Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

Chap 60: Nhảy lầu (Part 2)


Không thể không nói, những tư liệu của Goohara và mấy người bạn cô làm rất tỉ mỉ.



Nạn nhân tên là Lee Soon Chae, 52 tuổi, là một công nhân đã về hưu của một xí nghiệp dược quốc doanh. Vợ ông là Na Moon Hee, 50 tuổi, là một kế toán viên cao cấp của công ty nước ngoài, cháu nội là Ki Choon, năm nay vừa tròn năm tuổi.



Trong tư liệu của Goohara có nghiên cứu và phân tích kĩ càng, điều tra cẩn thận mối quan hệ của nạn nhân và một số người xung quanh. Trước khi Lee Soon Chae về hưu, ông là nghiên cứu viên, sáng chế dược phẩm của xí nghiệp dược, sau khi về hưu, ông chỉ ở nhà hưởng niềm vui tuổi già, chơi cùng con cháu, còn Na Moon Hee vẫn tiếp tục công việc làm kế toán viên cao cấp của công ty nước ngoài. 



Công việc này rất khác với các nghề khác, càng có nhiều kinh nghiệm thì càng được trọng dụng, nhưng, cũng vì nghề kế toán này thường phải biết nhiều, nên cũng dẫn tới một số phiền toái. Có điều, mấy năm nay Na Moon Hee cũng là người hết sức quy củ, không có hành vi gì khác người… Ít nhất là trong tư liệu của đám Hara thì là như vậy.



Sica xem xong quyển sổ kia, duỗi người thư giãn gân cốt, rồi bước đến bên cửa sổ. Một cơn gió lạnh thổi tới, xua đi không khí oi bức, cũng kéo theo mây đen dày đăc. Chỉ một lúc sau, ánh chớp lóe lên phía chân trời, một tiếng sấm vang lên. Lại một lát sau nữa, mưa ào ào đổ xuống. Một lực kéo thật mạnh, kéo cô về phía sau, rồi cô nghe thấy tiếng Yuri: “Vào trong đi, đừng để bị dính mưa.” Nói xong, cô ấy đưa tay lau nước mưa trên mặt cô.



“A!” Jessica vỗ vỗ mặt, cất những manh mối về vụ án vào sâu trong đầu. nhéo nhéo mũi theo thói quen, nói: “Cô đến rồi à? Điều tra thế nào rồi?” 

Sica muốn hỏi thông tin về hai người kia.
Yuri nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ: “Ăn cơm trước đi.”



Sica sờ sờ bụng, cũng hơi đói, nhưng cô lại không muốn ăn cơm lắm: “Đi ăn mì đi.”



Đối diện Cục cảnh sát có một tiệm mì. Lúc đi vào quán, bên trong đã có rất nhiều người, hai người chọn một vị trí có thể quan sát xung quanh! Chủ đề bàn tán trong tiệm mì hôm nay có chút thu hút sự chú ý của Madam Jung. Mọi người đều bàn tán về vụ án ở tiểu khu kia, một vài người xưng là chuyên gia, phân tích các loại khả năng về tính cách của tên hung thủ độc ác, giết người cưa xác kia. Mỗi người một ý kiến, nhưng chẳng có ý kiến nào thực sự đáng để ý! Mấy nhóm năm ba người ăn cơm bên cạnh cũng thảo luận rôm rả…



Một vụ thảm án như vậy chưa được phá, đối với những “vị khán giả” này mà nói, thì chẳng qua cũng chỉ là cho bọn họ thêm một đề tài nói chuyện phiếm lúc rảnh rỗi mà thôi, chẳng liên quan gì đến tâm trạng của họ. Tâm lí hưng phấn, đứng ngoài nhìn nhà người ta cháy, khiến bọn họ muốn ngừng mà không ngừng được.



Jessica có vẻ hơi bực mình. Mấy người này chỉ dựa vào tin tức mà báo chí, TV đưa, rồi ngồi đây ba hoa chích chòe mà chẳng thèm mảy may suy nghĩ, rằng những việc này có khác gì xát muối vào vết thương của gia đình người bị hại đâu.



“Ăn nhanh lên, mì sắp nhũn ra hết rồi.” Yuri nhắc cô.



“À!” Jessica ăn một miếng lớn, rồi hỏi: “Bên cô điều tra thế nào rồi?” Nhiều chuyện cùng xảy ra một lúc khiến cô hơi mệt mỏi.



Yuri nhíu mày, nhìn Sica từ lúc bước vào đây đến giờ, chân mày chưa hề giãn ra chút nào: “Em cứ lo việc của em trước đi, em bây giờ cứ như cây nến đối hai đầu vậy, chịu sao nổi, hơn nữa…” Yuri hơi nhíu mày.



“Sao thế?”

“Không có gì.” Yuri cúi đầu, tiếp tục ăn: “Ăn mau đi, chuyện bên này em không cần phải lo, để Yul xử lí là được.”



Jessica ngẫm nghĩ, vụ án này đến bây giờ cũng không tìm ra manh mối gì, nếu lo việc của cả hai bên thì đúng như Yuri nói, cô sẽ giống như cây nến bị đốt hai đầu, sau cùng chính mình lại bị chết cháy.



Sau khi ăn xong, mưa cũng đã ngừng, hai người sóng vai nhau đi về phía Cục cảnh sát



Bịch!




Một vật nặng đột nhiên rơi xuống trước mặt họ!



Lách tách ----



Một chất lỏng ấm áp chảy ra từ vật thể kia, giống như vảy màu mực đỏ tươi lên bức tranh trừu tượng trên mặt đường, hình dạng hỗn độn giữa màu trắng của thân thể và những sợi tóc đen tán loạn lẫn vào máu…



“A ----.”



“Có người nhảy lầu!”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét