Lại nói ở bên này, Madam Jung và Sunny cũng đã tới địa chỉ mà Hakuba nói, đó là một bến tàu. Sáng sớm ở bến tàu đã có không ít người tụ tập. Jessica rẽ đám người đi tới một nơi râm mát. Ánh nắng sớm đã gay gắt khiến người ta không chịu nổi, thế mà đám người kia vẫn nhiệt tình như vậy. Sunny đứng ở một nơi không xa Jessica, ra vẻ thoải mái nhưng lại không lúc nào dám thả lỏng, nhìn chằm chằm tình hình Jessica phía bên này.
“Các vị, hãy chấm dứt hành động phản kháng của chúng ta đi — tôi không có ý thù địch gì, tôi tới chỉ muốn nói lý lẽ với mọi người… Lần phản kháng này đã tạo ra tổn thất rất lớn cho mỗi chúng ta…”
Ở đằng trước, đại biểu của một doanh nghiệp nước ngoài tương đối có ảnh hưởng đang diễn thuyết. Một vài cảnh sát vẫn đang duy trì trật tự. Loại biểu tình hoà bình này vẫn được cho phép. Mấy ngày nay, Lee Joon và Sunny đã bắt được đa số phần tử kích động nổi loạn. Thiếu mấy phần tử này, thì hành động biểu tình thị uy cũng dịu đi không ít, nhưng xem ra, đây vẫn là một trận chiến lâu dài giữa nhóm công nhân và đám doanh nghiệp nước ngoài.
Thời gian dần trôi qua, Jessica mở điện thoại xem lại địa chỉ trong tin nhắn hôm qua, nhưng cũng không thấy bóng dáng Hakuba đâu… Cho đến hơn một giờ sau, đám người ở bến tàu đã tản ra, nhưng vẫn không thấy Hakuba xuất hiện. Khi Sica gọi lại thì đối phương đã tắt máy!
Xem ra, cô bị gã đùa giỡn rồi!
Có lẽ Hakuba đang thử cô.
Sica ra hiệu cho Sunny, ý bảo mình tranh thủ đi toilet. Quy hoạch ở đây không được tốt, muốn tìm một nhà vệ sinh công cộng cũng khó. Đàn ông còn có thể trực tiếp tìm một góc nào đó cũng giải quyết được, nhưng phụ nữ da mặt mỏng, không thể nào giải quyết vừa tiện vừa nhanh như thế được.
Sica vừa bước từ trong toilet ra thì một bóng người cũng chợt loé lên bên cạnh, đụng vào vai cô: “Đi theo tôi, đừng quay đầu lại.”
Sica ngẩn người, lập tức nhanh chân đuổi kịp gã: “Anh bắt tôi chờ hơi lâu đấy, gần hai tiếng rồi.” Nhưng mà… Jessica nhíu mày, sao gã lại ở ngay toilet chờ cô? Chẳng lẽ…
“Tôi vừa đến bến tàu…” Lời nói của Hakuba khiến Jessica giật mình: “Nhưng mà phát hiện hình như cô bị theo dõi, nên không xuất hiện.”
Cừ thật, quả nhiên là rất cẩn thận. Nếu giờ gã dám ra đây, vậy thì nhất định gã đã xác định không có ai đi theo cô nữa…
“Xem ra tôi vẫn sơ suất quá.” Jessica làm ra vẻ chán nản: “Giờ chúng ta đi đâu?”
“Tìm một chỗ nói chuyện.”
“Ở đâu? Quán rượu hôm đó à?”
“Không, không đi tới đó.” Hakuba dẫn cô đi vào một vài ngõ nhỏ: “Gần đây tôi phát hiện… Có thể có cảnh sát trà trộn vào trong nội bộ chúng ta, rất nhiều anh em của tôi đã bị bắt, làn sóng biểu tình cũng dịu đi.”
“Việc này… phải làm thế nào?”
“Bên chỗ quán rượu đã bị theo dõi, chỗ tôi ở cũng không an toàn.” Hakuba nhìn cô: “Chúng ta qua chỗ cô đi.”
Chỗ cô à!!!
Sica thầm nghĩ, hỏng bét rồi. Chỗ hiện giờ cô đang ở tạm, là căn biệt thự không biết Sunny kiếm đâu ra…
“Tới chỗ tôi à?”
“Sao? Không được à?”
Jessica cười: “Cũng không phải là không được, chẳng qua, tôi là một bà goá, nếu đưa đàn ông về nhà, chỉ sợ sẽ bị người khác nói xấu.”
“Để trả thù cho người đàn ông của mình, thì mấy lời bàn tán vớ vẩn đó có là gì.” Hakuba không chấp nhận sự từ chối của cô, xem ra là cố tình muốn đến chỗ cô, thuận tiện thăm dò cô đây mà.
“Vậy… cũng được.” Nếu tiếp tục từ chối, sợ sẽ khiến hắn nghi ngờ. Sica chỉ có thể miễn cưỡng gật đầu: “Chúng ta đi vào bằng cửa sau, ở đó cũng ít người hơn.”
Khi Jessica đưa Hakuba đến biệt thự, gã nhướng mày: “Không ngờ nơi cô ở lại đẹp như vậy.”
“Nơi này…" Jessica thở dài: “Không phải tôi đã nói với anh sao, chồng tôi chết ở doanh nghiệp nước ngoài đó. Sau khi bên kia cho người mua chuộc cảnh sát, vì không muốn tôi lại làm ầm lên, nên cũng nhả ra căn biệt thự này để bịt miệng tôi…” Cô cười khổ: “Cũng chỉ là một căn nhà trống rỗng, tô vàng nạm ngọc bên ngoài.” May mà căn biệt thự này thật sự trống rỗng, bên trong cũng không trang trí quá hào nhoáng, nếu không, cô thật sự không biết phải nói thế nào: “Đi thôi.”
Sica mở cửa sau vào nhà, thì phát hiện cửa sau của căn biệt thự không khoá. Sica hơi run sợ, thấy Hakuba theo kịp, cô bước vào phòng khách, thì chợt thấy không ổn —.
Trong phòng khách có hai gã đàn ông lạ mặt, còn Lee Joon đang bị trói trên ghế, đầu, mặt và cổ đầy vết máu, một khẩu súng chĩa thẳng vào thái dương hắn…
“Các người…” Jessica vừa đưa tay ra định rút khẩu súng giấu trong người, thì bị người ta đánh thẳng vào gáy. Cô hoa mắt ngã gục xuống đất. Sica cố gắng mở to mắt, thấy Hakuba đã đi tới, cây gậy gỗ trong tay đập mạnh xuống…
Khi tỉnh lại, đầu cô vô cùng đau nhức, cô cố gắng mở to mắt, phát hiện ra mình đang ở trong một căn phòng đọc sách xa lạ, người đàn ông mà cô đã nhìn thấy ở biệt thự đang đứng trước mặt cô… Tầm mắt cô hơi mơ hổ, đang muốn đưa tay lên dụi mắt thì mới phát hiện ra tay bị trói chặt vào sau ghế.
Tình hình này…
Sica chợt nhớ tới đợt huấn luyện tại căn cứ, nhưng lần này rõ ràng không phải là thử nghiệm…
“Rốt cuộc cô cũng tỉnh!”
“Lee Joon đâu?” Jessica chớp mắt vài cái, cuối cùng cũng khiến máu đọng trong mắt tan đi một chút, cô không quên tình hình của Lee Joon trước khi cô bị đánh ngất.
“Yên tâm, hắn vẫn an toàn, ít nhất là trước mắt vẫn an toàn.” Hắn biết thân phận của Lee Joon là người của S.M.T. Nhưng người phụ nữ trước mặt này, thì trước đây hắn chưa từng thấy.
“Anh muốn làm gì?” Mẹ nó, gã Nhật Bản kia xuống tay quá độc ác. Gáy cô bị đập hai cái như vậy, nên giờ đầu óc cũng mơ hồ: “Các người là đồng bọn của Hakuba à?” Jessica nhếch miệng: “Sao người tốt không làm, lại đi làm chó cho Nhật Bản?”
“Nói năng cho sạch sẽ!” Một gã đàn ông to lớn khác đứng bên cạnh, đưa tay tát vào mặt cô một cái, dùng rất nhiều lực khiến môi Sica rách ra.
“Cô đừng tự chuốc khổ vào thân!” Gã đàn ông đứng trước nhìn cô một cái: “Muốn nói là chó, thì thủ hạ của Ok Taekyeon tôi mới đúng là chó.”
Gã đàn ông này, chính là Ok Taekyeon!
“Quả nhiên là chủ nhân nào thì nuôi ra dạng cho đấy.” Jessica hơi nhếch môi cười: “Vậy phải xưng hô thế nào đây, chủ nhân tiên sinh?”
“Tôi làm việc cho Quốc gia, cô có thể gọi tôi là Ok tiên sinh.” Ok Taekyeon thực sự không thích nụ cười trào phúng, toát ra vẻ khinh thường đó của cô.
“À —.” Sica kéo dài giọng: “Ok tiên sinh, xin hỏi, anh mất nhiều công sức như vậy “mời” tôi tới đây, lại còn tiếp đãi tôi “long trọng” như thế, là muốn tôi “cống hiến sức lực”, làm gì đó cho anh sao?” Cô nhìn xuống bàn tay đang bị trói chặt của mình.
“Cũng không có gì khó khăn, chỉ muốn chữ ký vào dấu tay của cô thôi!” Taekyeon rút một lá thứ ra: “Đây là một lá thư nhận tội.”
“Thư nhận tội?” Jessica nhíu mày: “Ok tiên sinh vĩ đại, xin hỏi tôi phạm tội gì?”
“Hôm nay, có một kho hàng của doanh nghiệp nước ngoài ở bến tàu bị nổ, người đặt kíp nổ chính là cô. Mà cô, giả vờ hỗ trợ đám người biểu tình, mặt khác cố tình gây rối, sắp đặt vụ nổ này.”
Nghe hắn nói xong, phản ứng đầu tiên của Sica là: “Anh xác định là đầu anh không bị hỏng đấy chứ?”
Lại đi sai người đặt kíp nổ, hắn điên rồi hay là ngu ngốc: “Anh cho Hakuba đi đặt bom à? Chưa biết chừng người gã Hakuba đó cũng là một quả bom hẹn giờ ấy nhỉ!” Phần tử cấp tiến của phái chủ chiến, có mối thù hận rất sâu sắc với Hàn Quốc, vậy mà hắn để cho kẻ như vậy đi đặt bom?!
Không thèm để ý đến sự trào phúng của cô, Ok Taekyeon tiếp tục nói: “May mà Thượng đế nhân từ, nên nơi cô nổ bom chỉ là một kho hàng trống không, cũng không gây thương vong cho người nào. Nhưng hành động này của cô rõ ràng là hành động khủng bố.” Nói xong, hắn còn ra vẻ tiếc nuối hít một hơi: “Sao cô có thể làm thế chứ?” Vẻ mặt hắn thể hiện như là cô đã làm một chuyện rất ngu xuẩn.
Sica mở to mắt, ngẩn người nhìn hắn tự biên tự diễn: “Đây là cái mà anh gọi là… làm việc cho Quốc gia à?” Vì sao cô không hề nhìn ra một chút biểu hiện nào nói rằng người này đang làm việc vì Quốc gia?!
“Lần bãi công biểu tình kéo dài này đã khiến cho các doanh nghiệp nước ngoài bị tổn thất rất lớn. Nếu tiếp tục nữa, thì sẽ mang lại nguy cơ lớn hơn cho Quốc gia, khiến cho nhóm phần tử khủng bố nhân cơ hội lẻn vào, tạo ra tình hình hỗn loạn hơn nữa.” Ok Taekyeon nói: “Vì sự an toàn của Quốc gia, phải áp dụng một số thủ đoạn đả kích mạnh mẽ.”
“Cho nên, để đình chỉ làn sóng biểu tình này, anh để cho người ta gây nổ?!” Sica cảm thấy không thể tin được: “Anh đúng là… ngu có trình độ đấy! Sao anh có thể khẳng định rằng Hakuba sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời anh nói? Làm sao có thể xác định gã sẽ nhất nhất nghe theo kế hoạch anh sắp xếp, đi gây nổ kho hàng trống kia mà không phải là đánh bom vào chỗ đông người?”
“Không! Không phải Hakuba, mà là cô, chính cô đánh bom.” Taekyeon không muốn tiếp tục tranh cãi với cô: “Ký vào thư nhận tội đi.”
“Ký cái thằng cha anh ấy.” Madam Jung chửi thẳng thừng: “Tốt nhất là anh nên liên lạc với Yuri, nói tình hình này cho cô ấy. Nếu không, nếu để xảy ra sự cố gì, anh sẽ không gánh nổi hậu quả đâu.” Nếu Hakuba đi ngược lại kế hoạch của hắn, đánh bom ở nơi khác… Mà theo Jessica thấy, thì khả năng này còn lớn hơn khả năng Hakuba ngoan ngoãn đi đánh bom ở kho hàng trống.
Vừa dứt lời, thì gã đàn ông to lớn đứng bên cạnh lại đập vào mặt cô một cái nữa, có điều, lần này không chỉ dùng bàn tay để tát, mà trực tiếp tặng cho cô một nắm đấm.
“F**k —.” Sica chửi thề.
Gã đàn ông kia rút một cây bút nhét vào tay cô, để cô ký tên.
“Taekyeon, Hakuba là một người không thể ngoan ngoãn làm chó săn cho anh. Anh cho rằng anh nắm thóp được gã à? Con mẹ nó, anh nghĩ gã thật sự là một con chó, anh có thể dùng phương pháp thuần thú mà chế ngự à? Đó là một con người, lòng người là phức tạp nhất, *** anh mau tìm Yuri đến đi… A — F**k —.” Ngón giữa tay trái chợt đau nhói khiến Sica hét ầm lên.
Gã đàn ông bên cạnh bẻ ngược ngón giữa tay trái của cô lên, sự đau đớn này còn hơn cả cái tát và nắm đấm ban nãy, tay đau ruột xót, cơn đau như xé ruột xé gan cô.
“Ký đi!” Taekyeon nhìn cô một cái, xoay người cầm cốc cà phê trên bàn làm việc, uống một hớp.
“Anh không hiểu tiếng người à?” Sica hít một hơi lạnh, cố xoa dịu cơn đau lúc trước: “A —.” Trên ngón tay lại truyền đến cảm giác đau nhức, Taekyeon đi tới, đổ thẳng cốc cà phê nóng hổi vào miệng Sica đang há to để kêu!
Khi anh bị đau, nếu có thể hét lên thì anh sẽ cảm thấy sự đau đớn của mình giảm đi không ít, nhưng hiện giờ, ngay cả hét cô cũng không hét được. Jessica chỉ cảm thấy cả người như sắp chết mất, cuối cùng đành phải mơ hồ rên lên: “Tôi ký — Tôi ký —.”
P/S: Oh my god! Madam Jung..... đừng đừng!!
“Hakuba”, ba người ngồi trên ghế salon, nghe tin tức Jessica mang về đều cảm thấy kinh ngạc.
“Chị không nghe nhầm chứ?” Sunny nhíu mày.
Jessica rất khẳng định: “Hắn nói tên hắn là Hakuba. Sao thế?” Ba người họ dường như hơi mẫn cảm với cái tên này.
“Hakuba”, Yuri nói: “Là nhân sĩ phái chủ chiến của Nhật Bản, phần tử cấp tiến điển hình, từng kích động dân chúng nổi loạn ở rất nhiều nước trong khu vực Châu Á, vì vậy đã sớm bị Cục An ninh của các quốc gia xếp vào sổ đen!” Yuri đưa ra một bức ảnh thu được khi lục soát nhà Kim Bum: “Nếu gã đó thật sự là Hakuba, vậy thì… em nhìn cái này xem.”
Hôm qua Yuri đã đưa một số bức ảnh cho người ta điều tra. Bức ảnh này có xuất hiện trong một tờ báo khoảng hơn hai mươi năm trước, nội dung bài báo đó là đội quân đặc biệt thuộc về Thiên hoàng Nhật Bản --- đội Hoàng quân. Bài báo nói rằng, thuộc hạ của Thiên hoàng sẽ tới các địa phương để tìm một đội ngũ nhân tài trẻ tuổi, sau đó tích cực huấn luyện, sát hạch, đào thải. Sau khi trải qua các lần sàng lọc khắt khe, sẽ tạo thành một đội quân tinh anh, nằm dưới sự quản lí trực tiếp của Thiên hoàng, cống hiến sức lực vì Thiên hoàng. Bài báo lúc ấy nằm trong một tờ báo của Nhật Bản, đồng thời còn đăng một số thành viên đội Hoàng quân, cũng chính là bức ảnh mà không biết Kim Bum lấy được ở đâu: “Em nhìn mấy người này xem, có Hakuba trong đó không?”
Jessica cầm bức ảnh, nhìn một lúc. Mấy người trong ảnh đều rất trẻ, cùng lắm cũng chỉ hơn hai mươi một chút, có người còn chưa đến hai mươi. Cô chăm chú nhìn thật kĩ. Gã kia bây giờ, râu quai nón kéo tới mang tai, che cả mũi, miệng, cằm. Còn trong ảnh này thì chỉ là một đám nhóc chưa đủ lông đủ cánh. Thứ duy nhất để phán đoán là đôi mắt lộ ra ngoài. Mắt của gã râu quai nón không to, cái này có vẻ liên quan đến việc cơ thể hắn phát triển tốt tuyến lông, khoảng cách giữa hai mắt cũng không lớn…
“Đây!” Jessica chỉ vào người thanh niên mặc quân phục đứng giữa hàng thứ hai: “Người này là Hakuba.” Cô rất tự tin với trí nhớ và thị lực của mình.
Yuri mím môi dưới: “Hôm nay em đi theo gã, cuối cùng đi đến đâu?” Vừa dứt lời, Sica đã mở bản đồ thành phố S ra để trên bàn.
Sica tìm thấy quán rượu nhỏ trên bản đồ: “Tôi đi theo gã ra khỏi quán rượu, sau đó qua mấy con đường cũ trong nội thành, cuối cùng… gã bước vào đây.” Jessica chỉ vào vị trí tòa nhà kia.
“Đây là…” Yuri nhìn vào nơi cô chỉ: “Khách sạn Atco.”
Sunny ngồi bên cạnh đã mở laptop, nhanh chóng nhập dữ liệu tìm kiếm. Khi Yuri nói ra tên khách sạn kia, thì Jessica cũng tìm ra thứ mình cần: “Mấy ngày nay, có một đoàn du lịch từ Nhật Bản đến, thuê phòng tại khách sạn Atco.”
“***! Xem ra, lần này việc biểu tình tại thành phố S đã tạo lỗ hổng cho không ít kẻ xấu lẻn vào.” Lee Joon xoa cằm, trên mặt lộ ra vẻ khát máu. Mấy tên nhóc Nhật Bản này, còn không chịu nhìn xem đây là địa bàn của ai, dám thổi mây góp gió ở đây à? Còn phải xem bọn hắn có đồng ý hay không đã.
Tít tít tít ---
Tiếng điện thoại của Madam Jung vang lên, cô lấy máy ra nhìn, là tin nhắn của một số điện thoại lạ: Sáng mai đến địa chỉ đó gặp tôi.”
“Là Hakuba." Jessica nhắn một tin trả lời Hakuba: “Gã bảo tôi ngày mai tới chỗ đó.”
“Mai Yul sẽ đi cùng em.” Yuri nói. Yuri không thể nào để một mình cô mạo hiểm đến đó được.
-----------
Hôm sau.
Khi trời vừa sáng, Yuri đã nhận được một cuộc điện thoại từ Tổng bộ gọi tới!
“Đống giấy tờ cậu gửi cho tôi, tôi đã giải mã được rồi.”
“Trong đó nói gì?”
“Đây là một tài liệu mật sử dụng nhiều loại mật mã. Quân đội ngầm của Nhật đã sử dụng loại mật mã này trong Thế chiến thứ hai, dùng phương pháp giả triết có thể giải được.”
“Nội dung là gì?”
“Chuyên gia phá hoại và chất nổ Nakata, sẽ từ Nhật Bản đến thành phố S…”
“Nakata!” Cái tên này Yuri lại càng quen thuộc hơn. Nếu nói Hakuba là một tên bị ghi trong sổ đen của Cục An ninh thì Nakata chính là nhân vật trong sổ đen của S.M.T bọn họ, có điều… không phải tám năm trước Nakata đã chết trong một vụ nổ lớn hay sao: “Rồi sao nữa?”
“Trong thư này có nói đến nhiệm vụ lần này của hắn…”
“Gây mâu thuẫn nội bộ, kích động quần chúng bạo loạn, mở rộng phạm vi của việc biểu tình lần này, kéo dài thời gian à?”
“Không phải! Nhiệm vụ của Nakata lần này là, lấy danh nghĩa biểu tình đòi công bằng, dẫn đến việc đặt bom nổ mạnh, khiến cả thành phố S chìm trong đại nạn chết choc.”
“F**k! Trong thư có nói họ sẽ đặt kíp nổ ở đâu không?”
“Không có!”
Cạch!
Yuri cúp điện thoại, đồng thời bấm nhanh số 110: “Bảo Cục trưởng của các người nghe máy… Có việc gấp phải nói với lão… F**k…” Điện thoại bị ngắt, rõ ràng đối phương nghĩ Yuri là thành phần quá rảnh rỗi, gọi điện quậy phá, trước khi ngắt điện thoại còn cảnh cáo Yuri không được gọi lại nữa.
Trước kia, khi S.M.T đến thực hiện nhiệm vụ tại các địa phương, thì Cục cảnh sát địa phương sẽ phối hợp rất nhịp nhàng, nhưng lần này bọn họ chỉ chịu trách nhiệm tới đây hỗ trợ, cũng không công khai thân phận của mình. Hơn nữa, thành phố S cũng khá xa xôi, người ta nói “Núi cao, Hoàng đế xa”. Nhân viên cảnh sát ở cái nơi này mà nói, xét về cơ cấu quyền lực tại địa phương thì càng có sức uy hiếp hơn bọn Yuri. Dù cô có đưa thẻ chứng minh thân phận của đội S.M.T, chưa biết chừng, hắn cũng chỉ nhận biết được hai chứ S.M đầu tiên, sau đó liền chụp cho cô cái tội bạo dâm thôi.
Yuri quyết định tự mình đến Cục cảnh sát một chuyến. Còn bên Jessica thì để Sunny đi cùng.
Sau khi ra cửa, vừa vặn bắt được một chiếc taxi, Yuri vào xe, nói tài xế đi tới Cục cảnh sát, sau đó cúi đầu lấy điện thoại di động đọc một ít tin tức về Nakata. Cuối cùng, cô phát hiện ra, Nakata và Hakuba lại là một người, chẳng qua là dùng hai cái tên mà thôi. Một lát sau, Yuri ngẩng đầu lên, thì chợt phát hiện hướng đi của taxi không phải là đường tới Cục cảnh sát.
“Này, anh đi sai đường rồi.” Vừa nói xong thì Yuri cũng chuẩn bị sẵn sàng để chiến đấu rồi.
“Sếp Kwon ---.” Gã tài xế không hoảng không loạn, nhìn cô một cái qua gương chiếu hậu. Khi ánh mắt hai người giao nhau trong gương chiếu hậu, gã tài xế vội nở một nụ cười, làm dịu đi bầu không khí hơi căng thẳng và nguy hiểm trong xe: “Kwon Yuri, cô đừng căng thẳng, tôi cũng chỉ làm việc theo lệnh, đưa cô đến gặp một người thôi. Sắp tới rồi, xin cho tôi năm phút nữa.”
Năm phút sau, chiếc xe dừng lại ở ngoại thành, một chiếc xe đen cao cấp đậu bên đường, cả một mảng ruộng xanh tươi không lọt vào mắt Yuri. Ánh mắt của cô chỉ tập trung vào người đàn ông đang đứng bên hồ nước, quay lưng về phía cô kia.
Đây là người muốn gặp cô sao?!
“Tôi là Ok Taekyeon!”
Yuri bước tới, khi chỉ còn cách hắn khoảng hơn năm bước chân, thì người kia mở miệng tự giới thiệu.
“Anh muốn gặp tôi?” Yuri đi tới, đứng cạnh hắn, đồng thời châm một điếu thuốc cho hắn. Ở giây đầu tiên, cô đã quan sát Ok Taekyeon một lượt: Ok Taekyeon cao xấp xỉ cô, cơ thể gầy hơn cô một chút, bàn tay rất to, trong lòng bàn tay có vết chai, nhìn có vẻ là cũng từng cầm súng, nhưng mà… vết chai ở ngón giữa và ngón trở có vẻ dầy hơn vết chai trong lòng bàn tay. Dường như cầm bút nhiều hơn cầm súng, có lẽ là một nhân viên văn phòng, nhưng có thể hắn cũng có một chút võ phòng thân.
“Không cần đề phòng tôi như vậy!” Ok Taekyeon hít một hơi thuốc: “Nói gì thì nói, chúng ta cũng đều là người phục vụ cho quốc gia. Tôi ở bên Cục An ninh.” Nói xong, hắn móc thẻ chứng minh lai lịch của mình.
“Có gì thì nói mau đi! Tôi còn có việc cần làm!”
“Việc tôi muốn nói, chính là việc cô đang định làm.” Taekyeon vứt điếu thuốc xuống đất, dẫm lên dập tắt đi: “Gã Nakata kia, người của các cô cách xa hắn một chút.”
Yuri cũng ném điếu thuốc xuống đất: “Đây là điều mà anh muốn nói à? Vậy tôi đi trước.”
“Yuri! Tôi đã nói rồi, chúng ta đều là người phục vụ cho quốc gia.” Taekyeon quát: “Cô cho rằng chúng tôi không biết hắn là ai sao? Đừng tưởng rằng chỉ có S.M.T các cô mới có nhân tài, còn những ngành khác đều là đồ ngu. Chuyện chúng tôi biết còn nhiều hơn các cô nhiều. Đúng thế, Hakuba cũng chính là Nakata, phía Nhật Bản phái gã tới đây, chúng tôi cũng đã chú ý tới gã, hơn nữa, còn bắt gã rồi!”
“Anh đùa đấy à?” Bắt rồi? Vậy cái kẽ đang nghênh ngang làm loạn ở đây thì là ai? Quỷ à?
Taekyeon lờ đi sự châm chọc của Yuri, hít sâu một hơi rồi nói tiếp: “Vì chúng tôi bắt hắn làm thay chúng tôi một việc.”
“Làm việc cho các anh?” Yuri nói: “Việc các anh làm chính là chọc thêm vài lỗ thủng ở thành phố S này, sau đó làm loạn lên khiến người dân hoảng sợ à?”
“Người của Cục An ninh bảo vệ thành phố S rất chu đáo!” Taekyeon có vẻ rất tự tin: “Nakata đã không còn làm việc cho Nhật nữa rồi. Hiện giờ, gã nghe lệnh tôi, chứ không phải lệnh của Nhật. Tất cả mọi tin tức bên phía Nhật, gã đều nói cho tôi.”
“Vậy ai sai gã giết Kim Bum?”
“Sự tồn tại của Kim Bum là một mối đe dọa." Taekyeon nói, giọng của hắn không có chút tình cảm dư thừa nào, mà chỉ có sự lạnh lùng khi giải quyết việc công: “Mấy tay phóng viên chỉ toàn là đám người thích việc ồn ào, có việc nảy sinh thì bọn hắn mới có cái để viết. Một số suy nghĩ của hắn là vô tưởng, nhưng hắn lại có sự ảnh hưởng nhất định tới đám người xung quanh…” Là một kẽ theo chủ nghĩa phi chính phủ, đương nhiên sẽ không mang lại lợi ích gì cho quốc gia.
“Cho nên anh ngầm đồng ý vụ mưu sát kia?!” Yuri cảm thấy không thể tin được: “Sau đó, lại cho cái gọi là đội duy trì trật tự, bôi đen lí lịch của Kim Bum, biến hắn thành phần tử gây rối?!”
“Tất cả đều chỉ vì sự yên ổn của xã hội.”
Yuri đã cảm thấy không cần thiết phải tiếp tục nói với hắn nữa, bởi vì quan điểm của hai người bất đồng, có nói tiếp cũng không thể kết luận được gì, cho nên, câu trả lời chính xác nhất cô quăng cho hắn, chính là xoay người, bỏ đi.
“Yuri, cô đừng phá hoại kế hoạch của tôi. Dù sao thì trò hề lần này ở thành phố S cũng sẽ chấm dứt sớm thôi.”
“Anh có kế hoạch gì? Anh lấy tính mạng của người dân thành phố S ra cá cược à?!” Hơn nữa, còn là một màn cá cược không hề an toàn.
“Yuri, cô chỉ cần đừng để người của mình tham gia vào nữa là được, nếu không…”
“Chờ đến khi anh có năng lực ngồi lên trên đầu tôi, thì hãy hạ lệnh cho tôi!” Sau khi nói xong, Yuri đã bước lên xe: “Đưa tôi về nội thành, hoặc là anh tự lăn xuống để tôi lái xe đi.”
Gã tài xế nhìn Yuri một cái, nhún vai, sau đó quay lại, chở cô rời đi.
Trong một quán rượu nhỏ ở thành phố S, các cửa sổ đều đóng chặt, những ngọn đèn vàng cũ kĩ khiến cho cả quán bị phủ một màu vàng vàng cũ cũ.
“Không ngờ cô lại là phụ nữ.”
Một vài người ngồi vây quanh chiếc bàn trong góc, vừa lên tiếng là gã râu quai nón. Đối diện gã, chính là Jessica, đang cầm khăn mặt lau vết máu trên mặt mình, trên mũi vẫn còn đang nhét giấy không cho máu chảy ra ngoài, miệng vết thương trên mũi cũng đã được xử lí qua loa.
“Phụ nữ thì sao? Anh coi thường phụ nữ à.” Khóe miệng Jessica hơi nhếch lên: “Mẹ anh không phải phụ nữ à.” Giọng nói vừa cất lên đầy vẻ lưu manh, khiến mấy người đàn ông ngồi cùng bàn cũng không khỏi nhướng mày:
“Hừ ---.” Jessica hừ một tiếng, sau đó đưa tay về phía gã râu quai nón đòi thuốc: “Có thuốc không? Cho tôi một điếu! Đau chết mất…”
Gã râu quai nón ném cho cô một điếu thuốc, Jessica vội vàng châm, sau đó rít lên liên tục một hơi dài, rồi lại thở ra một hơi dài.
“Cô tên gì?” Gã râu quai nón cũng tự châm thuốc ình, ngậm bên miệng, hỏi Sica.
“Minam.” Jessica thuận miệng nói ra một cái tên mà người bản xứ hay dùng, sụt sịt mũi, rồi nhếch miệng, ra vẻ đau không chịu được.
Gã râu quai nón nhìn thấy cô như vậy, cũng nghĩ đến việc vừa rồi, liền giơ tay: “Tôi là Hakuba.”
“Người Nhật à?” Jessica nhướng mày, hơi bất ngờ, tiếng Hàn của gã râu quai nón rất chuẩn, thậm chí còn chuẩn hơn một số người Hàn Quốc ở địa phương.
Gã râu quai nón không trả lời câu hỏi của cô, chỉ cười cười, gạt tàn thuốc: “Sao vừa rồi lại có can đảm muốn xuống tay với tên cảnh sát kia? Không sợ gặp rắc rối à?”
Hai ngón tay Jessica kẹp điếu thuốc, hít một hơi, rồi nheo mắt, chậm rãi phun khói. Nhìn cách hút thuốc của cô là biết không phải tay mới: “Sợ gì? Không phải là không có chuyện gì đấy à?”
Gã râu quai nón sai người lấy chai rượu tây và mấy cái li lại, rót cho cô một li: “Đã từng nghe đến Hoàng quân chưa?”
Jessica nhận chiếc li hắn đưa,uống hết một hơi, giấu đi sự kinh ngạc trong mắt: “Đội cảnh sát bí mật của Thiên hoàng Nhật Bản, cũng có thể nói là… đội quân riêng của Thiên hoàng. Nhưng mà… không phải chỉ có trong dã sử thôi sao?”
Nghe cô nói vậy, Hakuba thấp giọng cười: Đúng, chỉ trong dã sử mới có!”
Hoàng quân, có thể nói là trợ thủ đắc lực nhất của Thiên hoàng, khi Nhật Bản gặp nội loạn. họ giúp trấn áp không ít những cuộc cách mạng trong nước, ngầm triệt hạ một số thành phần chống lại sự thống trị của Thiên hoàng. Sau khi dẹp được nội chiến, tác dụng của bọn họ cũng càng ngày càng nhỏ. Dần dần, bọn họ liền mở rộng khu vực “quản lí” của mình, từ Nhật Bản đã lan rộng sang toàn bộ Châu Á, kích động, thúc đẩy sự nổi loạn của các phần tử ở khu vực Đông Nam Á và một vài nơi xung quanh biên giới Trung Quốc - Hàn Quốc, tạo ra sự hỗn loạn tại các quốc gia này.
Mấy năm qua, tuy Hàn Quốc và Nhật Bản đều có bước tiến lớn trên mọi phương diện hợp tác, nhưng mà… sự mâu thuẫn kéo dài mấy chục năm giữa hai dân tộc không thể dễ dàng xóa bỏ như vậy. Nhất là những năm gần đây, Hàn Quốc phát triển kinh tế và quân sự một cách nhanh chóng, giống như một con sư tủ mạnh mẽ thức tỉnh, gạt đi trạng thái yếu đuối ở Đông Á ngày xưa, dần dần trở thành con dê đầu đàn của Đông Á. Việc này đương nhiên sẽ khiến một số phe phái của Nhật Bản không vừa mắt, cho nên, Thiên hoàng đã bí mật ra lệnh cho đám Hoàng quân lại một lần nữa kích động nội loạn tại Hàn Quốc.
“Mấy gã chủ doanh nghiệp kia chỉ là lũ quỷ hút máu chết tiệt.” Jessica hớp một ngụm rượu, khó nén được sự phẫn nộ trong giọng nói của mình: “Người đàn ông của tôi cũng làm trong doanh nghiệp nước ngoài,” cô lại uống tiếp một hơi nữa: “Cuối cùng vì vất vả quá độ mà đột tử…” Jessica ở nơi khác, không hiểu vì sao bỗng nhiên hắt xì một cái: “Kết quả là, mấy tay nước ngoài đó không chịu trách nhiệm, còn hối lộ cảnh sát. Tôi chỉ là dân thường, làm sao đấu lại được bọn họ? Cuối cùng, chỉ mang vạ vào thân.” Cô cười giễu cợt.
“Phải cho đám người chấp pháp kia biết, chúng ta không nói đùa. Sự công bằng có tồn tại hay không, thì phải do chúng ta tự đấu tranh lấy.” Gã nâng li về phía cô: “Vì tự do, đấu tranh đến cùng.”
Jessica cụng li với gã, sau đó uống cạn một hơi.
“Hôm khác chúng ta sẽ nói tiếp!” Hakuba đặt li xuống, sau đó đứng dậy rời khỏi quán rượu qua cửa sau.
Phía sau quán rượu là vùng đất giải phóng cũ có cấu tạo phức tạp, đường, hầm đều đã bị thay đổi. Sau khi Hakuba rời đi, Jessica dùng phương pháp thô tục nhất là mót đi tiểu để rời khỏi bàn nhậu, bám theo đuôi hắn đi từ cửa sau ra ngoài, theo sát hắn qua mấy con đường lằng nhằng kia.
Hakuba là một kẻ có tính cảnh giác rất cao, mấy lần cô suýt bị gã phát hiện, may mà cô trốn kịp. Ánh sáng trong con đường nhỏ không rõ ràng, thấy Hakuba dừng lại, Jessica vội vàng nấp vào mé tường. Khi vừa ló đầu ra, cô lại nhìn thấy Hakuba rẽ vào góc ngoặt, vòng vòng vèo vèo một lúc nữa, cuối cùng gã đi vào bên trong một công trình kiến trúc dở dang.
Jessica nấp ở bên ngoài một lúc lâu, xác nhận đối phương không đi ra nữa, mới yên lặng rời đi.
Để tránh ánh mắt của kẻ xấu, Sica lại tiếp tục đi lẫn vào đám người biểu tình suốt cả buổi, sau khi trời dần tối, cô mới lén lút quay về biệt thự.
Vừa về đến biệt thự, bước vào trong phòng khách cô đã nghe thấy giọng Yuri. Cô liếc vào trong, thấy cô ta đang đi đi lại lại trong phòng khách, hai tay chống nạnh, sắc mạnh rất khó coi. Sunny và Lee Joon ngoan ngoãn đứng bên cạnh, cúi đầu.
“Người đâu? Tôi bảo các cậu đi tìm, kết quả đâu?” Giọng Yuri không lớn, nhưng lại khiến người khác cảm nhận được cô ta đang tức giận, sự phẫn nộ đã đạt tới cảnh giới cao nhất, không phải gào thét, không phải to giọng mắng mỏ, mà là vô thanh thắng hữu thanh (Im lặng còn hơn nhiều lời).
“Sếp, chúng tôi đã tìm rồi mà.” Sunny ấm ức đáp lại. Vừa nghe thấy Jessica một mình mạo hiểm đi, bọn họ đã vội vàng chạy đi tìm, nhưng thành phố S nói lớn không lớn, mà nói nhỏ cũng không nhỏ. Hơn nữa, lúc đó mọi người đang biểu tình, chỗ nào cũng toàn người là người. Tìm một người trong tình huống hỗn loạn như vậy, thật sự rất khó khăn.
“Đúng thế, đúng thế.” Lee Joon đứng bên cạnh phụ họa, nhưng vừa bị sếp Kwon trừng mắt nhìn, giọng điệu đã mềm nhũn xuống, vội vàng sửa lại, nói không đúng, không đúng.
“Tìm tiếp cho tôi! Không thấy người thì điều thêm người tới đây tiếp tục tìm…”
Sunny nhìn Yuri chằm chằm, cuối cùng thốt lên: “Sếp, cô bị ngốc à?”
Điều thêm người tới đây? Đây đâu phải là tác phong của Kwon Khủng Bố. Nhiệm vụ ở đây cũng không khó, hôm nay Sunny và Lee Joon cũng đã túm được một đám người gây rối ném vào trại tam giam, chờ khi lôi cổ được con cá lớn ra sẽ tính sổ cả thể.
Yuri cũng nhận ra phản ứng của mình hơi quá đà, cô xoa xoa mặt, vừa định nói gì, thì khóe mắt bất chợt nhìn thấy bóng người đang đứng ngoài cửa!
Bị phát hiện, Jessica gãi đầu đi vào phòng: “Ha ha ha --- tôi về rồi.”
“Madam Jung, may mà chị đã về.” Sunny như nhìn thấy vị cứu tinh, hai mắt sáng lên nhìn cô: “Nếu chị mà không về, chúng tôi… chúng tôi sẽ bị cái người nhà chị dùng mắt giết chết, sau đó hành xác cho hả giận mất.” Sunny vừa thao thao bất tuyệt, vừa làm ra dáng vẻ con dâu nhỏ hoảng sợ. Nếu trên tay cô ta mà có thêm một chiếc khăn tay thì càng hoàn hảo.
Jessica liếc nhìn cái người họ Kwon nào đó mặt vẫn đen thui đang đứng bên cạnh, giả vờ hắng giọng: “Việc đó… Không phải tôi không sao đây sao? Bình tĩnh, bình tĩnh…” Vừa dứt lời, cô đã nhận được một ánh mắt lạnh lùng bắn tới khiến cô suýt nghẹn lời! Hic! Thật khủng bố mà… Cô coi như có thể hiểu được, cảm nhận của đám Sunny rồi.
“Này… nếu chị đã về rồi, thì tôi với Lee Joon đi trước đây, hai người… cứ từ từ nói chuyện!” Trước giờ, Sunny luôn là người rất biết điều. Tình hình tiếp theo,hai người ngoài bọn họ không nên ở lại thì tốt hơn, tránh tai bay vạ gió. Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.
“Này --- chờ đã!” Móng vuốt của Jessica vươn tay, nắm lấy tay Sunny, không cho cô ta rời đi như vậy. Đùa à, vị đại gia kia đang nổi trận lôi đình, cô đâu muốn một mình ở lại đối mặt với ngọn băng hỏa sơn kia: “Tôi vừa lấy được một chút tin tức, cậu, cậu cũng ở lại bàn bạc đi!”
“Lại đây!”
Jessica vừa nói xong, cánh tay đã rơi vào bàn tay của Yuri, bị cô lôi đến salon. Sau đó, cô nhìn thấy Yuri lấy từ trong tủ quần áo ra một hòm thuốc, thuần thục lấy bông và cồn ra.
“Đợi… đợi đã!” Jessica đưa tay lên che mũi: “Việc này… Để… để Sunny làm đi, không phải cô ta là bác sĩ sao…”
Yuri trừng mắt lườm cô một cái, cuối cùng vẫn đưa thứ gì đó trong tay cho Sunny, để cô ta tiếp nhận nhiệm vụ xử lí vết thương trên mũi cho Jessica, còn tiện mồm nói: “Nhẹ tay một chút.”
Khi Sunny tiếp nhận hai thứ kia, cô chợt cảm thấy như gánh trên vai một trọng trách. Cô cẩn thận lột miếng băng trên mũi Jessica ra ---.
“A ---.” Lúc ấy Sica chỉ xử lí qua loa, cầm máu cho vết thương! Nhưng miếng băng dính trên miệng vết thương cả một ngày, máu đã ngừng chảy, nhưng miếng băng dính vào mặt càng chắc hơn, giờ bị Sunny kéo ra, cũng kéo vào miệng vết thương,cảm giác như kéo cả da thịt ra cùng, khiến cho cô không nhịn được, hít một hơi lạnh rồi la hét ầm ĩ.
Cô vừa kêu lên thì Yuri đứng bên cạnh cũng lập tức lạnh giọng ra lệnh cho Sunny nhẹ tay hơn. Cô nàng "mắt cười" chỉ đành khóc thầm, phải nhẹ tay thế nào nữa đây? Miếng băng dính chặt vào da như vậy, dù có nhẹ tay đến mức nào cũng sẽ động đến miệng vết thương. Đại gia nhà tên Kwon kia, nếu đau lòng thì tự tới mà làm --- tiếc là… mấy lời này Sunny không dám nói thành lời.
“Con khỉ, nhẹ tay chút đi.” Nhìn vết thương trên mũi Jessica lại chảy máu, trán toát mồ hôi, Yuri không nhịn được lại nhắc tiếp.
"Shit! Bà đây đã nhẹ tay lắm rồi!” Sunny phát hỏa! Cái tên đen này không phải từ trước đến giờ đều nổi tiếng là mặt lạnh hay sao? Sao giờ lại giống như mẹ già lắm mồm vậy: “Rốt cuộc cô là bác sĩ hay tôi là bác sĩ? Lúc bác sĩ đang chữa bệnh, kị nhất là có người đứng bên cạnh nói ầm nói ĩ!”
Sunny trực tiếp dùng thân phận của mình để trấn áp Yuri: “Cô cứ đứng cạnh nói này nói kia, tôi phân tâm, không cẩn thận lại lệch tay, kết quả vừa làm đau cô ấy, lại vừa khiến cô đau lòng.” Đây không phải là tự ngược hay sao?!
Tuôn xong một tràng dài, Sunny vừa lòng nhìn Yuri ngậm miệng, tay mới tiếp tục xử lí vết thương cho Jessica: “Làm thế này…” Tay cô ấy cầm cồn, chuẩn bị đổ vào vết thương của Sica để diệt khuẩn: “Đổ cồn vào sẽ hơi đau, chịu đựng một chút.” Sau khi nhanh chóng rửa sạch vết thương, Sunny nhìn mũi cô, nói: “May mà không đụng gãy mũi chị, nếu không người nào đó sẽ bốc hỏa thật mất…”
Những người đang yêu thật đáng sợ, vì sao à? Cứ nhìn hình mẫu như Kwon Khủng Bố là biết ngay!
Jessica trừng mắt lườm Sunny một cái, để cho cô ta đừng nói linh tinh nữa, mau mau xử lí tốt vết thương cho cô