Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

Chap 62: Chân tướng (Part 1)

Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Jessica, đó là bố của Yuri. Nhưng…lại trùng hợp như thế sao?



Sau đó, Ông cũng không nói gì nữa, chỉ im lặng uống trà. Nhìn ông như vậy, Jessica biết không thể hỏi thêm được gì, liền đi theo Yuri rời khỏi phòng lưu trữ. Trời cũng đã tối, cả ngày bận rộn khiến cô cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh.
Sica đang cân nhắc xem phải nói thế nào với Yuri để trì hoãn việc quay về căn cứ vài ngày, thì Yuri như đọc được suy nghĩ của cô. Cô ấy gọi điện thoại về nói Sooyoung quản lý đội ngũ hộ cô ấy vài hôm, còn cô thì ở lại bên cạnh Sica, giúp cô phá án.



“Thật ra… Cô về trước cũng được.” Jessica nói. Đã qua giờ tan tầm, trừ một vài đồng nghiệp vẫn còn đang bận công vụ thì những người khác đã về gần hết. Một vài anh em ở tổ trọng án, mệt mỏi suốt mấy ngày qua cũng không phá được vụ án vừa rồi, nên hôm nay cũng về trước, nghỉ ngơi dưỡng sức, mai lại tiếp tục chiến đấu.


Hai người ra khỏi Cục, gió đêm se lạnh thổi tới, vừa tạnh mưa, nên cũng thoáng cảm nhận được vị ẩm ướt trong đó. Lúc đi ngang qua tòa nhà kia, Jessica dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên trên. Thi thể trước tòa nhà đã được mang đi, vết máu trên đường cũng đã bị nước xối đi hết. Trừ dây cảnh giới màu vàng chăng xung quanh chỗ đó, nói mọi người biết ở đây đã xảy ra chuyện, còn nếu thì thật sự không thể nhìn ra được gì.


Yuri cũng ngẩng đầu theo tầm mắt của cô, cô ấy ngẩn người! Lúc ban ngày, mọi việc xảy ra liên tiếp khiến Yuri không chú ý, tới chuyện này, giờ vừa nghĩ lại, cô mới cảm thấy có gì đó không đúng: 

“Em có nhìn rõ bên trên đó không?” Khoảng cách từ tầng trệt đến tầng thượng rất cao, hơn nữa, lúc đó là giữa trưa, mặt trời chói chang. Trong hoàn cảnh đó, nếu muốn nhìn thấy tình hình lan can bảo hộ trên tầng thượng, thực sự là không thể nào.



“Có!” Jessica trả lời rất bình thường, tiếp tục nhìn lên tầng cao nhất: “Độ cao đó cũng không phải vấn đề gì to tát, thị lực của tôi từ nhỏ đã đặc biệt tốt rồi.”



Yuri không nói gì, thị lực như vậy là tốt kinh dị ấy chứ!



“Cô có cảm thấy chỗ nào kì lạ không?” Sica chỉ lên khung lưới thép bảo hộ xung quanh sân thượng, có mấy chỗ bị gãy, cũng chính là nơi mà lúc trưa, khi Sica chạy lên đã nhìn thấy, vết đứt rất nhẵn nhụi, giống như bị ai cắt…



Nhưng cánh cửa dẫn vào tầng thượng lại bị người ta khóa trái, trên sân thượng cũng không hề có ai khác, tất cả các dấu hiệu đều dẫn đến kết luận là có thể Park Young Ha tự sát --- cưa tầm lưới bảo hộ để tạo lỗ hổng, sau đó nhảy từ trên sân thượng xuống.



Yuri nheo mắt nhìn về khoảng trống bị cắt của tấm lưới bao quanh sân thượng. Mảnh lưới đó rách ra, hướng xuống dưới theo chiều thẳng đứng.



“Nếu như vào thời điểm nạn nhân nhảy lầu, đột nhiên đổi ý, túm lấy tấm lưới rách kia, thì tấm lưới thép đó chịu lực hẳn phải hướng cong ra phía ngoài, chứ không phải là cắm thẳng xuống phía dưới như thế.”



Nói xong, hai người cùng chạy vào tòa nhà.



