'
Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015
Chap 62: Chân tướng (Part 2)
Theo địa chỉ mà Onew cung cấp, hai người lái xe đến một khu nhà trọ có vẻ cũ kĩ. Jessica xác định số nhà, rồi ấn chuông cửa.
“Ai thế?” Cửa mở, Goo Hara nhìn ra ngoài, thấy Jessica và Yuri đứng đó, cô hơi ngạc nhiên: “Cảnh sát Jung, sao chị lại đến đây.”
“Hara, chú Goo có nhà không?” Jessica hỏi: “Bọn chị đến tìm chú Goo, có một số việc muốn hỏi chú ấy.”
“Appa em đang ở trong phòng đọc sách.” Goohara cửa mở ra, đưa bọn họ đến một căn phòng rồi gõ cửa: “Bố, có cảnh sát Jung đến tìm bố…” Bên trong không có tiếng trả lời, Goohara lại gõ cửa hai cái: “Bố? Bố có trong đó không?”
Bên trong vẫn hoàn toàn im lặng, không có bất cứ tiếng động nào, Jessica và Yuri liếc nhìn nhau một cái, khẽ đẩy Goohara sang bên cạnh, rồi tới gần cửa, dán sát tai vào cánh cửa cũng không nghe tiếng động gì, cô lẳng lặng móc súng ra, liếc nhìn Yuri, hai người đồng thời lùi về phía sau từng bước, sau đó đá văng cửa phòng…
Dưới ánh đèn, trong căn phòng đọc sách nhỏ, Goo Sang vẫn không nhúc nhích, gục trên bàn làm việc. Bọn họ vừa gây ra tiếng động lớn như vậy, mà cũng không đánh thức được ông.
Jessica chạy tới, nhìn thoáng qua, rồi lập tức hét lên: “Mau gọi xe cứu thương!”
“Appa ---!!!” Goohara ngỡ ngàng, vẫn ngẩn người đứng tại chỗ. Cho tới khi xe cứu thương đến, đưa Goo Sang đi, mới giật mình hồi phục tinh thần: “Cảnh sát Jung, bố em… bố em… ông ấy…” Cả người cô run rẩy.
“Yên tâm, không sao đâu!” Jessica ôm cô an ủi: “Không có chuyện gì đâu!”
Mấy thành viên trong tổ trọng án vừa tới, Jessica khoác cho cô chiếc khăn choàng, rồi đưa cô đi lấy khẩu cung.
Sica bước vào phòng đọc sách, có một chiếc phong bì trên bàn làm việc, là chữ của Goo Sang!
“Sếp, có chuyện gì thế?!” Onew tới, Jessica đưa lá thư cho hắn.
“Mọi người,
Thật xin lỗi vì phải dùng cách này đối mặt với mọi người. Khi mọi người nhìn thấy lá thư này, chắc tôi đã chết rồi. Tôi dùng cái chết để bù đắp cho tất cả những tội ác của mình.
Tất cả, đều là do tôi làm. Tôi chính là hung thủ. Tôi giết Park Young Ha, đã đẩy hắn từ trên lầu xuống, tạo ra hiện trường tự sát giả.
Đây là một canh bạc, một canh bạc của ba người, tôi, Park Young Ha và Lee Soon Chae.
Mấy năm vừa rồi, thực ra tôi cũng nghiện cờ bạc. Những ván bài lớn nhỏ đã làm cạn kiệt toàn bộ số tiền tích cóp của tôi trong suốt bao nhiêu năm qua. Khi nhìn quyển sổ tiết kiệm trống rỗng, tôi cảm thấy mình vô cùng thất bại, rồi lại nghĩ đến chuyện sang năm tôi sẽ về hưu, Goo Hara vẫn còn đang đi học…
Đặc điểm lớn nhất của dân cờ bạc, đó là luôn tin tưởng chắc chắn rằng lần tiếp theo, nữ thần may mắn sẽ đứng về phía mình. Tôi cũng không ngoại lệ. Ngày đó, có một trận cá cược bóng đá. Tôi cảm thấy tôi đã chắc thắng, nhưng tôi lại không có nhiều tiền. Để có thể có cơ hội kiếm chác lớn lần cuối, tôi liền tìm đến Lee Soon Chae.
Tôi quen biết Soon Chae, cũng qua Young Ha. Young Ha nói với tôi, hắn nắm trong tay một bí mật của Soon Chae, chỉ cần hắn mở miệng, Soon Chae nhất định sẽ vay tiền cho hắn. Lúc ấy, tôi thật sự đã bị sự tham tiền làm mờ mắt. Tôi đi tìm Soon Chae, cũng mở miệng đòi tiền hắn. Nhưng Soon Chae quả là một gã rất nhạy bén, hắn chỉ nói vài ba câu đã vạch trần lời nói dối của tôi. Nhưng mà… hắn cũng không đuổi tôi đi, ngược lại, còn nói rằng sẽ cho tôi vay tiền. Hắn nói hắn cũng muốn cược một lần: rất đơn giản, nếu trận đấu đó, tiền này tôi có thể không cần trả lại cho hắn. Nếu tôi thua… thì tôi phải giết một người, chính là Park Young Ha.
Chắc chắn tôi đã bị ma quỷ làm ờ mắt, bị hắn tẩy sạch não, ngu ngốc đồng ý. Kết quả… đúng vậy, là tôi thua! Trận đấu mà tôi nắm chắc một trăm phần trăm, lại thua. Tôi đã bị dồn đến đường cùng. Nghĩ đến món nợ lớn kia… Tôi cảm thấy, cuộc đời của tôi đã thực sự bị hủy hoại. Suy nghĩ suốt buổi tối, dù thế nào tôi cũng không thể đi giết người được, nên tôi đến tìm Soon Chae. Tôi nói với hắn, tiền nợ hắn, tôi sẽ từ từ trả hết, nhưng tôi sẽ không đi giết người .
Đêm hôm đó, khi tôi tới nhà Soon Chae, thì từ đằng xa tôi đã nhìn thấy Young Ha đi từ trong nhà Soon Chae ra, còn khe khẽ hát, bộ dạng đó, có vẻ là vừa lấy được một khoản lớn của Soon Chae. Trong đầu tôi đột nhiên có một suy nghĩ rất kinh khủng… Nếu tôi giết Soon Chae, tôi sẽ không cần phải trả tiền nữa. Khi cảnh sát điều tra ra, thì Park Young Ha sẽ là đối tượng tình nghi lớn nhất, tôi chỉ cần giết nốt Young Ha, như vậy…
Giờ nghĩ lại, lúc ấy tôi thật sự điên mất rồi nên mới có suy nghĩ điên cuồng ấy. Càng điên cuồng hơn, là tôi không chỉ nghĩ, còn làm thật. Tôi giết một nhà Lee Soon Chae, ba mạng người, sau đó lại hẹn Park Young Ha ra, đẩy hắn xuống lầu. Tất cả đều là do tôi làm.”
'
…
Trên mặt giấy dày đặc chữ đã thành thật khai báo tất cả tội lỗi. Onew xem xong, mặt đầy vẻ kinh ngạc, nhưng nhất thời lại không biết nói gì. Chờ hắn phục hồi tinh thần, thì Jessica đang lật tìm gì đó trong phòng.
“Sếp… cái này… cái này…” Tay hắn run rẩy cầm lá thư, đến giờ vẫn không thể tin mọi chuyện đều là do Goo Sang làm ra: “Chuyện này có thật không?”
“Cậu nói thử xem!” Sica nhìn cũng không thèm nhìn hắn một cái, lẳng lặng đi ra khỏi phòng sách, xem xét xung quanh nhà.
Vợ Goo Sang đã mất sớm vì bệnh tật, mấy năm gần đây, ông đều một mình nuôi con gái. Nhà của một người đàn ông làm cảnh sát, lại thiếu bàn tay phụ nữ sẽ luôn có vẻ hơi lộn xộn, may là còn có con gái, nên căn nhà này nhìn cũng không quá bừa bộn, ngược lại, còn rất ngăn nắp, sạch sẽ, đồ vật đều được sắp xếp có chủ định.
Cô nhìn qua khẩu cung của Goo Hara, sau đó bước vào phòng cô ấy.
Phòng của một nữ sinh nên có hình thức thế nào?
Nhìn căn phòng trước mặt, Jessica chỉ có một suy nghĩ: phòng của một nữ sinh bình thường không phải thế này!
Sạch sẽ, ngăn nắp, chỉnh tề đến mức khiến người ta cảm thấy không thoải mái.
