Chap 62: Chân tướng (Part 3)
Chuyên ngành của Hara là tâm lý học tội phạm, đã từng tiếp xúc với các loại tội phạm, nhưng mà… vẫn cảm thấy chỉ có thể chạm đến lớp vỏ ngoài, cứ có cảm giác gãi không đúng chỗ ngứa. Cô hy vọng có thể thực sự tiếp xúc với một vụ án thật, chứ không phải chỉ trên tài liệu học tập. Chỉ có thực sự tiếp xúc, thì mới có thể thể nghiệm sâu sắc hơn… Ngày đó, cô nhận được một cuộc điện thoại, người trong điện thoại nói cho cô một cơ hội để tham gia vào một vụ án mạng…
Việc này đối với cô là một món ăn hấp dẫn không thể kháng cự!
Dựa vào địa chỉ mà người kia thông báo qua điện thoại, cô bán tín bán nghi đi tới nhà Lee Soon Chae. Lúc mở cửa ra, cô nhìn thấy cả nhà ba người Soon Chae đã chết rồi, thi thể rải đầy đất:
“Em sợ hãi ngồi phịch xuống đất, đang định lấy điện thoại ra báo án, thì người kia lại gọi đến, hắn nói hắn đang ở một nơi kín đáo theo dõi em. Bắt em phải làm theo lời hắn, nếu không sẽ nổ súng giết chết em… Vì thế, em liền làm theo yêu cầu của hắn, sắp xếp thi thể thành tình cảnh kia…” Goo Hara vừa khóc vừa nói: “Cảnh sát Jung, em thực sự không giết người… Lúc em đi tới, họ đã chết rồi… Bọn họ cũng không phải do bố em giết… Bọn họ bị người kia giết …”
Jessica nhờ người lấy cho cô một cốc nước: “Hara, em… có phải em bị chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế không?”(*)
(*) Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế: còn gọi tắt là OCD (Obsessive-Compulsive Disorder) là một rối loạn tâm lý có tính chất mãn tính, dấu hiệu phổ biến của bệnh đó là ý nghĩ ám ảnh, lo lắng không có lý do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng, đây là một dạng trong nhóm bệnh liên quan trực tiếp đến Stress. OCD được Tổ chức Y tế Thế giới xếp vào nhóm 10 bệnh lý gây ra tàn phế nặng nề nhất trên toàn cầu. Bệnh còn có tên khác là rối loạn ám ảnh cưỡng bức.
Người bị ảnh hưởng của bệnh có những ý nghĩ và hành vi lặp lại một cách vô nghĩa mà không kiểm soát được chẳng hạn rửa tay hàng chục lần mặc dù tay đã sạch hay dành quá nhiều thời gian để sắp xếp đồ vật trong nhà quá mức gọn gàng cần thiết. Nhưng không phải mọi hành vi có tính chất ám ảnh cưỡng chế đều bị coi là dấu hiệu của bệnh, chẳng hạn phải nghe kể chuyện mới đi ngủ được (ở trẻ nhỏ) hoặc các nghi lễ tôn giáo đều là các hành vi lặp đi lặp lại nhưng chúng có ích và không quá gây phiền toái. Ngoài ra nỗi lo lắng vừa phải trong một khoảng thời gian nào đó khi cuộc sống gặp cản trở cũng được xem là các cảm xúc bình thường như trong mùa dịch bệnh lo lắng về sự sạch sẽ giúp ích hơn là thái độ bàng quan.
Nhưng sẽ là bệnh thật sự nếu nó quá mức độ cần thiết và gây đau khổ. Mức độ của bệnh có thể từ nhẹ đến nặng, nhưng nếu bị nặng mà không được điều trị sẽ làm thoái hóa khả năng làm việc, học tập thậm chí làm người bệnh không thoải mái trong chính căn nhà của mình, họ có thể mất vài giờ một ngày chỉ để thực hiện các hành vi cưỡng chế.
Mặc dù các triệu chứng điển hình của OCD thường bắt đầu ở lứa tuổi thanh niên hoặc đầu trưởng thành, tuy nhiên cũng có tới một phần ba khởi phát khi còn nhỏ tuổi thậm chí có những đứa trẻ mắc bệnh trước tuổi đi học (người ta đã ghi nhận một số trường hợp OCD trước 2 tuổi). Ảnh hưởng của bệnh lên đứa trẻ ở giai đoạn đầu của cuộc đời gây những hậu quả nghiêm trọng cho chúng. Điều quan trọng là đứa trẻ cần được phát hiện và chữa trị sớm nhằm hạn chế tối đa những tác động xấu lên sự phát triển. Rối loạn ám ảnh cưỡng chế là một rối loạn của não bộ có nguyên nhân từ sự bất thường trong xử lý thông tin do vậy căn bệnh không phải là lỗi của người mắc hoặc biểu hiện của nhân cách không ổn định, yếu đuối.
Goo Hara sợ run người, sau đó gật gật đầu: “Đúng… em… em dọn dẹp, phân loại đồ đạc cẩn thận. Nếu không làm ổn thỏa, em sẽ cảm thấy không thoải mái.”
“Chú Goo có biết em bị chứng bệnh này không?”
“Có… biết...”
Jessica suy nghĩ: “Goo Hara… Nếu mọi việc đều đúng như em nói. Vậy thì… Tôi nghĩ cả em và chú Goo đều bị “người kia” lợi dụng. Như thế… Park Young Ha thì sao?”
“Park Young Ha…” Nhắc tới cái tên này, khuôn mặt trẻ trung của Hara đầy vẻ oán hận: “Gã đó là tên khốn khiếp!” Hara tức giận đến run rẩy cả người: “Ngày đó, khi em đi từ trong nhà Lee Soon Chae ra, thì bị hắn bắt gặp… Trên người em dính máu. Sau khi tin tức về vụ án được phát ra, hắn đến tìm em, lấy chuyện này ra để uy hiếp em… Uy hiếp em phải với hắn…” Môi dưới của Hara gần như bị cắn đến chảy máu, cô cố gắng khống chế tâm trạng mình, nhưng rõ ràng là không hề thành công, cô gần như khóc không thành tiếng:
“Tên khốn đó uy hiếp em, muốn em phải quan hệ với hắn…” Nói tới đây, tâm trạng tích tụ lâu ngày giống như bùng phát, Goo Hara không khống chế được, òa lên vừa khóc vừa la hét: “Bẩn… bẩn lắm… em bẩn lắm… thật ghê tởm…”
Jessica ôm cô vào lòng: “Không sao, tên vô lại đó đã chết rồi, không bao giờ… có thể gây tổn thương cho em nữa…” Tâm trạng của mấy người ngồi cạnh đó cũng rất nặng nề, họ không thể ngờ… sự tình sẽ phức tạp như thế.
“Lẽ ra em nên sớm báo án.” Onew rít một hơi thuốc, nhưng để tay lên ngực mà tự vấn, nếu như hắn là Hara, gặp phải chuyện như vậy, hắn chắc chắn cũng bị dọa đến hoang mang lo sợ…Lại bị một tên khốn uy hiếp, một nữ sinh như cô, sẽ sợ đến choáng váng, chỉ có thể mặc cho Park Young Ha muốn làm gì thì làm thôi.
Có lẽ bọn họ là người ngoài cuộc, nên luôn nói dễ dàng, một câu “báo án sớm” nói rất có lý! Nhưng không phải là đương sự, họ không thể hiểu được sự sợ hãi, và sự dày vò trong tâm tưởng, vô cùng rối rắm ấy.
Đúng vào lúc này, thì bệnh viện truyền tin tức đến, Goo Sang đã qua cơn nguy kịch, may mà phát hiện sớm, kịp thời đưa vào bệnh viện để rửa sạch dạ dày. Tin tức này cuối cùng cũng có thể trấn an Hara một chút.
“Em giết Park Young Ha sao?” Jessica hỏi cô.
Goo Hara yên lặng một lúc, rồi cắn môi: “Đúng là em muốn giết hắn, thậm chí, ngay cả giết như thế nào, em cũng đã sắp xếp ổn thỏa… Sáng hôm đó, em gọi điện thoại cho hắn, hẹn hắn lên căn phòng chứa đồ trên nóc tòa nhà kia… Sau đó, em cho hắn uống thuốc mê, chờ hắn ngủ, em đi lên sân thượng, khóa trái cửa, rồi cắt song sắt ra… Thừa lúc giữa trưa, ít người qua lại, em quay trở về phòng… Thì Park Young Ha không biết đã biến đâu mất rồi. Em hoảng sợ, tìm mãi không thấy. Em đã nghĩ, không biết có phải, hắn tỉnh lại rồi chạy mất không… Khi đó, em đột nhiên thở phào một hơi, em chỉ nhất thời bị tức giận đến mê muội đầu óc, hắn chạy cũng tốt… Nhưng vừa xuống dưới lầu, thì Young Ha lại rớt từ trên xuống…”
“Nói vậy, Young Ha không phải do em giết sao?”
“Không phải.” Hara lắc đầu.
Jessica sắp xếp lại thông tin trong đầu mình: “Có lẽ… đây chính là bi kịch do “hiểu lầm” tạo thành.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét