Chap 60: Nhảy lầu (Part 3)
Những người bên cạnh rốt cuộc cũng bừng tỉnh, hét ầm lên! Một thân người nằm úp sấp trên bãi đất trống trước tòa nhà cao tầng, mặt úp xuống đất, cả cơ thể hầu như bị bẹp dí, máu và óc phun đầy xung quanh.
Jessica nhanh chóng chạy lên trên tầng thượng của tòa nhà cao tầng vừa xảy ra án mạng, đồng thời bấm điện thoại gọi cho Onew báo cho hắn nhanh chóng đưa người tới đây. Yuri cũng không chậm trễ, khi Sica đang lao lên lầu, thì Yuri cũng bảo vệ hiện trường, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng quét một vòng qua đám người đang đứng xung quanh, để ý xem có nhân vật nào khả nghi hay không, bỗng một cô gái có dáng vẻ như học sinh lọt vào tầm mắt cô ---.
Nơi xảy ra án mạng là một ký túc xá có hơn mười tầng. Vụ án xảy ra vào quá trưa, đã qua thời điểm đông người. Nếu lúc đó, hai người đi nhanh lên năm sáu mét, thì khi người kia rơi xuống, chắc chắn sẽ nện thẳng xuống người họ, dùng bọn họ làm đệm lưng rồi. Jessica chạy vội lên tầng thượng, nhờ có sự “chăm sóc tận tình” của Yuri nên dù chạy từ tầng trệt lên tới tầng thượng mà hô hấp của cô vẫn không loạn. Chớp mắt đã lên tới mái nhà.
Cánh cửa bên ngoài của tầng thượng bị khóa trái, Jessica móc súng ra, cẩn thận dựa vào tường đối diện, đạp mạnh một cước đá văng cửa, tiến vào trong…
Không có aii!
Cô tìm khắp một lượt, trên sân thượng trống rỗng, trừ cô ra, không có một ai khác nữa. Sica cất súng, đi tới lan can trước mặt, cũng chính là nơi người kia nhảy xuống, Một đôi giầy đặt ngay dưới lan can.
Tự sát à?
Không! Không phải!
Lan can bảo hộ của sân thượng được thiết kế rất an toàn, trên phần xi măng của lan can còn đan thêm một song sắt bảo hộ.
Rất nhanh Jessica nhanh chóng phủ nhận phán đoán là nạn nhân tự sát. Nơi bị đứt gãy của lan can nhìn rất nhẵn nhụi… giống như bị người ta cưa ra vậy.
Sau khi nhận điện thoại của Sica, Onew vội vàng đưa người tới. Nhóm cảnh sát kéo dây cảnh giới màu vàng, xua mấy người đang tập trung xung quanh, duy trì trật tự tại hiện trường.
“Bạn học này,” Yuri bước tới, cản cô nữ sinh cũng đang định rời đi kia lại: “Chờ một chút.”
“Hara, sao con lại ở đây?” Nhìn thấy cô nữ sinh bị Yuri ngăn lại, Goo Sang vội vàng chạy tới, mặt đầy vẻ tức giận: “Bố đã bảo con đừng có dính vào mấy việc này mà.”
“Bố ---.” Goohara bị mắng cũng hơi ấm ức: “Con chỉ vừa ăn cơm xong, đi ngang qua thôi mà, cũng không phải là…”
“Im ngay.” Goo Sang trừng mắt lườm cô một cái: “Con không thấy cả nhóm cảnh sát đều bận rộn hay sao, còn đứng đây mà xem gì nữa, không mau về đi!” Vừa nói, ông vừa phủi tay như muốn đánh, đuổi cô về.
“Chờ chút!” Yuri ngăn Hara lại: “Cô biết nạn nhân?” Vừa rồi nhìn qua đám người, Yuri liền chú ý tới cô. Nếu những người bình thường khác, khi nhìn thấy có người nhảy lầu, vẻ mặt lộ ra chắc chắn sẽ có nét kinh hãi, hoảng sợ, cũng có người thờ ơ, có người tò mò, nhưng trên mặt nữ sinh này lại có nét bối rối.
“…” Goohara chần chừ một lúc, gật gật đầu: “Vâng.”
“Hara, con… con mau nói rõ ràng cho bố.” Goo Sang nóng nảy, túm tay cô, bắt cô nói rõ.
“Bố, người đó… Người đó là chú Park mà!” Thân phận của nạn nhân khiến Goo Sang sửng sốt.
“Con, con con con nói là Park Young Ha à?” Sắc mặt Goo Sang biến đổi liên tục, đầy vẻ khó tin.
“Chú Goo, chú cũng biết nạn nhân à?” Jessica vừa vặn đi tới, tay cầm túi vật chứng, trong túi là thẻ căn cước đã bị nhuốm máu, trên chỗ viết tên tuổi có ghi: Park Young Ha.
Nạn nhân tên là Park Young Ha, năm nay 49 tuổi, là nhân viên vệ sinh dài hạn của tòa nhà này. Park Young Ha vốn rất mê cờ bạc, vì không chịu nổi tính cách của hắn, mà mấy năm trước, vợ hắn đã đòi ly hôn, rồi dẫn con gái đi mất, đoạn tuyệt quan hệ. Đến nay hắn vẫn sống một mình, tự kiếm tiền nuôi thân, tính mê cờ bạc vẫn không thay đổi, nếu kiếm được một trăm sẽ đánh hết một trăm hai, cho nên thiếu nợ cờ bạc không ít.
“Tôi và Young Ha là bạn học cũ.” Trên mặt chú Goo có vẻ rất đau buồn: “Hắn cũng không xấu xa gì, cả đời này hắn là bị cờ bạc làm hại, chơi cờ bạc đến mức mất vợ mất con.” Nói tới đây, Goo Sang hít sâu một hơi: “Đêm qua hắn cũng đến vay tiền tôi.”
“Chú có cho ông ấy mượn không?” Sica vừa ghi biên bản, vừa hỏi, đồng thời cũng để ý ánh mắt của ông.
“Từ đầu chú đã không cho hắn mượn rồi.” Goo Sang lắc lắc đầu: “Cho hắn mượn không phải giúp hắn, mà là hại hắn. Chú còn khuyên hắn đừng cờ bạc nữa, nhưng hắn lại cầu xin chú cho hắn mượn một ít thôi, hắn nói lần này hắn gặp chuyện lớn, chú bị hắn quấy rầy cũng phát phiền, cuối cùng phải đồng ý cho hắn mượn ba nghìn won.”
Nói xong, ông rút một chiếc ví da cũ kĩ trong ngực áo ra, từ bên trong lấy một xấp won: “Đây này, chú tranh thủ giờ nghỉ trưa, đi ăn cơm rồi tiện rút tiền, gọi điện thoại cho hắn, bảo hắn chờ chú đến giờ tan tầm chiều nay thì qua lấy tiền mà.”
Jessica ghi nhớ hết những lời Goo Sang vừa nói, sau đó lại hỏi: “Trừ chú ra, chú có biết ông ấy còn mượn tiền ai nữa không?”
“Việc này… chú cũng không biết.” Goo Sang lắc đầu: “Tuy rằng quan hệ của bọn chú là bạn học cũ, nhưng mấy năm gần đây cũng không hay liên lạc. Lão Park Young Ha này, thà dùng hết thời gian để đánh bạc, còn hơn tìm bạn cũ để ôn chuyện, chỉ trừ khi vay tiền thôi.”
Thu nhập của Park Young Ha cũng không cao, làm sao có thể duy trì cơn nghiện cờ bạc của ông ta lâu như vậy được. Jessica để đám người Onew đi tới nhà nạn nhân, tìm kiếm thông tin về cuộc sống thường ngày của Young Ha, quan trọng nhất là những chủ nợ mà ông ta thường xuyên lui tới.
“Cảnh sát Jung…” Hara tìm cơ hội ghé sát vào người Jessica: “Vụ án kia thế nào rồi? Chị đã xem tư liệu mà bọn em đã nghiên cứu chưa?”
“Ừ! Chị xem rồi! Các em làm rất cẩn thận.” Jessica nói.
“Vậy chị cảm thấy hành vi kiểu này của hung thủ thuộc loại báo thù, hay chỉ là một kiểu ám ảnh mô phỏng?” Hara dùng kiến thức chuyên ngành của mình để phân tích: “Bọn em đã từng nghiên cứu qua về những đối tượng có hành vi giết người, cưa xác, nhưng cũng chưa từng có trường hợp nào giống lần này.”
Jessica nhìn cô, Hara đúng là một nữ sinh rất ham học hỏi, cô dùng thân phận của một người đi trước, nói với Hara:
“Khi hung thủ sát hại một người nào đó, chắc chắn phải có động cơ phạm tội! Động cơ phạm tội này sẽ lớn dần lên trong hoàn cảnh sống của phạm nhân. Quan hệ giữa người với người cũng thường có mối quan hệ tương xứng. Khi chúng ta chưa biết ai là hung thủ, chúng ta sẽ dựa trên thông tin về nạn nhân, điều tra từ những mối quan hệ của nạn nhân với người khác để phân tích.”
Chẳng qua là, thủ đoạn của hung thủ lần này quá tàn nhẫn, ngay cả một đứa nhỏ năm tuổi cũng không chịu buông tha.
Vụ án kia còn chưa có kết quả, thì vụ án mới đã xảy ra, Jessica bỗng nghĩ, không biết có phải ông trời thấy thời gian vừa rồi cô chỉ tập luyện thân thể chứ không rèn luyện trí não, nên giờ mới bắt cô phải vắt óc thế này không.
Jessica đang nói chuyện với Hara, thì Onew hớt hải chạy về, trên mặt có vẻ hưng phấn, xem ra là có thu hoạch!
“Madam Jung!” Onew đi tới: “Chị đoán xem, chúng tôi tìm thấy gì ở nhà Park Young Ha?”
“Park Young Ha biết Lee Soon Chae, nạn nhân của vụ án giết người cưa xác.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét