, chưa cần nói là trên phương diện này, lão ta có khả năng hay không, nhưng có thể ngồi lên vị trí này, thì cũng có vài phần trí tuệ, gan dạ. Có điều, cả người Yuri bây giờ phát ra khí tức quá đáng sợ, dáng vẻ đó khiến râu dê rét lạnh toàn thân, chân cũng run rẩy theo.
“Ông biết Ok Taekyeon chứ.” Yuri túm cổ áo lão, râu dê thấp hơn Yuri một cái đầu, bị cô ta kéo như vậy, chỉ có thể cố gắng kiễng mũi chân, để không bị ngạt thở, trong lòng lão thầm mắng Yuri đến ngàn lần, không giữ thể diện cho lão chút nào, làm trò này trước mặt bao nhiêu cấp dưới của lão.
“Vào… vào phòng rồi nói.” Lão mất bao nhiêu sức lực mới có thể ngăn tay Yuri, giành lại sự tự do của mình. Sau khi lão nói câu vào phòng bàn bạc, thì nhanh chóng quay vào văn phòng dưới ánh mắt vô cùng tò mò và kinh ngạc của mọi người ở đây.
“Tôi hỏi gì, ông trả lời đó. Đừng nói mấy câu vô nghĩa!” Sau khi vào văn phòng, Yuri quy ước ngay: “Tôi đây còn rất nhiều thủ đoạn để chỉnh chết ông. Ông biết Taekyeon, đúng không?”
Râu dê còn định nói gì đó, nhưng dưới ánh mắt lạnh lẽo tàn độc của Yuri, lão đành nuốt hết vào trong, sau đó gật gật đầu, ra vẻ biết Taekyeon: “Ok tiên sinh là người của Cục An Ninh, việc biểu tình ở thành phố S, anh ta nói sẽ cố gắng đàn áp xuống.”
Tuy Yuri cũng là người bên trên phái xuống, nhưng mà… Taekyeon trực tiếp bộc lộ thân phận của mình, là người của Cục An ninh! Dưới con mắt của râu dê, thì Taekyeon có trọng lượng hơn Yuri, cho nên lão đương nhiên phải phối hợp với Taekyeon hơn.
“Đưa địa chỉ đây! Đưa địa chỉ của Ok Taekyeon cho tôi!” Yuri không muốn nghe lão xả rắm ra nữa, Jessica nhất định đã bị đám người Taekyeon đưa đi rồi.
“À…” Râu dê chần chừ: “Tôi… tôi không biết…”
Vừa dứt lời, một khẩu súng dí thẳng vào miệng lão, khiến lão hoảng hồn lùi lại vài bước, dựa người vào tường, kinh hãi nhìn Yuri đang đứng trước mặt.
“Có biết không?” Yuri hỏi lại.
Râu dê gật đầu liên tục, chỉ sợ chậm một chút, cô ta sẽ lập tức bóp cò khiến đầu lão nở hoa mất. Yuri thu súng về, râu dê vội vàng bịt miệng, chạy vọt ra một khoảng cách an toàn: “Ok tiên sinh ở…”
“Rầm —.”
Vừa nói một nửa, cánh cửa phòng đã bị người bên ngoài đá văng ra! Lực va đập rất mạnh, khiến cánh cửa gần như long ra khỏi bản lề. Lão râu dê đang muốn gào thét là tên khốn có mắt không tròng nào mà dám xông vào lúc này. Nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng đã bị người đàn ông to lớn và Madam Jung người đầy máu đứng ở cửa làm cho nghẹn lại.
“Sếp, mau lại đây!” Khi Lee Joon vừa đến cửa cục cảnh sát thì gặp Jessica. Sica vốn định quay về tìm Yuri, nhưng nửa đường chạy tới Cục, thì cô cảm thấy, chắc phải nói chuyện với lão cục trưởng một chút, nên rẽ vào Cục cảnh sát trước, để bên cảnh sát chuẩn bị trước, chứ việc này chỉ dựa vào mấy người bọn họ thì không thể xử lý tốt được.
Yuri thấy thế, vội vàng ba bước thành hai chạy tới, đỡ Sica ngồi xuống ghế:
“Sao lại thế này?!”
“Đừng hỏi mấy chuyện đó vội,” Jessica thở hổn hển: “Giờ phải lập tức tìm Hakuba, không biết gã ta đặt bom ở đâu.”
Râu dê còn chưa kịp định thần, lại nghe Sica mang tới tin tức kinh khủng như thế, cả người bật nảy lên, bom gì? Thành phố S này là địa bàn quản lý của lão, nếu để xảy ra chuyện nổ bom thì quả bom ở dưới mông lão cũng sẽ nổ mạnh không kém, vị trí này lão cũng ngồi không yên: “Bom gì? Bom ở đâu?”
“Taekyeon đưa bom cho Hakuba, bảo gã gây nổ một kho hàng trống.” Sica nói: “Giờ phải tìm bằng được Hakuba!” Cô mở tấm bản đồ lấy bên chỗ Taekyeon ra: “Ở đây, và đây, là nơi mà Taekyeon vốn ra lệnh cho Hakuba đặt bom.” Cô chỉ vào điểm đánh dấu trên bản đồ: “Kho hàng này ở đâu?”
Râu dê nhìn bản đồ nói: “Đây là một kho hàng bỏ hoang của một doanh nghiệp nước ngoài, bên đường Hang Guk.”
“Sáng nay ở đâu có hoạt động biểu tình?!” Yuri hỏi.
Cục trưởng vội vàng gọi mọi người đang phụ trách thu thập tin tức của hoạt động biểu tình vào. Để có thể nắm chắc hướng đi của hoạt động biểu tình từng giây từng phút, nên ở mỗi nơi có biểu tình, đều có cảnh sát duy trì trật tự, sau đó liên tục báo tin về.
“Sáng nay, tổng cộng có sáu nơi đang có biểu tình. Hoạt động ở bến tàu đã chấm dứt, hiện giờ còn năm chỗ nữa.” Người phụ trách thông báo tỉ mỉ.
“Ở đâu lớn nhất, nhiều người nhất?”
Người phụ trách nhìn vào tài liệu: “Có ba nơi, là quảng trường Samcheon ở đường Janga, công viên ở đường Cầu Vồng Trắng, còn một chỗ nữa là ở đường Jung Cheon.” Anh ta khoanh tròn ba địa điểm trên bản đồ.
Yuri nhìn ba vòng tròn kia nói: “Các toà nhà ở xung quanh quảng trường Samcheon cách quảng trường đó khá xa, nếu định đặt bom, thì đặt ở đây cũng không tạo ra thương tích quá lớn cho đám người biểu tình.” Anh chỉ vào địa điểm thứ hai: “Công viên cũng là một sự lựa chọn không tồi, số người tập trung ở đây rất nhiều, nhưng so với Jung Cheon, nếu tôi là Hakuba, tôi sẽ chọn Jung Cheon.”
“Là vì vậy sao?!” Sica liếc mắt liền nhìn ngay ra điểm mấu chốt!
Đường Jung Cheon nằm ở khu giải phóng cũ đang được cải tạo, đương nhiên, Hakuba lựa chọn nơi này cũng không phải vì nơi đó là vùng giải phóng cũ, mà bởi vì ở bên đó, các khu nhà được xây rất dày đặc. Quan trọng nhất, nơi đó chính là điểm dừng chân cuối cùng của đoàn người biểu tình ngày hôm nay. Bên cạnh cũng là một phân xưởng khí đốt cũ.
Tuy nhà kho này đã lâu không sử dụng, nhưng lượng khí đốt bên trong ống dẫn khí thì không thể tan nhanh được. Nếu khí đốt gặp phải bom nổ, thì vụ nổ này tuyệt đối sẽ còn lớn hơn cả **.
Ngồi trên xe, Yuri phân tích với mọi người lý do, đương nhiên, dù bọn họ nghĩ Jung Cheon là nơi trọng điểm nhưng cũng không bỏ qua mấy địa điểm kia. Yuri, Jessica, Lee Joon cùng một đội cảnh sát đi đến Jung Cheon, sau đó báo cho Sunny đến công viên ở đường Cầu Vồng Trắng, lại đề nghị cục trưởng phái người đi về hướng đường Janga, chia ba lực lượng để hành động.
Bây giờ là mười giờ bảy phút. Khi bọn họ đến nơi, thì cũng vừa vặn gặp đội ngũ biểu tình.
“Nhìn kìa! Là Hakuba!” Jessica nhanh mắt nhìn thấy một bóng người mặc đồ đen, chỉ trong chớp mắt, bóng đen đã chui vào trong phân xưởng.
Yuri lập tức để cảnh sát khuyên mọi người rời đi. Đám người biểu tình dù đông nhưng cũng chỉ là hưởng ứng phong trào, vừa nghe thấy có bom, cả hiện trường như bùng nổ, đám người luống cuống. Biểu tình rất quan trọng, nhưng làm sao quan trọng bằng tính mạng của mình, nếu mất mạng thì dù có phúc lợi cũng chẳng được hưởng nữa rồi.
“Tiên sư nhà ông, hoảng hốt cái gì!” Giọng Lee Joon vốn đã to, giờ hắn lại giật loa điện tử của tên cầm đầu, vừa hét một tiếng, giọng vang lên tận chín tầng mây, khiến cho đám người đang hỗn loạn ở hiện trường cũng đều tĩnh lặng lại:
“***, xếp thành hàng cho ông! Sau đó trật tự rời khỏi đây. Ai dám làm loạn, ông sẽ đập phát chết tươi ngay! Có chúng tôi ở đây, nổ cũng không chết các người!”
Ở một nơi có cơ chế quản lý kiểu cưỡng chế nghiêm ngặt như Hàn Quốc, thì việc đe doạ cũng không khiến người ta tin mấy, nhưng mà… dáng vẻ hung hãn kia của Lee Joon, làm cho độ tin cậy của lời đe doạ đột ngột tăng cao. Nhất là câu cuối cùng, khiến mọi người vốn đang bối rối, đột nhiên cảm thấy an tâm nhiều. Tuy không ít người thường ngày luôn phê phán, lên án này nọ, nhưng vào lúc này, lại nghe được những lời như vậy, trong lòng giống như có chỗ dựa. Dưới sự chỉ đạo của cảnh sát, đám người nghiêm chỉnh, nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Khi Lee Joon đang rống ầm lên bên ngoài, thì Yuri và Jessica đã lẻn trước vào phân xưởng khí đốt.
Nơi lưu trữ khí đốt phải là nơi khô ráo và râm mát, lại thêm việc phân xưởng đã bỏ hoang nên bị cúp điện, khiến cho cả căn phòng bị bao trùm bởi ánh sáng lờ mờ. Bên trong phân xưởng vẫn còn những thiết bị cũ, một ống dẫn rất to đặt ngoắt nghoéo, tạo thành từng tấm chắn tầm mắt. Phải tìm người trong một nơi thế này, lại là tên giảo hoạt như Hakuba, thì thật sự rất khó khăn.
“Hakuba — ra đi. Chúng tôi biết anh đang ở trong này!” Sếp Kwon hô lên, giọng nói vang vọng trong phân xưởng: “Có lẽ, nên gọi anh là Nakata mới đúng!”
Trong phân xưởng hoàn toàn im lặng, Sica chỉ nghe thấy tiếng hít thở và tiếng bước chân của họ. Một lúc lâu sau, mới có tiếng Nakata đáp lại.
“Ha ha… Kwon Yuri, quả nhiên cô cũng đến đây.”
Nghe giọng điệu này, Jessica nhìn Yuri: “Hai người biết nhau à?”
“Sao có thể không biết được!” Yuri không trả lời, nhưng Nakata lại lên tiếng giải đáp nghi vấn của cô: “Nhờ phúc của hắn, mà ngay cả quê hương của mình, tôi cũng không trở về được!” Vì nhiệm vụ lần đó thật bại, mà gã mất đồng đội, mất cả vợ! Vì đám người Yuri dùng mưu kế, khiến gã biến thành kẻ phản quốc, gã không thể tiếp tục ở lại nước mình, chỉ có thể trốn chạy. Bảy năm, rốt cuộc gã cũng có cơ hội báo thù.
Mấy người Jessica không ngừng tìm kiếm trong phân xưởng, nhưng Nakata lại nổi hứng chơi trò trốn tìm, vừa thoáng thấy bóng dáng, gã đã lập tức trốn mất.
“Hôm nay, rốt cuộc tao cũng có thể báo thù,” Nakata cười: “Tao đã đặt bom trong phân xưởng này. Mày nghĩ rằng mục tiêu lần này của tao là đám người biểu tình kia à? Mục tiêu của tao là mày. Tao biết, loại chuyện này, đám S.M.T chúng mày chắc chắn sẽ tham dự vào. Mà mày là đội trưởng, khả năng tới còn lớn hơn. Tao đã đoán đúng!” Nakata nói xong, người cũng xuất hiện ở phía trước, cách bọn họ mấy mét, cầm nút bấm, giơ cao về phía bọn họ: “Chỉ cần tao ấn xuống, bùm bùm — tất cả chúng ta đều chết.”
Tuy Yuri cũng là người bên trên phái xuống, nhưng mà… Taekyeon trực tiếp bộc lộ thân phận của mình, là người của Cục An ninh! Dưới con mắt của râu dê, thì Taekyeon có trọng lượng hơn Yuri, cho nên lão đương nhiên phải phối hợp với Taekyeon hơn.
“***, xếp thành hàng cho ông! Sau đó trật tự rời khỏi đây. Ai dám làm loạn, ông sẽ đập phát chết tươi ngay! Có chúng tôi ở đây, nổ cũng không chết các người!”
Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015
Chap 70: Sự phản kháng của Madam Jung
“Tôi ký — Tôi ký —.”
Nghe thấy Jessica chịu thoả hiệp, gã cao to mới bỏ tay cô ra, nhét lại bút vào tay cô.
“Mau ký đi!” Taekyeon rất vừa lòng với sự thoả hiệp của cô. Nếu nhận nhanh một chút thì đã không phải chịu khổ rồi, sao phải thế chứ!
“Được… tôi ký…” Cổ họng Sica đau rát, là do cốc cà phê nóng hổi của Taekyeon gây ra. Nhưng mà, trong xui xẻo cũng có may mắn. May mà cốc cà phê kia không phải vừa pha xong nếu không thì cổ họng cô đã hỏng hết rồi: “Nới dây thừng ra —.” Cô nói với gã cao lớn kia: “Tôi thuận tay trái…”
Gã cao lớn nhìn Ok Taekyeon, được hắn cho phép, gã mới nới lỏng dây thừng cho Sica một chút, cuối cùng còn cảnh cáo cô đừng gây chuyện. Jessica buồn cười liếc gã một cái nói: “Tay tôi đã gần như bị anh phế bỏ rồi, một gã đàn ông cao to như anh mà còn sợ tôi à?”
“Đừng có khua môi múa mép nữa, nếu không, chỉ có cô chịu khổ thôi.” Taekyeon nhíu máy: “Nhanh ký tên vào thư nhận tội đi.”
“Đừng giục, tôi ký đây.” Jessica cầm bút bằng tay trái, viết vài chữ xuống tờ giấy kia: “Đây… xong rồi.” Ý cô bảo Taekyeon có thể lấy lại thư rồi.
Taekyeon rút tờ giấy kia về, nhìn mấy chữ Sica vừa viết: “Chị đây phun nước bọt mày chết!” Mặt Taekyeon đen lại: “Cô…”
“Muốn lại gần đây cho chị nhổ nước bọt à?” Jessica lạnh lùng nói, vui vẻ nhìn khuôn mặt xám ngắt vì bị cô làm cho tức giận của hắn.
Đùa à, dù gì thì Sica cô cũng từng làm cảnh sát, mấy thứ như kiểu thư nhận tội này, một khi ký tên vào, thì chẳng khác gì tạo thành nhược điểm để đối phương nắm trong tay. Mà gã được gọi là Ok tiên sinh này, dường như có người đứng sau lưng, đến lúc đó, lưng cô lại đeo thêm một tội danh. Tội danh này cũng không phải tội đơn giản chỉ giam mười ngày nửa tháng, mà là tội mất đầu. Cô đâu phải đồ ngốc mà ký vào thứ kia.
“Cô đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!” Taekyeon bốc lửa, liếc mắt ra hiệu cho gã cao lớn bên cạnh. Nếu cô ta đã muốn chết, thì hắn cũng không ngại. Dù sao, hắn cần có một kẻ chết thay, giờ giết chết cô ta, rồi sau đó nói cô ta sợ tội nên tự sát thì cũng không vấn đề gì.
Gã cao lớn nhận được chỉ thị, tay phải liền túm Jessica từ ghế lên định bóp chết cô. Sica cầm cây bút gã vừa đưa cho cô để ký tên, đâm thật mạnh vào tay hắn. Hắn thét lên, chỉ nghe tiếng bút bi đâm vào thịt. Cô nhân lúc gã bị đau, tay trái đập thẳng vào mũi hắn — thành quả của đợt huấn luyện thời gian vừa rồi, là khiến cho lực tay trái của cô không hề kém so với tay phải.
Chỉ một cú đấm đã làm mũi gã kia vỡ nát. Ăn một cú nặng vào giữa mặt khiến gã lảo đảo mất trọng tâm, Jessica thừa cơ đạp thẳng vào chỗ yếu của hắn —.
“A—.”
Gã cao lớn che hạ bộ của mình, cả người nằm dài trên đất, không ngừng la hét.
Hừ!
Đây vĩnh viễn là điểm yếu chí mạng của đàn ông. Dù anh có thể luyện cho cơ thể mình vững chắc như gang như thép, nhưng vĩnh viễn cũng không có cách nào làm cho quả ớt của mình biến thành quả ớt thép.
Nhớ đến lực đá của mình vừa rồi, Jessica cũng không nhịn được, khẽ nuốt nước bọt: trứng chắc đau lắm nhỉ!
Taekyeonkhông ngờ sự thoả hiệp vừa rồi của Jessica chỉ để chuẩn bị cho sự phản kháng này, hơn nữa, còn dùng chính cây bút bi để xử lý vệ sĩ của mình. Nhìn tình hình không ổn, hắn xoay người rút súng từ ngăn kéo ra, nhưng tốc độ của Jessica còn nhanh hơn hắn gấp bội, cô với ghế dựa, ném thẳng về hướng hắn!
Loảng xoảng!
Cả chiếc ghế vỡ tan! Tay Taekyeon còn chưa kịp sờ tới ngăn kéo, thì đã úp sấp cả người xuống bàn…
Sica túm cổ áo hắn, dựng hắn dậy. Taekyeon vốn đã sắp hôn mê bỗng nhiên mở to mắt, nắm chặt tay đấm về phía bụng cô. May mà Sica đã sớm đề phòng, cô lùi người vè phía sau, né tránh nắm đấm của hắn, thừa dịp hắn chưa kịp thu tay về, cô liền kéo tấm rèm vừa bị gã cao lớn kia kéo rách ở bên cạnh, chụp vào người Taekyeon, sau đó… đánh đập thật mạnh!
Taekyeon căn bản không thể ngờ được cô sẽ làm như vậy. Cả người hắn bị tấm rèm rất nặng kia trùm lên, còn chưa xác định được phương hướng, đã lập tức đón nhận một loạt đấm đá của Jessica. Cuối cùng, Sica còn nhặt một cây gậy gỗ gãy ra từ chiếc ghế dựa kia, tiếp tục đập mạnh xuống.
Nhân từ với địch chính là tàn nhẫn với mình. Chưa nói đến chuyện hai gã khốn kiếp này vừa đối xử với cô thế nào. Cho nên, hiện giờ Sica hoàn toàn không hề nương tay, cần phải tàn độc thế nào thì cô sẽ tàn độc như thế… Cho tới khi người bị trùm dưới rèm kia không còn phản kháng, cô mới ngừng tay, lật tấm rèm ra, Taekyeon đã hôn mê.
Cô ném gậy gỗ sang một bên, chạy đến bên bàn tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm được trong một ngăn kéo nhỏ, có bản đồ mà Taekyeon đánh dấu lên. Vị trí đánh dấu trên bản đồ chính là kho hàng trống mà hôm nay hắn sai Hakuba đánh bom. Vị trí của kho hàng có ký hiệu, đồng thời cũng viết thời gian là 10:30.
Kỷ Lương vuốt mặt, nhìn đồng hồ. Giờ đã là chín rưỡi. Cô nhét bản đồ vào túi, sau đó nhanh chóng rời đi!
Thời gian không còn nhiều, cô phải nhanh chóng tìm được Yuri, nói tình hình cho cô ta biết, nếu không, để cho Hakuba thật sự đánh bom thì sự hỗn loạn của thành phố S sẽ không thể chấm dứt được.
***
Khi Yuri quay lại biệt thự, cả người Lee Joon như đầu tàu trật đường ray, cô nhanh chóng lao lại gần. Nhìn dáng vẻ của Lee Joon, lòng Yuri trầm xuống: “Sao lại thế này?”
“F**k!” Lee Joon nóng nảy chửi thề: “Ông đây bị hại!” Lee Joon kể lại tình hình cho Yuri. Thì ra, sáng nay, sau khi Yuri đi, Sica và Sunny cũng đi nốt. Chỉ có Lee Joon ngủ nướng thêm một chút, đến khi đi xuống nhìn thấy trên bàn có đồ ăn sáng, hắn nghĩ là bọn họ chuẩn bị cho hắn, nên cầm lên ăn. Khi ăn được một nửa đã cảm thấy không ổn. Cả người hắn mệt mỏi rã rời. Đúng lúc này, có hai người xông vào từ cửa sau: “Ông đây đánh nhau với gã cao lớn một trận, cuối cùng bị gã gầy hơn đập một gậy từ đằng sau nên hôn mê!” Hắn sờ sờ lên gáy mình, cả bàn tay đầy máu: “Khi tôi tỉnh lại thì đang bị trói trên ghế, vừa đập nát được cái ghế này, đang định ra ngoài tìm cô thì cô đã về.”
Yuri nghe xong, rút điện thoại gọi Sunny.
“Alo! Sếp! Có lẽ xảy ra chuyện rồi!” Vừa nhấc máy đã nghe Sunny thông báo tin xấu: “Lúc tôi đi theo Jessica, đột nhiên có một đám người lao ra ngăn cản, sau đó Sica biến mất khỏi phạm vi quan sát của tôi.” Sunny sụt sịt mũi, thấy có người đang lồm cồm bò dậy, hắn lại đạp cho người kia một cái nữa: “Tôi hỏi bọn họ, thì họ nói có người bỏ tiền thuê họ tới.”
“Chết tiệt! Đến cục cảnh sát đi!”
Yuri cúp điện thoại, sau đó chạy ra cửa, vừa lúc có một chiếc taxi đi ngang qua, người tài xế tốt bụng mở cửa hỏi: “Đi không?!” Sau đó, chỉ thấy một họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào đầu hắn;
“Xuống xe!” Yuri túm hắn kéo ra khỏi xe, ngồi vào ghế lái, nhanh chóng đi về phía Cục Cảnh sát.
“Này — có ai không, ăn cướp — xe của tôi —.” Nhìn Yuri nghênh ngang lái xe đi, rốt cuộc tài xế cũng kịp phản ứng, vội vàng hét lên, sau đó lại nhìn thấy bên cạnh còn một người, hắn vội cầu cứu: “Hắn cướp xe tôi rồi, xe của tôi!!!” Hắn còn phải kiếm tiền dựa vào chiếc xe đó mà!!!
“*! Không phải chỉ là một chiếc xe thôi sao, gào thét cái rắm ấy!” Lee Joon bừng bừng lửa giận: “***, còn xe nữa không?”
“A…” Tài xế bị hắn quát cũng sửng sốt, thấy vẻ mặt hung thần ác sát kia của hắn, tiếng khóc lên đến cổ lại nghẹn ngào nuốt về: “Để… để tôi gọi cho anh…” Dưới ánh mắt áp bức của Lee Joon, tài xế run rẩy rút điện thoại ra, gọi cho nhân viên của hãng: “Này… này… ở đây có khách…”
Vốn đã đang vội, lại thấy hắn ấp a ấp úng, Lee Hoon liền giật lấy điện thoại trong tay hắn: “Này — có phải tài xế taxi không —.” Nhận được câu khẳng định của đối phương, Lee Joon báo địa chỉ cho hắn: “Nhanh lên cho tôi… Anh hỏi tôi vội gì à… Ông đây sắp đẻ, được chưa?!” Lee Joongào lên vào điện thoại, sau đó cúp máy.
“Tôi… điện thoại của tôi!” Tài xế nhắc hắn trả điện thoại mình, sau khi nhận lại điện thoại, hắn ta vội vàng cất đi, rồi… vừa tò mò vừa sợ hãi nhìn nửa thân dưới của Lee Joon.
“F**k! Anh nhìn đủ chưa?” Coi hắn là người chết rồi hay sao mà dám ngang nhiên ngắm ‘lão nhị’ của hắn hả!!!
“Anh… từ Thái Lan đến à?” Nghe nói ở đó rất nhiều gay, nhưng mà, dạng người cường tráng như hắn mà cũng là gay à?!
“Ông đây đi Thái Lan.” Lúc thực hiện nhiệm vụ hắn cũng tới đó không ít lần: “***, sao lâu thế vẫn chưa thấy đâu!”
Từ lúc cúp máy tới giờ, còn chưa được nửa phút mà, tài xế nhìn đồng hồ: “Này… thế… người vừa rồi, anh có biết không?” Cũng là người chuyển giới à?
“Là sếp của tôi mà!” ***, lại bỏ rơi hắn để đi được.
“Sếp nhà anh… Hắn… hắn cướp xe của tôi…”
“Cô ta chỉ mượn một chút thôi!” Lee Joon nói.
Một chiếc taxi từ xa đi tới, dừng lại ở trước căn biệt thự, tài xế chính là người tạp vụ vừa nhận điện thoại: “Ông nào sắp đẻ?” Tay tạp vụ mở cửa xe, mở miệng hỏi. Tiếng hét mạnh mẽ trong điện thoại khiến hắn nhanh chóng phi lại đây, chỉ muốn nhìn xem người phụ nữ nào mà có ông chồng thô lỗ như vậy.
“Anh ta!” Tài xế tiên sinh chỉ người đàn ông cao to đứng bên cạnh! Tay tạp vụ trợn tròn mắt!
“Xuống xe!” Lee Joon thô lỗ kéo hắn xuống, sau đó công khai ngồi vào ghế lái, đi theo hướng mà Yuri vừa rời đi, để lại một luồng khói nhạt.
Tài xế đồng cảm vỗ vai tay tạp vụ: “Người anh em, tôi thật sự xin lỗi cậu!”
“F**k!” Sau khi tay tạp vụ kịp phản ứng lại, hắn liền dựng thẳng ngón tay giữa về phía hắn ta: “Ông còn phải dựa vào cái xe đó để kiếm vợ mà!”
“Báo án đi!” Vừa rồi dáng vẻ của tên kia như hung thần ác sát, nếu hắn mà không gọi điện thoại, chỉ sợ hắn sẽ chết tại trận mất! Chết bạn chứ không chết ta, đạo lý này, thời nay ai cũng hiểu. Hơn nữa, hắn cũng phải làm gương cho đồng đội đây thôi. Hai người bây giờ cũng coi như cùng hội cùng thuyền: “Chúng ta mau đi tới cục cảnh sát báo án đi!”
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)