Trên giá sách, từng cuốn sách được sắp xếp ngay ngắn từ cao đến thấp, mấy đồ vật nhỏ trên bàn học cũng thế. Jessica mở ngăn kéo, bên trong có mấy con rối nhỏ bằng gỗ, thông thường, tứ chi và đầu của rối gỗ có thể tự do cử động, có điều, hiện giờ, bọn chúng đã bị tách rời thành từng mảnh nhỏ, đặt rải rác trong ngăn kéo, nhưng lại rất có trật tự, tứ chi xếp với tứ chi, đầu xếp với đầu, phân loại rất rõ ràng đặt trong đó.
Lòng Jessica như trầm xuống, cô đóng ngăn kéo lại. Ngay lúc bước ra khỏi phòng, cô nhìn thấy bức ảnh lộ ra trên giá sách. Đó là ảnh chụp một nhà ba người. Trong ảnh, Goo Sang ôm Goo Hara, vợ ông thì ngồi dựa bên cạnh ông, cả nhà ba người nhìn rất hạnh phúc.
Sica đi ra khỏi phòng, bước vào phòng khách, ngồi đối diện với Hara.
“Hara!”
“Madam Jung!” Tâm trạng của Hara có vẻ đã bình tĩnh hơn, đôi mắt cô đỏ bừng vì khóc, giống như con thỏ nhỏ, ngước nhìn Jessica: “Appa em…”
“Chị thật sự xin lỗi!” Jessica thở dài: “Chú Goo đã tự thú rồi.”
“Appa em, ông ấy…” Goo Hara cúi thấp đầu: “Bố em sẽ thế nào?”
“Tôi đang chờ tin tức bên bệnh viện, có điều… nếu tất cả những chuyện này là thật, thì khi chú Goo tỉnh lại, sự trừng phạt của pháp luật cũng đang chờ ông ấy.” Jessica nói: “Hara, em cũng cho rằng chú Goo là hung thủ sao?”
Goo Hara mạnh mẽ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Jessica: “Không… bố em đương nhiên không có khả năng giết người… Bố em sẽ không giết người …”
“Vậy em có cảm thấy ai có thể làm việc này không?” Jessica lấy quyển sổ ghi chép của cô, vừa lật vừa hỏi: “Em nói tối hôm nay chú Goo chưa ra ngoài, sau khi ăn xong chỉ ở lì trong phòng sách, không bước ra, cũng không có ai tới vào lúc đó. Chúng tôi có xem xét ghi nhớ trong điện thoại của chú Goo, thì cũng không thấy liên lạc với ai. Trong bức thư để lại, chú Goo đã thừa nhận hết tội lỗi của mình…” Nói xong, cô đưa cho Hara xem lá thư tự thú của Goo Sang mà Onew vừa đọc.
Goo Hara run rẩy nhận thư: “Không… không phải… bố em không giết người… Bọn họ không phải do bố em giết… Không phải bố em giết…” Hara khóc to, không ngừng lắc đầu, phủ định sự thật rằng Goo Sang đã thừa nhận chính mình là thủ phạm.
“Vậy ai giết bọn họ?” Jessica nhìn chằm chằm cô, tra hỏi: “Em biết ai giết họ, đúng không?”
“Em… em không biết, em không biết ---.” Hara run rẩy cả người: “Lúc em đi tới, bọn họ chết rồi … đã chết rồi…” Cô nhắm chặt mắt, trong đầu hiện lên tình cảnh mà cô không thể nào quên kia, thi thể bị cắt ra thành từng mảnh, những ánh mắt trợn to lên nhìn cô chằm chằm…
“Goo Hara!” Sica nắm lấy bả vai cô: “Em bình tĩnh một chút, nói cho tôi biết, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?! Nếu em muốn cứu chú Goo, thì em phải nói cho tôi biết, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?!”
“Cứu bố em… đúng, phải cứu bố em… cảnh sát Jung, chị nhất định phải cứu bố em…” Goo Hara giống như người chết đuối, bám chặt lấy Jessica như túm được phao cứu sinh: “Em nói, em nói hết, chỉ cần có thể cứu bố em… Hôm đó, em nhận được một cuộc điện thoại…”
Goo Hara khóc thút thít, giọng đứt quãng kể lại mọi việc.
'
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét