Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Chap 62: Chân tướng (Part 3)


Chuyên ngành của Hara là tâm lý học tội phạm, đã từng tiếp xúc với các loại tội phạm, nhưng mà… vẫn cảm thấy chỉ có thể chạm đến lớp vỏ ngoài, cứ có cảm giác gãi không đúng chỗ ngứa. Cô hy vọng có thể thực sự tiếp xúc với một vụ án thật, chứ không phải chỉ trên tài liệu học tập. Chỉ có thực sự tiếp xúc, thì mới có thể thể nghiệm sâu sắc hơn… Ngày đó, cô nhận được một cuộc điện thoại, người trong điện thoại nói cho cô một cơ hội để tham gia vào một vụ án mạng…

Việc này đối với cô là một món ăn hấp dẫn không thể kháng cự!



Dựa vào địa chỉ mà người kia thông báo qua điện thoại, cô bán tín bán nghi đi tới nhà Lee Soon Chae. Lúc mở cửa ra, cô nhìn thấy cả nhà ba người Soon Chae đã chết rồi, thi thể rải đầy đất: 

“Em sợ hãi ngồi phịch xuống đất, đang định lấy điện thoại ra báo án, thì người kia lại gọi đến, hắn nói hắn đang ở một nơi kín đáo theo dõi em. Bắt em phải làm theo lời hắn, nếu không sẽ nổ súng giết chết em… Vì thế, em liền làm theo yêu cầu của hắn, sắp xếp thi thể thành tình cảnh kia…” Goo Hara vừa khóc vừa nói: “Cảnh sát Jung, em thực sự không giết người… Lúc em đi tới, họ đã chết rồi… Bọn họ cũng không phải do bố em giết… Bọn họ bị người kia giết …”



Jessica nhờ người lấy cho cô một cốc nước: “Hara, em… có phải em bị chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế không?”(*)



(*) Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế: còn gọi tắt là OCD (Obsessive-Compulsive Disorder) là một rối loạn tâm lý có tính chất mãn tính, dấu hiệu phổ biến của bệnh đó là ý nghĩ ám ảnh, lo lắng không có lý do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng, đây là một dạng trong nhóm bệnh liên quan trực tiếp đến Stress. OCD được Tổ chức Y tế Thế giới xếp vào nhóm 10 bệnh lý gây ra tàn phế nặng nề nhất trên toàn cầu. Bệnh còn có tên khác là rối loạn ám ảnh cưỡng bức.

Người bị ảnh hưởng của bệnh có những ý nghĩ và hành vi lặp lại một cách vô nghĩa mà không kiểm soát được chẳng hạn rửa tay hàng chục lần mặc dù tay đã sạch hay dành quá nhiều thời gian để sắp xếp đồ vật trong nhà quá mức gọn gàng cần thiết. Nhưng không phải mọi hành vi có tính chất ám ảnh cưỡng chế đều bị coi là dấu hiệu của bệnh, chẳng hạn phải nghe kể chuyện mới đi ngủ được (ở trẻ nhỏ) hoặc các nghi lễ tôn giáo đều là các hành vi lặp đi lặp lại nhưng chúng có ích và không quá gây phiền toái. Ngoài ra nỗi lo lắng vừa phải trong một khoảng thời gian nào đó khi cuộc sống gặp cản trở cũng được xem là các cảm xúc bình thường như trong mùa dịch bệnh lo lắng về sự sạch sẽ giúp ích hơn là thái độ bàng quan. 

Nhưng sẽ là bệnh thật sự nếu nó quá mức độ cần thiết và gây đau khổ. Mức độ của bệnh có thể từ nhẹ đến nặng, nhưng nếu bị nặng mà không được điều trị sẽ làm thoái hóa khả năng làm việc, học tập thậm chí làm người bệnh không thoải mái trong chính căn nhà của mình, họ có thể mất vài giờ một ngày chỉ để thực hiện các hành vi cưỡng chế.

Mặc dù các triệu chứng điển hình của OCD thường bắt đầu ở lứa tuổi thanh niên hoặc đầu trưởng thành, tuy nhiên cũng có tới một phần ba khởi phát khi còn nhỏ tuổi thậm chí có những đứa trẻ mắc bệnh trước tuổi đi học (người ta đã ghi nhận một số trường hợp OCD trước 2 tuổi). Ảnh hưởng của bệnh lên đứa trẻ ở giai đoạn đầu của cuộc đời gây những hậu quả nghiêm trọng cho chúng. Điều quan trọng là đứa trẻ cần được phát hiện và chữa trị sớm nhằm hạn chế tối đa những tác động xấu lên sự phát triển. Rối loạn ám ảnh cưỡng chế là một rối loạn của não bộ có nguyên nhân từ sự bất thường trong xử lý thông tin do vậy căn bệnh không phải là lỗi của người mắc hoặc biểu hiện của nhân cách không ổn định, yếu đuối.



Goo Hara sợ run người, sau đó gật gật đầu: “Đúng… em… em dọn dẹp, phân loại đồ đạc cẩn thận. Nếu không làm ổn thỏa, em sẽ cảm thấy không thoải mái.”

“Chú Goo có biết em bị chứng bệnh này không?”

“Có… biết...”



Jessica suy nghĩ: “Goo Hara… Nếu mọi việc đều đúng như em nói. Vậy thì… Tôi nghĩ cả em và chú Goo đều bị “người kia” lợi dụng. Như thế… Park Young Ha thì sao?”

“Park Young Ha…” Nhắc tới cái tên này, khuôn mặt trẻ trung của Hara đầy vẻ oán hận: “Gã đó là tên khốn khiếp!” Hara tức giận đến run rẩy cả người: “Ngày đó, khi em đi từ trong nhà Lee Soon Chae ra, thì bị hắn bắt gặp… Trên người em dính máu. Sau khi tin tức về vụ án được phát ra, hắn đến tìm em, lấy chuyện này ra để uy hiếp em… Uy hiếp em phải với hắn…” Môi dưới của Hara gần như bị cắn đến chảy máu, cô cố gắng khống chế tâm trạng mình, nhưng rõ ràng là không hề thành công, cô gần như khóc không thành tiếng: 

“Tên khốn đó uy hiếp em, muốn em phải quan hệ với hắn…” Nói tới đây, tâm trạng tích tụ lâu ngày giống như bùng phát, Goo Hara không khống chế được, òa lên vừa khóc vừa la hét: “Bẩn… bẩn lắm… em bẩn lắm… thật ghê tởm…”



Jessica ôm cô vào lòng: “Không sao, tên vô lại đó đã chết rồi, không bao giờ… có thể gây tổn thương cho em nữa…” Tâm trạng của mấy người ngồi cạnh đó cũng rất nặng nề, họ không thể ngờ… sự tình sẽ phức tạp như thế.



“Lẽ ra em nên sớm báo án.” Onew rít một hơi thuốc, nhưng để tay lên ngực mà tự vấn, nếu như hắn là Hara, gặp phải chuyện như vậy, hắn chắc chắn cũng bị dọa đến hoang mang lo sợ…Lại bị một tên khốn uy hiếp, một nữ sinh như cô, sẽ sợ đến choáng váng, chỉ có thể mặc cho Park Young Ha muốn làm gì thì làm thôi.



Có lẽ bọn họ là người ngoài cuộc, nên luôn nói dễ dàng, một câu “báo án sớm” nói rất có lý! Nhưng không phải là đương sự, họ không thể hiểu được sự sợ hãi, và sự dày vò trong tâm tưởng, vô cùng rối rắm ấy.

Đúng vào lúc này, thì bệnh viện truyền tin tức đến, Goo Sang đã qua cơn nguy kịch, may mà phát hiện sớm, kịp thời đưa vào bệnh viện để rửa sạch dạ dày. Tin tức này cuối cùng cũng có thể trấn an Hara một chút.



“Em giết Park Young Ha sao?” Jessica hỏi cô.



Goo Hara yên lặng một lúc, rồi cắn môi: “Đúng là em muốn giết hắn, thậm chí, ngay cả giết như thế nào, em cũng đã sắp xếp ổn thỏa… Sáng hôm đó, em gọi điện thoại cho hắn, hẹn hắn lên căn phòng chứa đồ trên nóc tòa nhà kia… Sau đó, em cho hắn uống thuốc mê, chờ hắn ngủ, em đi lên sân thượng, khóa trái cửa, rồi cắt song sắt ra… Thừa lúc giữa trưa, ít người qua lại, em quay trở về phòng… Thì Park Young Ha không biết đã biến đâu mất rồi. Em hoảng sợ, tìm mãi không thấy. Em đã nghĩ, không biết có phải, hắn tỉnh lại rồi chạy mất không… Khi đó, em đột nhiên thở phào một hơi, em chỉ nhất thời bị tức giận đến mê muội đầu óc, hắn chạy cũng tốt… Nhưng vừa xuống dưới lầu, thì Young Ha lại rớt từ trên xuống…”



“Nói vậy, Young Ha không phải do em giết sao?”

“Không phải.” Hara lắc đầu.

Jessica sắp xếp lại thông tin trong đầu mình: “Có lẽ… đây chính là bi kịch do “hiểu lầm” tạo thành.”

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

Chap 62: Chân tướng (Part 2)

Theo địa chỉ mà Onew cung cấp, hai người lái xe đến một khu nhà trọ có vẻ cũ kĩ. Jessica xác định số nhà, rồi ấn chuông cửa.



“Ai thế?” Cửa mở, Goo Hara nhìn ra ngoài, thấy Jessica và Yuri đứng đó, cô hơi ngạc nhiên: “Cảnh sát Jung, sao chị lại đến đây.”



“Hara, chú Goo có nhà không?” Jessica hỏi: “Bọn chị đến tìm chú Goo, có một số việc muốn hỏi chú ấy.”



“Appa em đang ở trong phòng đọc sách.” Goohara cửa mở ra, đưa bọn họ đến một căn phòng rồi gõ cửa: “Bố, có cảnh sát Jung đến tìm bố…” Bên trong không có tiếng trả lời, Goohara lại gõ cửa hai cái: “Bố? Bố có trong đó không?”



Bên trong vẫn hoàn toàn im lặng, không có bất cứ tiếng động nào, Jessica và Yuri liếc nhìn nhau một cái, khẽ đẩy Goohara sang bên cạnh, rồi tới gần cửa, dán sát tai vào cánh cửa cũng không nghe tiếng động gì, cô lẳng lặng móc súng ra, liếc nhìn Yuri, hai người đồng thời lùi về phía sau từng bước, sau đó đá văng cửa phòng…



Dưới ánh đèn, trong căn phòng đọc sách nhỏ, Goo  Sang vẫn không nhúc nhích, gục trên bàn làm việc. Bọn họ vừa gây ra tiếng động lớn như vậy, mà cũng không đánh thức được ông.

Jessica chạy tới, nhìn thoáng qua, rồi lập tức hét lên: “Mau gọi xe cứu thương!”



“Appa ---!!!” Goohara ngỡ ngàng, vẫn ngẩn người đứng tại chỗ. Cho tới khi xe cứu thương đến, đưa Goo Sang đi, mới giật mình hồi phục tinh thần: “Cảnh sát Jung, bố em… bố em… ông ấy…” Cả người cô run rẩy.



“Yên tâm, không sao đâu!” Jessica ôm cô an ủi: “Không có chuyện gì đâu!”



Mấy thành viên trong tổ trọng án vừa tới, Jessica khoác cho cô chiếc khăn choàng, rồi đưa cô đi lấy khẩu cung.



Sica bước vào phòng đọc sách, có một chiếc phong bì trên bàn làm việc, là chữ của Goo Sang!



“Sếp, có chuyện gì thế?!” Onew tới, Jessica đưa lá thư cho hắn.



“Mọi người,

Thật xin lỗi vì phải dùng cách này đối mặt với mọi người. Khi mọi người nhìn thấy lá thư này, chắc tôi đã chết rồi. Tôi dùng cái chết để bù đắp cho tất cả những tội ác của mình.

Tất cả, đều là do tôi làm. Tôi chính là hung thủ. Tôi giết Park Young Ha, đã đẩy hắn từ trên lầu xuống, tạo ra hiện trường tự sát giả.

Đây là một canh bạc, một canh bạc của ba người, tôi, Park Young Ha và Lee Soon Chae.

Mấy năm vừa rồi, thực ra tôi cũng nghiện cờ bạc. Những ván bài lớn nhỏ đã làm cạn kiệt toàn bộ số tiền tích cóp của tôi trong suốt bao nhiêu năm qua. Khi nhìn quyển sổ tiết kiệm trống rỗng, tôi cảm thấy mình vô cùng thất bại, rồi lại nghĩ đến chuyện sang năm tôi sẽ về hưu, Goo Hara vẫn còn đang đi học…

Đặc điểm lớn nhất của dân cờ bạc, đó là luôn tin tưởng chắc chắn rằng lần tiếp theo, nữ thần may mắn sẽ đứng về phía mình. Tôi cũng không ngoại lệ. Ngày đó, có một trận cá cược bóng đá. Tôi cảm thấy tôi đã chắc thắng, nhưng tôi lại không có nhiều tiền. Để có thể có cơ hội kiếm chác lớn lần cuối, tôi liền tìm đến Lee Soon Chae.

Tôi quen biết Soon Chae, cũng qua Young Ha. Young Ha nói với tôi, hắn nắm trong tay một bí mật của Soon Chae, chỉ cần hắn mở miệng, Soon Chae nhất định sẽ vay tiền cho hắn. Lúc ấy, tôi thật sự đã bị sự tham tiền làm mờ mắt. Tôi đi tìm Soon Chae, cũng mở miệng đòi tiền hắn. Nhưng Soon Chae quả là một gã rất nhạy bén, hắn chỉ nói vài ba câu đã vạch trần lời nói dối của tôi. Nhưng mà… hắn cũng không đuổi tôi đi, ngược lại, còn nói rằng sẽ cho tôi vay tiền. Hắn nói hắn cũng muốn cược một lần: rất đơn giản, nếu trận đấu đó, tiền này tôi có thể không cần trả lại cho hắn. Nếu tôi thua… thì tôi phải giết một người, chính là Park Young Ha.

Chắc chắn tôi đã bị ma quỷ làm ờ mắt, bị hắn tẩy sạch não, ngu ngốc đồng ý. Kết quả… đúng vậy, là tôi thua! Trận đấu mà tôi nắm chắc một trăm phần trăm, lại thua. Tôi đã bị dồn đến đường cùng. Nghĩ đến món nợ lớn kia… Tôi cảm thấy, cuộc đời của tôi đã thực sự bị hủy hoại. Suy nghĩ suốt buổi tối, dù thế nào tôi cũng không thể đi giết người được, nên tôi đến tìm Soon Chae. Tôi nói với hắn, tiền nợ hắn, tôi sẽ từ từ trả hết, nhưng tôi sẽ không đi giết người .

Đêm hôm đó, khi tôi tới nhà Soon Chae, thì từ đằng xa tôi đã nhìn thấy Young Ha đi từ trong nhà Soon Chae ra, còn khe khẽ hát, bộ dạng đó, có vẻ là vừa lấy được một khoản lớn của Soon Chae. Trong đầu tôi đột nhiên có một suy nghĩ rất kinh khủng… Nếu tôi giết Soon Chae, tôi sẽ không cần phải trả tiền nữa. Khi cảnh sát điều tra ra, thì Park Young Ha sẽ là đối tượng tình nghi lớn nhất, tôi chỉ cần giết nốt Young Ha, như vậy…

Giờ nghĩ lại, lúc ấy tôi thật sự điên mất rồi nên mới có suy nghĩ điên cuồng ấy. Càng điên cuồng hơn, là tôi không chỉ nghĩ, còn làm thật. Tôi giết một nhà Lee Soon Chae, ba mạng người, sau đó lại hẹn Park Young Ha ra, đẩy hắn xuống lầu. Tất cả đều là do tôi làm.”
'




Trên mặt giấy dày đặc chữ đã thành thật khai báo tất cả tội lỗi. Onew xem xong, mặt đầy vẻ kinh ngạc, nhưng nhất thời lại không biết nói gì. Chờ hắn phục hồi tinh thần, thì Jessica đang lật tìm gì đó trong phòng.

“Sếp… cái này… cái này…” Tay hắn run rẩy cầm lá thư, đến giờ vẫn không thể tin mọi chuyện đều là do Goo Sang làm ra: “Chuyện này có thật không?”

“Cậu nói thử xem!” Sica nhìn cũng không thèm nhìn hắn một cái, lẳng lặng đi ra khỏi phòng sách, xem xét xung quanh nhà.

Vợ Goo Sang đã mất sớm vì bệnh tật, mấy năm gần đây, ông đều một mình nuôi con gái. Nhà của một người đàn ông làm cảnh sát, lại thiếu bàn tay phụ nữ sẽ luôn có vẻ hơi lộn xộn, may là còn có con gái, nên căn nhà này nhìn cũng không quá bừa bộn, ngược lại, còn rất ngăn nắp, sạch sẽ, đồ vật đều được sắp xếp có chủ định.



Cô nhìn qua khẩu cung của Goo Hara, sau đó bước vào phòng cô ấy.



Phòng của một nữ sinh nên có hình thức thế nào?

Nhìn căn phòng trước mặt, Jessica chỉ có một suy nghĩ: phòng của một nữ sinh bình thường không phải thế này!
Sạch sẽ, ngăn nắp, chỉnh tề đến mức khiến người ta cảm thấy không thoải mái.



Trên giá sách, từng cuốn sách được sắp xếp ngay ngắn từ cao đến thấp, mấy đồ vật nhỏ trên bàn học cũng thế. Jessica mở ngăn kéo, bên trong có mấy con rối nhỏ bằng gỗ, thông thường, tứ chi và đầu của rối gỗ có thể tự do cử động, có điều, hiện giờ, bọn chúng đã bị tách rời thành từng mảnh nhỏ, đặt rải rác trong ngăn kéo, nhưng lại rất có trật tự, tứ chi xếp với tứ chi, đầu xếp với đầu, phân loại rất rõ ràng đặt trong đó.



Lòng Jessica như trầm xuống, cô đóng ngăn kéo lại. Ngay lúc bước ra khỏi phòng, cô nhìn thấy bức ảnh lộ ra trên giá sách. Đó là ảnh chụp một nhà ba người. Trong ảnh, Goo Sang ôm Goo Hara, vợ ông thì ngồi dựa bên cạnh ông, cả nhà ba người nhìn rất hạnh phúc.

Sica đi ra khỏi phòng, bước vào phòng khách, ngồi đối diện với Hara.

“Hara!”

“Madam Jung!” Tâm trạng của Hara có vẻ đã bình tĩnh hơn, đôi mắt cô đỏ bừng vì khóc, giống như con thỏ nhỏ, ngước nhìn Jessica: “Appa em…”

“Chị thật sự xin lỗi!” Jessica thở dài: “Chú Goo đã tự thú rồi.”

“Appa em, ông ấy…” Goo Hara cúi thấp đầu: “Bố em sẽ thế nào?”

“Tôi đang chờ tin tức bên bệnh viện, có điều… nếu tất cả những chuyện này là thật, thì khi chú Goo tỉnh lại, sự trừng phạt của pháp luật cũng đang chờ ông ấy.” Jessica nói: “Hara, em cũng cho rằng chú Goo là hung thủ sao?”



Goo Hara mạnh mẽ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Jessica: “Không… bố em đương nhiên không có khả năng giết người… Bố em sẽ không giết người …”

“Vậy em có cảm thấy ai có thể làm việc này không?” Jessica lấy quyển sổ ghi chép của cô, vừa lật vừa hỏi: “Em nói tối hôm nay chú Goo chưa ra ngoài, sau khi ăn xong chỉ ở lì trong phòng sách, không bước ra, cũng không có ai tới vào lúc đó. Chúng tôi có xem xét ghi nhớ trong điện thoại của chú Goo, thì cũng không thấy liên lạc với ai. Trong bức thư để lại, chú Goo đã thừa nhận hết tội lỗi của mình…” Nói xong, cô đưa cho Hara xem lá thư tự thú của Goo Sang mà Onew vừa đọc.



Goo Hara run rẩy nhận thư: “Không… không phải… bố em không giết người… Bọn họ không phải do bố em giết… Không phải bố em giết…” Hara khóc to, không ngừng lắc đầu, phủ định sự thật rằng Goo Sang đã thừa nhận chính mình là thủ phạm.

“Vậy ai giết bọn họ?” Jessica nhìn chằm chằm cô, tra hỏi: “Em biết ai giết họ, đúng không?”



“Em… em không biết, em không biết ---.” Hara run rẩy cả người: “Lúc em đi tới, bọn họ chết rồi … đã chết rồi…” Cô nhắm chặt mắt, trong đầu hiện lên tình cảnh mà cô không thể nào quên kia, thi thể bị cắt ra thành từng mảnh, những ánh mắt trợn to lên nhìn cô chằm chằm…



“Goo Hara!” Sica nắm lấy bả vai cô: “Em bình tĩnh một chút, nói cho tôi biết, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?! Nếu em muốn cứu chú Goo, thì em phải nói cho tôi biết, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?!”



“Cứu bố em… đúng, phải cứu bố em… cảnh sát Jung, chị nhất định phải cứu bố em…” Goo Hara giống như người chết đuối, bám chặt lấy Jessica như túm được phao cứu sinh: “Em nói, em nói hết, chỉ cần có thể cứu bố em… Hôm đó, em nhận được một cuộc điện thoại…”



Goo Hara khóc thút thít, giọng đứt quãng kể lại mọi việc.

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

Chap 62: Chân tướng (Part 1)

Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Jessica, đó là bố của Yuri. Nhưng…lại trùng hợp như thế sao?



Sau đó, Ông cũng không nói gì nữa, chỉ im lặng uống trà. Nhìn ông như vậy, Jessica biết không thể hỏi thêm được gì, liền đi theo Yuri rời khỏi phòng lưu trữ. Trời cũng đã tối, cả ngày bận rộn khiến cô cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh.
Sica đang cân nhắc xem phải nói thế nào với Yuri để trì hoãn việc quay về căn cứ vài ngày, thì Yuri như đọc được suy nghĩ của cô. Cô ấy gọi điện thoại về nói Sooyoung quản lý đội ngũ hộ cô ấy vài hôm, còn cô thì ở lại bên cạnh Sica, giúp cô phá án.



“Thật ra… Cô về trước cũng được.” Jessica nói. Đã qua giờ tan tầm, trừ một vài đồng nghiệp vẫn còn đang bận công vụ thì những người khác đã về gần hết. Một vài anh em ở tổ trọng án, mệt mỏi suốt mấy ngày qua cũng không phá được vụ án vừa rồi, nên hôm nay cũng về trước, nghỉ ngơi dưỡng sức, mai lại tiếp tục chiến đấu.


Hai người ra khỏi Cục, gió đêm se lạnh thổi tới, vừa tạnh mưa, nên cũng thoáng cảm nhận được vị ẩm ướt trong đó. Lúc đi ngang qua tòa nhà kia, Jessica dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên trên. Thi thể trước tòa nhà đã được mang đi, vết máu trên đường cũng đã bị nước xối đi hết. Trừ dây cảnh giới màu vàng chăng xung quanh chỗ đó, nói mọi người biết ở đây đã xảy ra chuyện, còn nếu thì thật sự không thể nhìn ra được gì.


Yuri cũng ngẩng đầu theo tầm mắt của cô, cô ấy ngẩn người! Lúc ban ngày, mọi việc xảy ra liên tiếp khiến Yuri không chú ý, tới chuyện này, giờ vừa nghĩ lại, cô mới cảm thấy có gì đó không đúng: 

“Em có nhìn rõ bên trên đó không?” Khoảng cách từ tầng trệt đến tầng thượng rất cao, hơn nữa, lúc đó là giữa trưa, mặt trời chói chang. Trong hoàn cảnh đó, nếu muốn nhìn thấy tình hình lan can bảo hộ trên tầng thượng, thực sự là không thể nào.



“Có!” Jessica trả lời rất bình thường, tiếp tục nhìn lên tầng cao nhất: “Độ cao đó cũng không phải vấn đề gì to tát, thị lực của tôi từ nhỏ đã đặc biệt tốt rồi.”



Yuri không nói gì, thị lực như vậy là tốt kinh dị ấy chứ!



“Cô có cảm thấy chỗ nào kì lạ không?” Sica chỉ lên khung lưới thép bảo hộ xung quanh sân thượng, có mấy chỗ bị gãy, cũng chính là nơi mà lúc trưa, khi Sica chạy lên đã nhìn thấy, vết đứt rất nhẵn nhụi, giống như bị ai cắt…



Nhưng cánh cửa dẫn vào tầng thượng lại bị người ta khóa trái, trên sân thượng cũng không hề có ai khác, tất cả các dấu hiệu đều dẫn đến kết luận là có thể Park Young Ha tự sát --- cưa tầm lưới bảo hộ để tạo lỗ hổng, sau đó nhảy từ trên sân thượng xuống.



Yuri nheo mắt nhìn về khoảng trống bị cắt của tấm lưới bao quanh sân thượng. Mảnh lưới đó rách ra, hướng xuống dưới theo chiều thẳng đứng.



“Nếu như vào thời điểm nạn nhân nhảy lầu, đột nhiên đổi ý, túm lấy tấm lưới rách kia, thì tấm lưới thép đó chịu lực hẳn phải hướng cong ra phía ngoài, chứ không phải là cắm thẳng xuống phía dưới như thế.”



Nói xong, hai người cùng chạy vào tòa nhà.



Vì xảy ra án mạng, nên mọi người trong tòa nhà đã bị di chuyển đi chỗ khác, để lại một tòa nhà cao tầng trống rỗng, im lặng. Hai người chạy lên tầng thượng, đi đến bên tầm lưới thép bảo hộ. Sica đưa tay thử độ bền của tấm lưới kia. Thật sự rất chắc chắn. Nếu muốn kéo nó cắm thẳng xuống dưới, thì cần phải có một lực tác động rất lớn. Với sức của một người gầy gò chưa đến sáu mươi kg như Park Young Ha, thì căn bản là không thể làm được.



Sica thăm dò nhìn xuống bên dưới, ngay lúc Yuri còn chưa kịp phản ứng, thì cô đã nhanh chân nhảy lên lan can xi măng, sau đó… nhảy thẳng xuống dưới…



“JESSICA!”



Khi Yuri quay đầu nhìn lại, đập vào mắt anh là cảnh Sica ngã từ lan can bảo hộ xuống. Anh trợn to mắt, lao về phía lan can, thì thấy một tay cô đang túm lấy mảnh lưới rách, cả người đung đưa, rồi dùng hết sức nhảy thẳng vào cửa sổ bên dưới.



F**k!



Yuri thầm chửi rủa một câu, sau đó cũng vội vàng lao về phía cầu thang!



Sica nhảy vào bên trong. Dùng ánh sáng phát ra từ điện thoại để nhìn xung quanh. Đây là nhà kho, bên trong chất đống rất nhiều thứ linh tinh. Jessica đi tới bên cạnh cửa, tìm được công tắc bật đèn. Vừa mới ấn công tắc, thì cánh cửa bị đạp mạnh từ bên ngoài vào. May mà cô tránh kịp, nếu không thì ván cửa kia đã đập thẳng vào thân hình nhỏ bé của cô rồi.



“Khỉ thật, Yuri…”



Jessica còn chưa mắng xong, thì người phụ nữ mang vẻ mặt hung dữ lao từ bên ngoài vào đã ngắt lời cô: “Lần sau em cứ thử làm vậy tiếp đi.”



“Hả?” Cô chẳng hiểu gì cả.



“Em…” Nhìn dáng vẻ hồn nhiên như không biết mình đã làm sai gì kia của cô, Yuri tức giận nhưng lại chẳng thể trút vào đâu được. Cô ta thô lỗ ấn cô vào tường, rồi há mồm nuốt lấy hết những nghi hoặc của cô.



Cô nàng chết tiệt này!



Jessica trừng to mắt, dùng hết sức lực đẩy cái người phụ nữ đột nhiên lại động dục này ra, có điều, sức cô vốn dĩ không thể chống lại người ta, đẩy một lúc lâu vẫn không thể cứu chính mình thoát khỏi ma trảo của cô ta, ngược lại còn tự làm mình mệt mỏi vô cùng.



Môi lưỡi va chạm, giống như gió lốc càn quét qua, không có tình cảm dịu dàng, lại càng giống đang cắn xé hơn.


Sau khi mạnh mẽ nhay cắn đôi môi cô, khiến cô đau đớn hít sâu một hơi, Yuri mới chịu buông cô ra.



Phù, phù, phù ---



Trong căn phòng nhỏ im ắng, hơi thở của hai người hỗn loạn, hòa vào nhau, nghe vô cùng… mờ ám… và cuồng dã.



“Cô… chết tiệt, cô phát xuân cái gì thế!". Jessica muốn đẩy Yuri ra, nhưng sau nụ hôn điên cuồng vừa rồi, giọng nói của cô nghe cũng hơi lực bất tòng tâm.


Thấy cô như vậy, ngọn lửa không tên trong lòng Yuri cũng nguội bớt: “Lần sau không được làm như vậy nữa.”



“Tôi… … chẳng hiểu cô đang nói cái gì cả?” Cô làm gì chứ? Đâu có thoát y, quyến rũ cô ta, cô ta đột nhiên lại như hóa sói thế làm gì? Jessica lườm Yuri một cái vẻ khinh thường.



“Shit, em nhảy từ trên lầu xuống!” Cô nàng này giả ngu hay là ngốc thật thế? Nhớ đến tình huống vừa rồi, ngọn lửa vừa nguội đi lại như bùng lên trong lòng Yuri.



“***, tôi có muốn chết đâu. Nhảy lầu cái khỉ gì.” Jessica tức giận đấm vào ngực Yuri: “Tôi chỉ là đang chứng minh suy nghĩ của mình, từ sân thượng dẫn xuống căn phòng này… Không ngờ lại quá đơn giản, chỉ cần bám theo lan can trên kia, là có thể nhảy từ sân thượng vào thẳng căn phòng này…”



“Em…” Nhìn thấy dáng vẻ rơi vào suy tư kia của cô, Yuri kéo người cô lên, để cô nhìn thẳng vào mắt mình: “Chết tiệt, em có nghĩ tới không? Nếu tấm lưới kia quá lỏng lẻo, không còn dính chắc vào phần lưới còn lại, hoặc xảy ra chuyện không may gì đó, thì hậu quả sẽ thế nào?”



“A…” Nhìn sắc mặt xanh mét của cô ta, Jessica biết cô ta thật sự tức giận. Nếu không, bộ mặt quan tài ngàn năm không đổi đó sẽ không thể hiện nhiều cảm xúc như vậy: “Khụ… được rồi, sau này tôi sẽ chú ý hơn.” Cô đưa tay đẩy Yuri: “Buông ra!”



Yuri không vui, buông tay ra, Jessica lau lau mặt, nhìn đám bụi bừa bộn trên sàn, rõ ràng là có người cố ý bôi ra, xóa đi vết chân trên mặt đất.



“Như vậy, có thể lý giải được, cánh cửa trên sân thượng lại bị khóa trái thế nào.” Jessica thò đầu ra ngoài cửa sổ xem xét. Từ độ cao này nhìn xuống thật sự khiến người ta sợ hãi. Ngã từ trên đây xuống không chết mới là lạ. Hành động vừa rồi của cô thật sự rất thiếu suy nghĩ… Nhưng mà… bởi vì đã làm rồi, nên hiểu được, nhìn thì có thể khiến người ta cảm thấy sợ hãi, nhưng độ khó cũng không quá cao.



“Chúng ta bị cánh cửa khóa trái kia lừa.” Jessica nói: “Đây là cách suy luận theo quán tính, ví dụ như khi có người lao lên lên sân thượng, nhìn thấy đôi giày để bên dưới lan can, sẽ nghĩ ngay là nạn nhân tự mình cưa hàng rào thép ra, sau đó nhảy xuống.”



“Cho nên, khi nhìn thấy cửa sân thượng bị khóa từ bên ngoài, ” Yuri tiếp lời cô: ‘Thì suy nghĩ đầu tiên xuất hiện đó là, không có ai có thể từ bên ngoài đi vào, chỉ có một mình nạn nhân ở trên đó, nên đương nhiên cũng cho rằng nạn nhân tự sát.”



“Nhưng đây cũng có thể chỉ là hiện trường tự sát giả.” Jessica chỉ nhà kho: “Đây mới có thể là chỗ mà Park Young Ha đã nhảy xuống.” Độ cao từ căn phòng này cũng đủ để người ta ngã nát bét.



“Park Young Ha đến đây làm gì?” Đây là một căn phòng chứa đồ, nếu không có chuyện gì thì ai muốn tới đây?



“Có lẽ là có người hẹn hắn.” Sica đặt ra giả thiết: “Young Ha mê cờ bạc, thích nhất là cá cược bóng đá! Tôi nhớ là…” Jessica rút điện thoại ra, tìm lịch thi đấu bóng đá hôm nay: “Hôm nay trên kênh thể thao có truyền hình trực tiếp một trận bóng. Nếu không phải việc quan trọng, thì hắn đã ôm chặt lấy tivi xem trận bóng đó, cho tới khi có kết quả, chứ không phải đến đây chịu chết.” Dân cờ bạc đều như vậy, muốn tận mắt nhìn thấy kết quả: “Ai lại có sức hấp dẫn ghê gớm như vậy, có thể kéo sự chú ý của hắn rời khỏi trận đấu… Có lẽ… cũng không hẳn phải là người…” Jessica tiếp tục suy đoán của mình: “Park Young Ha sống kiểu này, đến vợ hắn còn không chịu nổi, đưa con gái rời đi rồi mà cũng không thể khiến cho hắn từ bỏ cơn nghiện cờ bạc. Thì ai còn có thể khiến cho hắn chú ý như vậy?”



“Nếu nói là người, thì có lẽ nên nói là tiền sẽ chính xác hơn!” Yuri trả lời vấn đề của cô.



Đây cũng chỉ là một sự suy đoán mà thôi, cũng không đủ căn cứ để bọn họ kết luận, cứ theo suy luận của bọn họ, vẫn cần rất nhiều những căn cứ xác thực.

Sica lôi điện thoại ra, bấm một dãy sỗ: “Này! Onew, tìm giúp tôi một địa chỉ…”

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

Chap 61: Người đó


Đúng như Jessica nói, khi chưa thể xác định đối tượng tình nghi, thì việc phát hiện ra mối quan hệ giữa các nạn nhân cũng là một chi tiết quan trọng.


Lee Soon Chae cùng Park Young Ha có quen biết nhau !



Khi đám người Onew đã đi điều tra các mối quan hệ của Young Ha, thì phát hiện ra, trước kia Young Ha cũng từng làm ở xí nghiệp dược quốc doanh cùng với Soon Chae. Chẳng qua, Soon Chae là chuyên viên nghiên cứu dược, còn Young Ha là chủ nhiệm phân xưởng. Sau đó, Young Ha bị sa thải trong một lần tinh giảm biên chế, vì làm chưa đủ năm, nên cũng không có tiền trợ cấp dưỡng lão, cuối cùng đành phải làm lao công lau kính để duy trì cuộc sống.


Nhưng hai người đó cũng vẫn thường qua lại, nếu như vậy tiền này cũng được tính là có qua lại.



Mọi người đều biết Young Ha mê cờ bạc, mê đến mức thua thì nhiều, thắng chẳng bao nhiêu là chuyện bình thường, cho nên, hắn luôn nợ nần chồng chất, trong đó, Lee Soon Chae là một trong những người cho hắn vay nhiều nhất.



“Anh Lee, bố anh có từng nhắc đến người tên Park Young Ha này không?” Jessica hỏi đôi vợ chồng trẻ đang ngồi trước mặt, cũng chính là bạn của bác sĩ Tiffany, con trai của nạn nhân Lee Soon Chae.


“Không.” Kyuhyun lắc đầu, mấy ngày qua cảm xúc của anh đã gần đi đến bờ vực thẳm, tang bố, tang con, nỗi đau này làm một người đàn ông gần ba mươi tuổi già đi rất nhiều. Anh đang ở độ tuổi dồi dào sức sống, hi vọng, phấn đấu, bỗng chốc tan biến như bọt biển.



“Anh có thể nghĩ kĩ lại không? Thời gian gần đây, bố anh có… hành động gì khác thường không?” Jessica cũng không muốn chạm vào vết thương lòng của người ta lần nữa, nhưng có đôi khi, vì người nhà quá đau thương và phẫn nộ, mà không chú ý, bỏ qua một số manh mối mấu chốt: “Ví dụ như trên phương diện tiền bạc chẳng hạn.”



“Sau khi về hưu, cuộc sống của bố tôi rất đơn giản.” Kyuhyun nói: “Các vị cũng biết, ông trước ông làm ở xí nghiệp dược quốc doanh, nên sau khi về hưu, ông cũng nhận được một số tiền trợ cấp dưỡng lão khá nhiều. Mỗi tháng còn được lĩnh tiền lương hưu định kì. Hơn nữa, mẹ tôi làm chuyên viên kế toán, tiền lương của bố mẹ tôi còn nhiều hơn vợ chồng tôi. Cho nên, tôi rất ít khi hỏi họ về chuyện tiền bạc.” 


Kyuhyun đột nhiên nhớ ra chuyện gì: “A --- đúng rồi, cảnh sát! Cái này…” Anh ta rút một chiếc phong bì to màu vàng từ chiếc cặp da ra, trong đó có một quyển sổ: “Mấy hôm trước tôi sắp xếp đồ của bố tôi, có tìm được thứ này. Các vị xem có giúp được gì cho việc phá án không.”



“Vâng.” Jessica nhận túi vật chứng, rồi sai người tiễn Kyuhyun về.



Đó là một quyển nhật ký cũ mà Lee Soon Chae viết khi vẫn còn làm công tác nghiên cứu khoa học tại xí nghiệp dược. Jessica xem qua, nhật kí đã viết nhiều năm rồi. Lúc đó, nhóm Soon Chae nghiên cứu dược phẩm gì đó, còn về phần nghiên cứu loại dược gì, thì trong nhật kí cũng không nói rõ, chỉ nói qua loa rằng, nếu có thể thành công thì sẽ tăng sức mạnh chiến đấu của quân đội.



Ngày 2 tháng 3:


Hôm nay nhận được lệnh điều động. Kể từ hôm nay, tôi sẽ gia nhập tổ nghiên cứu X. Trong tổ nghiên cứu, tôi đã gặp được rất nhiều tiền bối và những người có năng lực trong giới. Được làm việc cùng những người có chung chí hướng, cùng nhau cống hiến sức lực vì quốc gia, thật sự là chuyện khiến người ta vui vẻ…





Ngày 14 tháng 5:


Không biết ai đã nghĩ ra việc nghiên cứu X này, thật sự là một sáng kiến can đảm! Tất cả mọi người trong tổ nghiên cứu đều vì thế mà nỗ lực hết sức, tôi cũng không thể là người đứng ngoài được. Sau đó, những thí nghiệm X tiếp theo sẽ nhanh chóng sản sinh ra , thật khiến cho người ta chờ mong…



Ngày 23 tháng 22:

Gần đây, tôi thường suy nghĩ về nghiên cứu X, rốt cuộc là đúng hay sai… Nhưng, những việc đó cũng không phải là việc tôi có thể quản, việc tôi có thể làm, chỉ là cố gắng dốc hết năng của mình vào nghiên cứu, sớm nghiên cứu ra X hoàn mỹ, như vậy mới có thể làm giảm đi việc thất bại rồi lại thất bại…



Ngày 9 tháng 10:


Hôm nay, lại có một vật phẩm thí nghiệm mới của thành viên X. Cả nhóm đồng nghiệp vô cùng mong chờ, bọn họ đã dồn hết tâm sức vào X đã lâu, gần như si như cuồng cả rồi. Còn tôi thì ngược lại, đã không còn sự hưng phấn như lúc ban đầu nữa. Thí nghiệm, rồi thất bại, lại thí nghiệm, lại thất bại… Một vòng tuần hoàn như vậy, không biết khi nào mới là kết thúc...



Ngày 3 tháng 8:
Hôm nay rất lạnh, lại có một đối tượng thí nghiệm mới. Đối tượng thí nghiệm này còn rất trẻ. Cậu ta nói, cậu ta là quân nhân xuất ngũ, vợ cậu ta đang mang thai. Cậu ta nói, chờ tham gia thí nghiệm lần này xong, cậu ấy trở về là có thể gặp được con mình rồi…



Tôi đột nhiên không xuống tay được, nhưng…



Ngày 3 tháng:


Cấp trên gửi văn kiện xuống, việc nghiên cứu X bị ngừng. Nhóm đồng nghiệp vô cùng căm phẫn, gào thét vì tuổi xuân của mình trôi đi như nước chảy chỉ vì cố gắng nghiên cứu X bao nhiêu năm vừa rồi. Tôi lại cảm thấy thở phào nhẹ nhõm…
Rốt cục cũng được giải thoát!






Trong nhật kí, Lee Soon Chae ghi chép lại một vài lịch trình, kế hoạch trong quá trình tham gia nghiên cứu. Từ cảm giác tích cực, tự hào lúc đầu, dần dần biến thành do dự, áy náy, cuối cùng là hối hận!


Jessica lật tới trang cuối, trang này không viết ngày, mà giống một lá thư sám hối hơn:



Đã qua bao nhiêu năm kể từ khi rời khỏi tổ nghiên cứu X, nếu thời gian có thể quay đảo ngược, tôi hy vọng ngày đó mình sẽ không phải nhận lệnh điều động kia.



Nhiều năm như vậy, tôi vẫn không thể nào quên được…
Tôi đã nghĩ muốn bù đắp, nhưng lại không thể làm được. Nghiên cứu X vẫn là một hoạt động cơ mật nhất, dù tôi là người nghiên cứu hay là đối tượng đến tham gia nghiên cứu, thì cũng không thể nói với người ngoài. Tôi chỉ biết duy nhất một cái tên, chính là chàng trai đã từng nói sau khi kết thúc thí nghiệm sẽ về thăm vợ con. 

Tôi thường mơ thấy, chàng trai đó nói với tôi về cảnh tượng khi cậu về thăm vợ và đứa con nhỏ, cậu ấy chờ mong như vậy, tin tưởng tôi như vậy, cuối cùng, tôi lại không thể đáp ứng mong đợi của cậu ấy… Có rất nhiều ánh mắt giống chàng trai đó, bọn họ nhìn chằm chằm tôi, luôn xuất hiện trong giấc mơ của tôi.


Nếu trên đời này, thật sự có một thứ gọi là báo ứng, thì tôi chỉ cầu xin, có thể cho tôi sống tạm qua một thời gian nữa, cho tôi thêm một thời gian để giúp đỡ vợ và con trai tôi, cho tôi được tận mắt chứng kiến cháu nội tôi ra đời…



Còn về X, đây là ý tưởng của một người rất liều lĩnh, nhưng lại là một sai lầm, đi ngược lại với sự phát triển tự nhiên của con người. Tôi hy vọng những người đó đừng tiếp tục phạm sai lầm nữa.






Một lá thư mang rất nhiều tâm sự, có thể thấy được, khi viết lá thư này, suy nghĩ của Lee Soon Chae hơi hỗn loạn, cho nên nội dung trong lá thư cũng lộn xộn, cho đến khi lật sang trang sau, một cái tên đập vào mắt Jessica, khiến lòng cô căng thẳng:



Ở trang sau, kết thúc lá thư, Lee Soon Chae gọi tên Kim Tae Soo. Hy vọng sau này, con cháu của tôi, có thể gặp được con cháu của anh Kim Tae Soo, có thể giúp đỡ, đối xử tốt với…



Kim Tae Soo… Kim Tae Soo… Kim Tae Soo



Cái tên này liên tục lặp đi lặp lại trong đầu Sica, đây chỉ là ngẫu nhiên trùng tên thôi hay sao?



“Madam Jung? Madam Jung!”



Nghe thấy tiếng Onew gọi, Jessica giật mình rồi tỉnh lại, thì thấy Onew đang nhìn mình chằm chằm: 

“A… Hả? Sao thế?”



“Chị sao vậy? Tôi gọi chị mấy câu rồi mà không thấy chị phản ứng gì.” Onew hơi lo lắng, dù sao Jessica cũng đã bị điều đi khỏi tổ trọng án, lần này gọi cô về hỗ trợ, không biết liệu có mang phiền phức đến cho cô không: “Chị mệt à?”



Jessica đóng quyển nhật kí lại: “Không sao! Thế nào rồi? Có phải có phát hiện gì mới không?”



“Ừ!” Onew lấy sổ ghi chép ra: “Tôi vừa gặp mấy nhân viên tạp vụ chỗ Park Young Ha làm việc về. Có một lần, khi đi uống rượu cùng bọn họ, Young Ha đã từng khoác lác rằng gần đây có một ông chủ lớn nuôi hắn. Hắn không có tiền thì có thể đi vay người kia. Lúc đầu, mấy người đó đương nhiên không tin, nhưng đến sau này, Park Young Ha có vẻ rất dư dả, tiền chơi bạc cũng càng lúc càng đặt lớn hơn… Jessica unnie, chị đoán xem ông chủ mà Young Ha nhắc đến là ai?” Onew đặt câu hỏi.



Jessica liếc mắt nhìn hắn: “Là Lee Soon Chae à?”



“Khỉ thật! Sao chị biết!” Hắn còn đang muốn để cô đoán một chút: “ Gã Park Young Ha này đúng là một tên cực kỳ vô sỉ.” 

Nói xong, Onew rút ra một túi đựng vật chứng, bên trong có mấy tờ giấy. Sica nhìn thoáng qua, đó là giấy vay nợ mà hắn viết cho Lee Soon Chae, bên trên có ghi ngày hết hạn trả, vừa vặn là ngày Lee Soon Chae bị hại.



“Madam Jung, chị nói xem, gã này có phải là vì vay mà không trả được, nên giết cả nhà Lee Soon Chae không…” Onew phán đoán: “Không phải chú Goo Sang đã nói, hôm qua Young Ha đến tìm chú ấy để vay tiền, có nói là hắn đang dính vào việc lớn đấy sao.”



Onew nhận nhiệm vụ, hắn liền rời khỏi văn phòng đi thực hiện. Jessica bắt tay vào nghiên cứu quyển nhật ký của Lee Soon Chae mà cô đang cầm trong tay, suy nghĩ một chút, rồi bấm số di động của Yuri.



Thang máy ở lầu 15 mở ra, Yuri đã chờ sẵn ở bên ngoài, sau đó dẫn cô cùng đi đến phòng lưu trữ hồ sơ. Yuri đưa một tập hồ sơ cho cô, là thông tin về Kim Tae Soo, Jessica nhanh chóng lật xem:


Khi Kim Tae Soo còn tại ngũ, thành tích rất tốt, có thể giữ lại tiếp tục công tác trong quân đội, nhưng ông lại lựa chọn chuyển nghề sang Cục cảnh sát. Đến Cục cảnh sát, biểu hiện của ông vẫn xuất sắc như trước, đạt được nhiều thành tích không tầm thường, sau đó… không có sau đó nữa, ông đã hi sinh vì nhiệm vụ .



Nhìn phần tư liệu “đầu voi đuôi chuột” kia của Kim Tae Soo, Jessica cảm giác như đang đọc một cuốn tiểu thuyết, đoạn đầu rất đặc sắc, nhưng còn chưa xuất hiện cao trào, thì đã đột nhiên kết thúc.



Sica nhìn thời gian Kim Tae Soo hi sinh vì nhiệm vụ, tháng 2 năm 1986. Cô bỗng nghĩ đến những dòng trong nhật ký của Lee Soon Chae…



Nếu đúng là cùng một người, thì tức là Kim Tae Soo đi làm chuột bạch của việc nghiên cứu X gì gì kia, kết quả… Thí nghiệm không thành công, ông cũng thành oan hồn của thực nghiệm thất bại.



“Yuri, cô có từng nghe nói về nhóm nghiên cứu X chưa?”


“Là cái gì vậy?”



Nhìn phản ứng của Yuri, xem ra cô ta cũng không biết. Cũng phải, tính thời gian, thì lúc đó cô ta mới chỉ có mấy tuổi: “Về chuyện của Kim Tae Soo, có mấy thông tin này thôi à?”



“Ở đây Yul cũng chỉ có tra được đến thế.” Yuri nhíu mày: “Hồ sơ chỉ ghi lại khoảng thời gian từ năm 1982 đến năm 1987, những nếu so với những người khác thì…” Cô chỉ chỉ vào số tài liệu ít ỏi trên giá.



“Các người đang tìm gì?”



Một giọng nói ồ ồ vang lên, khiến Jessica giật mình.
Ánh sáng trong phòng hồ sơ vốn không tốt, ngày thường cũng ít người đến. Đột nhiên có một giọng nói trầm thấp vang lên như vậy, nếu không phải bình thường hai người họ cũng rất to gan, thì bị dọa đến dựng người rồi.



Sica quay lại, là ông cụ quản lý phòng lưu trữ: “Ông Hwang, chúng cháu đang tìm chút tài liệu.”


“Ừ!” Nhìn thấy rõ là Jessica: “Sica à? Ông nghe nói cháu đã được điều đi rồi cơ mà? Sao lại quay lại?”



“Cháu quay về tìm một chút tài liệu.” Sica chỉ chỉ khoảng trông trên giá: “Ông Hwang, sao chỗ này nhìn có vẻ ít hơn mấy bộ tài liệu khác nhiều thế.”



Ông Hwang đi tới gần, nhìn qua rồi nói: “Chỗ này à… bị cháy rồi, cháy rồi.”



Cháy?



Ông Hwang đón hai người ra ngoài: “Các cháu không biết à, lúc trước Cục cảnh sát bị cháy một lần.” Ông rót trà cho hai người, rồi chậm rãi nói: “Đống hồ sơ này đã bị thiêu hủy vào lúc đó.”



“Vậy sao không bổ sung thêm?”



“Có gì hay đâu mà bổ sung.” Ông Hwang nói: “Cũng chỉ là mấy cái ghi chép về mấy tội phạm tử hình thôi. Dù sao người cũng chết rồi, bổ sung hay không cũng chẳng có gì khác biệt .”



“Ông Lý, ông công tác ở Cục bao nhiêu năm rồi?”



“Cũng lâu rồi.” Ông Hwang sờ sờ chân trái của mình: “Chân bị thương này, Chính phủ thông cảm cho ông, nên mới sắp xếp cho ông làm việc ở đây, kiếm sống qua ngày.” Ông Hwang vốn là hồng quân, năm đó tham gia chiến tranh giải phóng, bị thương chân trái, may mà còn giữ được mạng, sau này Chính phủ sắp xếp cho ông đến Cục cảnh sát quản lý phòng lưu trữ hồ sơ: “Cũng phải hơn 20 năm rồi.”



“Ông có nhớ trong Cục này có một cảnh sát tên là Kim Tae Soo không?!” Yuri hỏi, cũng đúng câu hỏi mà Jessica đang thắc mắc.



“Kim Tae Soo à…” Ông Hwang nheo mắt, dường như đang cố tìm trong trí nhớ xem có tồn tại người này không, nhưng dù sao ông cũng đã lớn tuổi, nhắc đi nhắc lại cái tên kia vài lần, nhưng cũng không nhớ ra chút gì cả.


“Là người này.” Yuri lôi tấm ảnh mà Sica đưa cho cô ra.



Ông Hwang cầm ảnh chụp, đưa mắt lên sát để nhìn cho kỹ: “A --- là Tae Soo à?”



Nghe ông nói vây, Jessica mừng rỡ: “Ông, ông biết ông ấy à?”


“Biết, sao lại không biết chứ.” Ông Hwang không thể giấu nổi nét hoài niệm trên khuôn mặt già nua: “Cậu ta gọi ông là chú Hwang, hồi đó, mỗi lúc trời mưa là chân ông lại đau, cậu ấy thường xuyên đến giúp ông sắp xếp tư liệu. Đúng là một thằng bé ngoan.” Ông thở dài.



“Sao ông ấy lại hi sinh vì nhiệm vụ ạ?” Jessica hỏi.



“Năm đó, Tae Soo phá không ít vụ án ở Cục cảnh sát, cũng rất có năng lực, giống cháu ấy.” Ông Hwang nói với Jessica: “Sau đó, có một ngày, cậu ấy đến nói với ông, rằng một thời gian ngắn sắp tới, cậu ấy sẽ không thể tới giúp ông được. Ông hỏi, có phải có phải cậu ấy được thăng chức không, cậu ấy chỉ nói là nhận được một nhiệm vụ gì đó, phải rời khỏi đây một thời gian. Ông còn nhắc cậu ta phải thể hiện thật tốt, đây là thử thách mà tổ chức đặt ra cho cậu ta. Chưa biết chừng đến khi về sẽ có thể được thăng chức, một bước lên mây.”



Ký ức luôn khiến người ta phải động lòng: “Lần đó, khi cậu ta đi được khoảng một tháng, lúc quay về, cơ thể có vẻ khỏe mạnh hơn nhiều…” Nói tới đây, ông Hwang dừng lại, giống như không biết nên nói thế nào: “Nhưng mà… ông cẫn cảm thấy có cái gì đó bất thường.”



“Cái gì bất thường ạ?” Jessica sốt ruột hỏi.



“Người đó đúng là Kim Tae Soo, nhưng lại có cảm giác rất khác.” Ông Hwang nhớ lại lần cuối cùng gặp Kim Tae Soo: “Tuy Tae Soo nhìn rất nghiêm túc, nhưng lại là một đứa bé tốt bụng. Bề ngoài lạnh lùng, nhưng bên trong lại rất nhiệt tình. Có điều, lần đó trở về, cậu ta dần dần thay đổi, trở nên rất hung ác, tàn nhẫn, nghe nói, có thời điểm đi bắt tội phạm, cậu ta thường xuyên hành hạ tội phạm đến mức đầu rơi máu chảy, gãy tay gãy chân, rất hay nóng nảy, dễ cáu giận. Có một lần tới chỗ ông nói chuyện phiếm, đột nhiên cậu ta ngã xuống đất, không ngừng vò đầu bứt tai hét đau quá, đau quá, suýt chút nữa là đập đầu xuống sàn nhà. May mà ông kéo cậu ta lại, nếu không, cậu ta sẽ thực sự đập nát đầu mình mất… Bộ dạng phát cuồng của Tae Soo thật sự khiến người ta sợ hãi, sức lực cũng cực kì lớn. Vài người xúm vào mới miễn cưỡng giữ được cậu ta, tiêm thuốc an thần cũng không ăn thua gì.”



“Sau đó thì sao?” Jessica ngồi nghe càng thấy sốt ruột hơn, nhưng người già, đã nhớ lại thì phải từ từ, muốn vội cũng không được.



“Sau đó…” Ông Hwang lại cố gắng nhớ: “Sau đó, đột nhiên có một người.”


“Một người?”


“Ừ! Một người đàn ông nhìn rất đẹp.”



Đàn ông, mà dùng từ “đẹp” để tả à?! Jessica và Yuri cùng quay sang nhìn nhau, nhưng không nói gì. Họ giữ im lặng chờ ông Hwang tiếp tục hồi tưởng.



“Người đàn ông kia rất gầy, làn da rất trắng, giống như là rất ít ra nắng vậy. Mái tóc đen, dài, nhưng lại không khiến người ta có cảm giác anh ta nữ tính, mà ngược lại, lại có khí chất của một quý ông. Anh ta mặc chiếc áo blouse trắng của bác sĩ. Sau khi tới đây, anh ta tiêm cho Tae Soo thứ thuốc gì đó, Tae Soo liền an tĩnh lại, ngủ say. Rồi anh ta đưa cậu ta đi, sau đó ông không còn gặp cậu ta nữa.”



“Ông có biết người đàn ông kia là ai không?” Người đàn ông xinh đẹp kia chắc chẳn là có liên quan đến cái nghiên cứu X chó má kia.



Ông Hwang nhấp một ngụm trà, xoa dịu cổ họng đang khô khốc của mình, cố gắng trấn tĩnh tâm trạng: “Sau đó, người đàn ông kia có quay lại Cục một lần, đưa tro cốt của Kim Tae Soo về. Anh ta có đến tìm ông, đưa cho ông một lọ thuốc, nói là Tae Soo rất lo lắng, thuốc kia có thể trị được bệnh cũ trên đùi ông. Ông có hỏi anh ta Tae Soo chết thế nào… nhưng anh ta không nói gì, chỉ cười với ông. Rồi sau đó, lại phóng hỏa thiêu hết chỗ hồ sơ kia.” 

Ông Hwang chỉ chỉ, chính là chỗ mà hai người Jessica vừa đứng. Hồ sơ đặt trên giá đó ít hơn các giá khác rất nhiều.



“Phóng hỏa!” Sica trợn tròn mắt, gã kia thật quá to gan, chạy thẳng đến Cục cảnh sát phóng hỏa. Yuri cũng sửng sốt, con mẹ nó, cái tên càn quấy đó không muốn sống nữa à?!


“Người đó có bị bắt không?”



“Không!” Ông Hwang lắc đầu, dường như cũng khó hiểu: “Đã không bị bắt, Cục cảnh sát còn phong tỏa chuyện này, không cho người ta nói ra. Ông nhớ lúc đó, bên quân đội còn có người đến đây… hình như tên là sếp Kwon.”