Vì xảy ra án mạng, nên mọi người trong tòa nhà đã bị di chuyển đi chỗ khác, để lại một tòa nhà cao tầng trống rỗng, im lặng. Hai người chạy lên tầng thượng, đi đến bên tầm lưới thép bảo hộ. Sica đưa tay thử độ bền của tấm lưới kia. Thật sự rất chắc chắn. Nếu muốn kéo nó cắm thẳng xuống dưới, thì cần phải có một lực tác động rất lớn. Với sức của một người gầy gò chưa đến sáu mươi kg như Park Young Ha, thì căn bản là không thể làm được.



Sica thăm dò nhìn xuống bên dưới, ngay lúc Yuri còn chưa kịp phản ứng, thì cô đã nhanh chân nhảy lên lan can xi măng, sau đó… nhảy thẳng xuống dưới…



“JESSICA!”



Khi Yuri quay đầu nhìn lại, đập vào mắt anh là cảnh Sica ngã từ lan can bảo hộ xuống. Anh trợn to mắt, lao về phía lan can, thì thấy một tay cô đang túm lấy mảnh lưới rách, cả người đung đưa, rồi dùng hết sức nhảy thẳng vào cửa sổ bên dưới.



F**k!



Yuri thầm chửi rủa một câu, sau đó cũng vội vàng lao về phía cầu thang!



Sica nhảy vào bên trong. Dùng ánh sáng phát ra từ điện thoại để nhìn xung quanh. Đây là nhà kho, bên trong chất đống rất nhiều thứ linh tinh. Jessica đi tới bên cạnh cửa, tìm được công tắc bật đèn. Vừa mới ấn công tắc, thì cánh cửa bị đạp mạnh từ bên ngoài vào. May mà cô tránh kịp, nếu không thì ván cửa kia đã đập thẳng vào thân hình nhỏ bé của cô rồi.



“Khỉ thật, Yuri…”



Jessica còn chưa mắng xong, thì người phụ nữ mang vẻ mặt hung dữ lao từ bên ngoài vào đã ngắt lời cô: “Lần sau em cứ thử làm vậy tiếp đi.”



“Hả?” Cô chẳng hiểu gì cả.



“Em…” Nhìn dáng vẻ hồn nhiên như không biết mình đã làm sai gì kia của cô, Yuri tức giận nhưng lại chẳng thể trút vào đâu được. Cô ta thô lỗ ấn cô vào tường, rồi há mồm nuốt lấy hết những nghi hoặc của cô.



Cô nàng chết tiệt này!



Jessica trừng to mắt, dùng hết sức lực đẩy cái người phụ nữ đột nhiên lại động dục này ra, có điều, sức cô vốn dĩ không thể chống lại người ta, đẩy một lúc lâu vẫn không thể cứu chính mình thoát khỏi ma trảo của cô ta, ngược lại còn tự làm mình mệt mỏi vô cùng.



Môi lưỡi va chạm, giống như gió lốc càn quét qua, không có tình cảm dịu dàng, lại càng giống đang cắn xé hơn.


Sau khi mạnh mẽ nhay cắn đôi môi cô, khiến cô đau đớn hít sâu một hơi, Yuri mới chịu buông cô ra.



Phù, phù, phù ---



Trong căn phòng nhỏ im ắng, hơi thở của hai người hỗn loạn, hòa vào nhau, nghe vô cùng… mờ ám… và cuồng dã.



“Cô… chết tiệt, cô phát xuân cái gì thế!". Jessica muốn đẩy Yuri ra, nhưng sau nụ hôn điên cuồng vừa rồi, giọng nói của cô nghe cũng hơi lực bất tòng tâm.


Thấy cô như vậy, ngọn lửa không tên trong lòng Yuri cũng nguội bớt: “Lần sau không được làm như vậy nữa.”



“Tôi… … chẳng hiểu cô đang nói cái gì cả?” Cô làm gì chứ? Đâu có thoát y, quyến rũ cô ta, cô ta đột nhiên lại như hóa sói thế làm gì? Jessica lườm Yuri một cái vẻ khinh thường.



“Shit, em nhảy từ trên lầu xuống!” Cô nàng này giả ngu hay là ngốc thật thế? Nhớ đến tình huống vừa rồi, ngọn lửa vừa nguội đi lại như bùng lên trong lòng Yuri.



“***, tôi có muốn chết đâu. Nhảy lầu cái khỉ gì.” Jessica tức giận đấm vào ngực Yuri: “Tôi chỉ là đang chứng minh suy nghĩ của mình, từ sân thượng dẫn xuống căn phòng này… Không ngờ lại quá đơn giản, chỉ cần bám theo lan can trên kia, là có thể nhảy từ sân thượng vào thẳng căn phòng này…”



“Em…” Nhìn thấy dáng vẻ rơi vào suy tư kia của cô, Yuri kéo người cô lên, để cô nhìn thẳng vào mắt mình: “Chết tiệt, em có nghĩ tới không? Nếu tấm lưới kia quá lỏng lẻo, không còn dính chắc vào phần lưới còn lại, hoặc xảy ra chuyện không may gì đó, thì hậu quả sẽ thế nào?”



“A…” Nhìn sắc mặt xanh mét của cô ta, Jessica biết cô ta thật sự tức giận. Nếu không, bộ mặt quan tài ngàn năm không đổi đó sẽ không thể hiện nhiều cảm xúc như vậy: “Khụ… được rồi, sau này tôi sẽ chú ý hơn.” Cô đưa tay đẩy Yuri: “Buông ra!”



Yuri không vui, buông tay ra, Jessica lau lau mặt, nhìn đám bụi bừa bộn trên sàn, rõ ràng là có người cố ý bôi ra, xóa đi vết chân trên mặt đất.



“Như vậy, có thể lý giải được, cánh cửa trên sân thượng lại bị khóa trái thế nào.” Jessica thò đầu ra ngoài cửa sổ xem xét. Từ độ cao này nhìn xuống thật sự khiến người ta sợ hãi. Ngã từ trên đây xuống không chết mới là lạ. Hành động vừa rồi của cô thật sự rất thiếu suy nghĩ… Nhưng mà… bởi vì đã làm rồi, nên hiểu được, nhìn thì có thể khiến người ta cảm thấy sợ hãi, nhưng độ khó cũng không quá cao.



“Chúng ta bị cánh cửa khóa trái kia lừa.” Jessica nói: “Đây là cách suy luận theo quán tính, ví dụ như khi có người lao lên lên sân thượng, nhìn thấy đôi giày để bên dưới lan can, sẽ nghĩ ngay là nạn nhân tự mình cưa hàng rào thép ra, sau đó nhảy xuống.”



“Cho nên, khi nhìn thấy cửa sân thượng bị khóa từ bên ngoài, ” Yuri tiếp lời cô: ‘Thì suy nghĩ đầu tiên xuất hiện đó là, không có ai có thể từ bên ngoài đi vào, chỉ có một mình nạn nhân ở trên đó, nên đương nhiên cũng cho rằng nạn nhân tự sát.”



“Nhưng đây cũng có thể chỉ là hiện trường tự sát giả.” Jessica chỉ nhà kho: “Đây mới có thể là chỗ mà Park Young Ha đã nhảy xuống.” Độ cao từ căn phòng này cũng đủ để người ta ngã nát bét.



“Park Young Ha đến đây làm gì?” Đây là một căn phòng chứa đồ, nếu không có chuyện gì thì ai muốn tới đây?



“Có lẽ là có người hẹn hắn.” Sica đặt ra giả thiết: “Young Ha mê cờ bạc, thích nhất là cá cược bóng đá! Tôi nhớ là…” Jessica rút điện thoại ra, tìm lịch thi đấu bóng đá hôm nay: “Hôm nay trên kênh thể thao có truyền hình trực tiếp một trận bóng. Nếu không phải việc quan trọng, thì hắn đã ôm chặt lấy tivi xem trận bóng đó, cho tới khi có kết quả, chứ không phải đến đây chịu chết.” Dân cờ bạc đều như vậy, muốn tận mắt nhìn thấy kết quả: “Ai lại có sức hấp dẫn ghê gớm như vậy, có thể kéo sự chú ý của hắn rời khỏi trận đấu… Có lẽ… cũng không hẳn phải là người…” Jessica tiếp tục suy đoán của mình: “Park Young Ha sống kiểu này, đến vợ hắn còn không chịu nổi, đưa con gái rời đi rồi mà cũng không thể khiến cho hắn từ bỏ cơn nghiện cờ bạc. Thì ai còn có thể khiến cho hắn chú ý như vậy?”



“Nếu nói là người, thì có lẽ nên nói là tiền sẽ chính xác hơn!” Yuri trả lời vấn đề của cô.



Đây cũng chỉ là một sự suy đoán mà thôi, cũng không đủ căn cứ để bọn họ kết luận, cứ theo suy luận của bọn họ, vẫn cần rất nhiều những căn cứ xác thực.

Sica lôi điện thoại ra, bấm một dãy sỗ: “Này! Onew, tìm giúp tôi một địa chỉ…”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét