Thứ Ba, 23 tháng 6, 2015

Chap 65: Sự tình có điểm kì lạ

Jessica hỏi mấy người bên cạnh, nhận được đáp án là đội duy trì trật tự!
Vị trí địa lí thành phố S hơi khác so với các khu vực khác, dân chúng ở đây, chủ yếu là dân tộc thiểu số. Ngoài lực lượng vũ trang của Chính phủ là cảnh sát ra, ở đây còn có một đội do dân chúng đia phương tự phát tạo thành, gọi là đội duy trì trật tự, cùng giữ gìn sự bình yền cho thành phố S với cảnh sát.
Yuri chờ người đến Cục cảnh sát địa phương để hỏi cho rõ ràng. Tình hình trước mắt đã cho thấy, tòa soạn là người bị hại, cái đội mang danh là duy trì trật tự kia, đã không tới bảo vệ cho sự an toàn của tòa soạn, mà ngược lại còn đến đập phá?!
“Đúng! Là do đội duy trì trật tự làm!” Cục trưởng Cục cảnh sát địa phương tên là "Kang Tây Á", là một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi, trên môi có hai sợi dâu dê, máu tóc ngắn xoăn rẽ sang hai bên, để lộ ra cái trán trơn bóng. Xem ra, ông ta cũng không thoát khỏi nguy cơ rụng tóc của đàn ông trung niên. Lúc này, ông ta đang ngậm một điếu thuốc lá, nhả mây phun khói: “Bọn họ đã nhìn thấu bộ mặt thật của tên nhóc Kim Bum kia. Chuyện nổ bom hôm nay cũng là do tên nhóc đó tự chuốc lấy thôi. Chủ của tòa soạn cũng chính là Kim Bum.”
“Thế là sao?” Cách nói này, có quá đáng không?!
“Tên nhóc đó lén nhận hối lộ, nhận tiền để bôi đen doanh nghiệp của người ta, thậm chí còn lén chế tạo bom, kết quả là tự mình làm nổ chính mình.”
“Anh nói như shit ấy!” Madam Jung bực mình chửi vậy.
“Cô ---.” Kang Tây Á kẹp điếu thuốc, chỉ thẳng vào Jessica, câu nói thô tục của cô khiến hắn tức đến mức hai sợi râu dê cũng khẽ run lên: “Tóm lại, chuyện của Kim Bum do đội duy trì trật tự xử lí. Các người chỉ cần làm tốt nhiệm vụ thuộc bổn phận của các người là được rồi.” Hắn có nhận được thông báo từ bên trên, mấy người lần này tới chẳng qua chỉ để hỗ trợ xử lí việc biểu tình thị uy mà thôi.
“Cái chết của Kim Bum có vấn đề.”
“Kim Bum là người theo chủ nghĩa phi chính phủ, các bài báo của hắn luôn thể hiện sự phê phán đối với xã hội phấp chế và chính nghĩa đương thời, đội duy trì trật tự luôn soi hắn chằm chằm.”
“Nhưng rõ ràng… bọn họ soi vẫn chưa đủ kĩ. Giọng Yuri không mặn không nhạt. Cô bình tĩnh nói, nhưng lại khiến người ta hiểu được cô ta đang nghi ngờ năng lực của cái mà người ta gọi là đội duy trật tự.
“Chuyện của Kim Bum cứ giao cho đội duy trì trật tự đi. Các người chỉ cần để ý xử lí chuyện bãi công biểu tình là được rồi!” Râu dê cầm lấy tờ báo trên bàn: “Sự kiện bãi công biểu tình càng ngày càng nghiêm trọng, nếu không ngăn lại sẽ khiến toàn bộ hệ thống xã hội bị tổn hại.” 

Càng ngày càng có nhiều người tham gia biểu tình. Mà trong xã hội hiện nay, việc liên kết kinh tế với các doanh nghiệp nước ngoài đã là xu thế không thể thay đổi được. Kiếm được nguồn đầu tư từ nước ngoài sẽ mang lại không ít lợi ích. Nếu đuổi tất cả các doanh nghiệp nước ngoài ra khỏi lãnh thổ, thì hậu quả thật sự không tưởng tượng nổi: “Tôi sẽ xem các người làm thế nào để dừng trò hề biểu tình này lại. Tính đến sáng nay, trước khi các người tới, đã có vài cảnh sát địa phương bị thương rồi.” Lão râu dê ra vẻ rất đàng hoàng, chính trực: “Để giữ gìn sự bình yên của xã hội, nhất định phải bắt hết mấy kẻ coi thường pháp luật này lại.”
Sau khi nói xong, lão râu dê còn làm ra vẻ tôi còn rất nhiều việc phải làm, các người có thể đi được rồi. Jessica còn muốn nói gì đó, nhưng Yuri khẽ liếc mắt ra hiệu với cô, nên mấy người đành đi ra khỏi Cục cảnh sát địa phương.
Sau khi Yuri gọi điện thoại cho Sunny, cô dẫn người đến một ngôi biệt thự cách xa khu dân cư đông đúc. Lúc mọi người bước vào, Sunny đang mặc áo blouse trắng, đeo găng tay cao su, có vẻ đã xem xét kĩ càng thi thể bị cháy sạch không còn hình dạng kia.
“Cháy thảm thật!” Sunny dùng cây nhíp trong tay, gắp một miếng thịt cháy đen lên: “Ngoài cháy, trong mềm, muốn thử một miếng không?!”
“Cút cha cậu đi!" Jessica đẩy tay cô ta ra: “Tình hình thế nào?”
Năm đó, Sunny vốn rất nỗ lực nghiên cứu y học, sau đó, không biết thế nào mà lại “lầm đường lạc lối”, gia nhập S.M.T, con dao phẫu thuật trong tay vừa có thể cứu người, cũng có thể giết người, nên có biệt hiệu là Quỷ Y.
“Lại đây xem này…” Sunny dẫn bọn họ lên phía trước, dùng cây nhíp gẩy gẩy ngực thi thể: “Nhìn xem, đây là cái gì?”
Jessica hơi ghé sát vào: “Miệng vết thương.” Tuy thi thể đã bị cháy sạch, nhưng vẫn nhìn thấy rõ ở ngực có một lỗ rất sâu.
“Ừ! Rất sâu, rất gọn gàng.” Không biết Sunny lấy dao ra từ bao giờ, đâm mạnh xuống ngực thi thể: “Đúng vị trí của tim, sạch sẽ, gọn gàng.” Chỉ cách thi thể khoảng một li thì mũi dao dừng lại: “Không phải hắn tự nổ mình. Từ trước khi bom nổ, hắn cũng đã mất sức phản kháng rồi.”
“Vậy giờ chúng ta nên làm thế nào?” Jessica nhìn Yuri, cái chết của Kim Bum rất kì quái, nhưng gã râu dê lại thể hiện rõ, rằng bọn họ không nên quan tâm nhiều, chỉ cần để ý đến việc họ nên làm là được rồi.

“Trước hết cứ làm theo kế hoạch đã.” Yuri nói: “Nghỉ ngơi một ngày để hồi sức, ngày mai chúng ta đi theo đoàn người biểu tình, tìm hiểu lai lịch của mấy người gây rối này.”

Khi Jessica đi ra khỏi biệt thự, cô bỗng phát hiện có kẻ đang trốn bên ngoài, ló đầu nhìn vào trong, vừa nhìn thấy cô bước ra, liền quay người chạy mất. Nhưng chưa được vài bước, hắn đã bị Jessica đuổi theo, túm lại, kéo vào một con hẻm nhỏ ở bên cạnh.

“Buông ra!” Hai tay bị bẻ quặt sau lưng, mặt hắn bị đè vào tường, nhưng hắn vẫn không ngừng chống cự, liều mạng giãy dụa, mà không thể thoát khỏi gọng kìm của Sica.

“Anh là ai?”

“Tôi… tôi nhìn thấy các người đưa thi thể Kim tiên sinh đi…”

Người này biết Kim Bum. Jessica hơi lỏng tay, cho hắn xoay người lại nhưng vẫn khống chế hắn, không cho hắn thoát. Lúc này cô mới phát hiện, người đó còn rất trẻ, vẻ mặt quật cường, hốc mắt còn hơi đỏ, có vẻ như vừa khóc xong: “Sau đó thì sao? Cậu muốn làm gì?”

“Tôi… tôi cảm thấy Kim tiên sinh bị người khác hại chết.”

“Vì sao?”

“Kim Bum là người tốt. Anh ấy thường xuyên cho cô nhi viện của chúng tôi tiền và đồ này nọ. Anh ấy không thể nào là người chế tạo bom như mấy gã bên đội duy trì trật tự nói!”

Đội duy trì trật tự đã thông báo, nói Kim Bum là phần tử khoác áo chính nghĩa mà làm việc xấu xa, lén lút chế tạo bom, lợi dụng làn song biểu tình để đứng giữa tư lợi cá nhân.

Không thể không nói, “hiệu suất làm việc” của đội duy trì trật tự cao đến kinh người.

Jessica thả cậu ta ra: “Sao cậu cho rằng Kim Bum bị người khác hại chết?”

“Hai ngày trước, khi Kim Bum tới chỗ chúng tôi, tôi có nghe anh ấy nhắc đến chuyện anh ấy lo có kẻ xấu lợi dụng đợt biểu tình lần này, bộ dạng của anh ấy lúc đó nhìn có vẻ như đã phát hiện ra chuyện gì.”

Jessica còn muốn hỏi thêm, thì tên nhóc đã chui qua cánh tay cô ra ngoài, rồi nhanh chóng chạy đi mất.

Khi quay lại biệt thự, Yuri đang nhíu mày nhìn đống giấy tờ đầy chữ và kí hiệu đã lấy được ở nhà của Kim Bum.

“Có phát hiện ra gì không?”

“Hình như… Yul đã từng nhìn thấy loại kí hiệu này ở đâu rồi.”

“Hả?” Jessica nhìn chằm chằm đống kí tự như gà bới đó, không hiểu gì cả.

Yuri day day thái dương rồi đặt đống giấy đó xuống: “Để Yul gửi về cho họ phân tích.” Yuri cảm thấy đống giấy này là một manh mối rất quan trọng.

Ngày hôm sau, khi trời vừa sáng, Jessica đã bị tiếng ồn ào ngoài đường đánh thức --- đám người đã bắt đầu biểu tình. Mọi người nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân, ăn tạm vài lát bánh mì rồi tự đi lẫn vào trong đoàn người.

Đám người biểu tình đông đúc, chật chội, hò hét ầm ĩ, mùi mồ hôi của bao nhiêu người hòa quện vào nhau. Jessica chậm rãi đi theo bọn họ, cùng la hét với bọn họ, đồng thời chú ý xung quanh xem có người khởi xướng hay có cử chỉ nào khác lại không!

Đúng lúc này, một chiếc xe vận chuyển hàng hóa ngừng lại, cảnh sát ở hai bên duy trì trật tự, không cho đám người biểu tình xông tới. Đám công nhân bốc vác của nhà máy nhanh chóng bê hàng hóa xuống.

“Đám chó săn ---.”

“Mau cút khỏi đây đi…”

Xung quanh vang lên những tiếng mắng chửi. Tình hình phát triển theo chiều hướng xấu thế này, nên mỗi khi mua hàng về, doanh nghiệp luôn phải nhờ cảnh sát địa phương giúp, nếu không, chỉ cần lơ là một chút, mấy thùng hàng mua về sẽ bị đám người biểu tình ném đi hoặc đập nát hết.

Yuri đóng giả làm cảnh sát, đứng bên cạnh trông chừng dùm đám công nhân, để bọn họ có thể yên tâm bê hàng vào. Đột nhiên, có một gã đàn ông râu quai nón cao lớn phá vỡ hàng rào của cảnh sát, chặn đường không cho đám công nhân tiếp tục bê hàng vào.

“Chúng mày là lũ chó săn. Vì chúng mày nên mấy thằng khốn nước ngoài kia mới có thể ngang ngược áp bức đồng bào ta như vậy.” Gã râu quai nón vừa nói vừa quay về phía người bên ngoài la hét: “Ai muốn đập chết lũ vô dụng này?!”

Kwon Yuri bước tới, bắt lấy tay đang giang ra chặn đường của hắn, ý bảo mấy công nhân kia tiếp tục đưa hàng vào: “Đứng sang một bên đi. Ở đây không phải chỗ để anh làm loạn.” Đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm gã đàn ông kia.

“Ôi --- cảnh sát à, sợ quá đi mất. Bắt tao đi, tới đây mà bắt tao này!” Gã râu quai nón to giọng la hét, ra vẻ gây sự, nếu như gặp phải Lee Joon nóng tình, thì có khi đã làm ầm lên với gã rồi, nhưng động phải người mặt lạnh như Yuri, thì mặc kệ gã có khiêu khích thế nào cũng không làm Yuri tức giận được, vẫn đứng sừng sững như núi, chặn hắn sang bên lề.

Vì sự kiện bãi công biểu tình, nên doanh nghiệp này đã không còn bao nhiêu người. Cả kho hàng đều trống rỗng! Yuri đi theo đám công nhân đưa hàng vào, đang định quay ra thì một đám người bịt mặt xông vào, trên tay cầm nào là gậy sắt, nào là dây xích!

“Đây chính là tay sai của đám chó ngoại quốc kia.” Tuy tên cầm đầu bịt kín mặt, nhưng chỉ nghe giọng cũng biết là gã râu quai nón vừa rồi. Hắn kéo kéo sợi xích trong tay, giọng đầy vẻ uy hiếp: “Con cảnh sát thối, tránh ra. Nếu không, tao đánh cả mày đấy!”

Yuri nhìn bọn họ, rút dùi cui điện ra --- thân phận hiện giờ của cô chỉ là một cảnh sát nhỏ, không được cấp súng, hơn nữa, dù cô có súng, cũng không thể lấy ra. Nếu rút súng trong đám người biểu tình này, thì tính chất sự việc sẽ hoàn toàn thay đổi.

Đám công nhân khuân vác vừa rồi nhìn thấy tình cảnh này, đều lùi lại, sau đó nhanh chóng chạy đi. Cũng không thể trách bọn họ thấy chết không cứu được. Gặp phải tình huống này, thì ai cũng thấy bất an. Sinh mạng là của mình, nếu không chạy được, thì bị thương cũng chỉ mình mình đau.

“Các anh em, đập chết nó đi!”

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

Chap 64: Biểu tình thụy uy

Hình bóng và tăm tối luôn tồn tại song song. Chỉ ở trong ánh sáng lờ mờ, bạn mới có thể nhìn thấy bóng, nếu ngọn đuốc của bạn càng sáng, thì bạn sẽ càng không nhìn thấy rõ.

***

Tháng bảy nóng rực rốt cuộc cũng đến, nhiệt độ hơn 35 độ C ở ngoài trời khiến người ta đều cảm thấy da đầu như run lên. Những chú chó lang thang cố núp dưới gốc cây, rũ tai xuống, lè lưỡi thở hổn hển, hi vọng có thể giảm bớt đi chút cảm giác nóng bức.

Vầng thái dương chói chang cũng không thể làm giảm sự nhiệt tình của mọi người. Bọn họ tụ tập, bọn họ hò hét, hết tiếng hét này đến tiếng hét khác nối tiếp nhau vang lên, khiến cho nhiệt độ từ mặt trời tỏa ra cũng không thể nóng bằng không khí của bọn họ.


Đây không phải là dàn hợp xướng. Mà là biểu tình.


Thành phố S đang dấy lên làn song bãi công biểu tình hừng hực khí thế. Ban đầu chỉ có vài người, nhưng bây giờ, số người tham gia đã lên tới hàng ngàn người. Nam nữ, già trẻ đều có đủ. Bọn họ vung tay, bọn họ cao giọng hò hét, yêu cầu nhà tư bản chịu trả cho nhóm công nhân bọn họ nhiều phúc lợi hơn.


Nguyên nhân của sự việc này bắt nguồn từ khoảng nửa tháng trước, khi một doanh nghiệp nước ngoài liên tiếp xảy ra ba vụ công nhân nhảy lầu tự tử. Đây đúng là một mồi lửa, càng đốt càng cháy to. Giới truyền thông càng đào khoét thì càng ra nhiều thông tin, vạch trần bản chất bóc lột mồ hôi, xương máu công nhân của doanh nghiệp này. Có một phóng viên còn tự thử nghiệm, đóng giả làm công nhân trong phân xưởng, dùng kinh nghiệm chính mình đã trải qua để công bố với xã hội, doanh nghiệp này bóc lột mồ hôi công sức của công nhân thế nào, cũng vì thế mà khiến càng nhiều người hưởng ứng hơn, làn sóng biểu tình thị uy càng ngày càng lớn… Lớn đến mức dần có xu thế không thể khống chế được.


Không khống chế được, là chuyện mà nhiều người không muốn nhìn thấy. Trong xã hội hòa bình hiện nay, bạn có thể dùng lí trí, mượn việc biểu tình kháng nghị để thể hiện sự bất mãn của mình, khiến cho những người cầm quyền nghe được nguyện vọng của bạn, điều này được phép. Nhưng, hành động của dân chúng, thường dễ dàng bị người có ý đồ xấu lợi dụng, ví dụ như vào thời điểm này, có một số ít những kẻ xấu đứng lẫn vào trong đó, nhân cơ hội góp gió thổi lửa, khiến cho đám người biểu tình càng thêm phẫn nộ.


Kim Bum đeo cặp, cố gắng thoát khỏi đám đông, mồ hôi đầm đìa đứng nhìn đám người mặt đỏ bừng bừng đang biểu tình thị uy kia. Trong lòng Kim Bum có biết bao cảm xúc khó tả. Ở trong đám người này, có bao nhiêu người thật sự biểu tình vì quyền lợi của mình? Có bao nhiêu người thuận nước đẩy thuyền? Bao nhiêu người chỉ là hùa theo cho vui… Mấy người dân Hàn Quốc tệ ở một chỗ, đó là mỗi khi nhìn thấy sự việc gì, không cần biết có liên quan đến mình hay không thì cũng vây lại xem, rồi hùa theo giúp vui…

Hắn hít sâu một hơi, đi về phía nhà mình. Nghĩ đến chuyện mới phát hiện ra gần đây, hắn càng nhanh bước hơn.


“Bùm!”


Một ánh đỏ bắn lên cao, giống như một rặng mây đỏ đẹp tuyệt vời phía chân trời. Một tiếng nổ đinh tai nhức óc khiến toàn bộ cửa sổ xung quanh đó vỡ tan vì chấn động. Đám người biểu tình trên đường đều dừng lại, kinh ngạc nhìn căn nhà vừa bị tiếng súng nổ san bằng kia…


Đó là nhà của Kim Bum.


Đột nhiên, đường phố hoàn toàn yên lặng, mọi người ngơ ngác nhìn đống gạch đổ nát đang bùng cháy, nhất thời quên cả báo cứu hỏa hoặc báo cảnh sát!

Cho tới tận khi có một người chợt hô lên ----


“Phóng viên Kim Bum --- đám quỷ hút máu tham lam kia, họ giết phóng viên Kim rồi!”

“Bọn họ giết anh hùng của chúng ta.”

“Các anh em, phải đuổi đám quỷ hút máu ngoại quốc này ra khỏi lãnh thổ của chúng ta.”

“Đuổi bọn họ cút đi!”


Sự phẫn nộ bao trùm cả khu phố.


Khi mấy người Kwon Yuri đến, điều đầu tiên họ nhìn thấy là cả đám người đang sôi máu, vẻ mặt hung ác hô khẩu hiệu đòi đuổi đám doanh nghiệp nước ngoài ra khỏi lãnh thổ. Đám cảnh sát muốn khống chế bọn họ nhưng rõ ràng là không hề có hiệu quả, ngược lại còn khiến lửa giận của quần chúng bốc cao hơn, thậm chí, còn phát sinh xung đột với cảnh sát, tình hình gần như vượt khỏi tầm kiểm soát.


“Có chuyện gì thế?!” Jessica đỡ một ông lão suýt nữa bị đám đông đẩy ngã.


Sau khi ông lão đứng vững, nét mặt đầy vẻ căm phẫn, buông ra một câu chửi tục rồi mới kể lại chuyện vừa phát sinh, đương nhiên là kể về vụ nổi vừa rồi.

Mấy người xung quanh nghe xong, lẳng lặng liếc nhìn nhau, hỏi địa điểm xảy ra vụ nổ, sau đó rời khỏi đám biểu tình.
Chỉ cần nhìn đống gạch đổ nát trước mặt là có thể tưởng tượng ra vụ nổ vừa rồi lớn đến thế nào.


Tối hôm qua, trên đường cùng Yuri quay về căn cứ huấn luyện, cô còn mải suy nghĩ xem nên hỏi Kwon lão gia thế nào về chuyện của Kim Tae Soo (người bị nghi là appa của Sica). Nhưng sau khi Yuri nhận được điện thoại, bọn họ liền lập tức khởi hành đi tới đây, gặp Lee Joon và Sunny. Còn Sooyoung ở lại trong căn cứ tiếp tục phụ trách chuyện huấn luyện.

Trên đường đi, Yuri đã kể tóm tắt cho bọn họ về chuyện lần này! Dân chúng biểu tình bị kẻ xấu kích động, làm cho việc biểu tình càng ngày càng nghiêm trọng, nhiệm vụ của họ lần này chính là tìm ra kẻ có ý đồ kích động dân chúng, thừa cơ biểu tình để làm loạn.


Yuri, Jessica, Lee Joon và Sunny, bốn người cùng đi vào căn nhà đã bị nổ thành đống đổ nát vẫn còn vương lại dấu vết bị đốt, có nhiều chỗ còn đang âm ỉ cháy, khói bốc mù mịt. Ánh sáng trong nhà không được sáng, khắp nơi chỉ toàn thấy gạch ngói đổ nát, cảnh sát cũng đã kéo dây cảnh giới xung quanh.


“Một tên đáng thương!” Lee Joon nhìn thi thể Kim Bum đã cháy đen trong đống đổ nát, cảm thán: “Nghe nói là khí thiên nhiên nổ mạnh.” Trong không khí vẫn còn phảng phất mùi gas: “Mọi người thấy có giống không?”


Sunny nhìn xung quanh, muốn tìm ra nguyên nhân gây nổ: “Không phải nổ từ ống dẫn!” Cô ngồi xổm xuống, kiểm tra tỉ mỉ.


Ánh mắt Jessica dừng ở đống báo chí chưa bị thiêu hết. Bên trên là bài phát biểu của Kim Bum, đưa tin về làn sóng biểu tình trong khoảng thời gian vừa này. Cô đi tới, đột nhiên lảo đảo, chân đạp vào một tấm gói, hốc tường chợt lộ ra một cái hố. Sica ngồi xổm xuống, móc từ trong hố ra một chiếc hộp sắt.


Chiếc hộp đó được giấu rất kĩ, không bị vụ nổ lần này phá hủy. Sica ra hiệu cho bọn họ chạy tới. Sau khi mở ra, trong hộp là mấy trang giấy viết kín chữ, và một bức ảnh đã ố vàng. Jessica đưa cho Yuri xem.


“Sếp, mọi người xem này ---.” Rốt cuộc Sunny cũng tìm ra manh mối trong đống đổ nát: “Tuyệt đối không đơn giản là nổ khí gas đâu!”


Sunny đưa thứ vừa tìm được mọi người xem, là ngòi nổ.
Ngòi nổ là bộ phận quan trọng nhất cấu thành một quả bom.

“Không phải gã này lúc đang chế bom thì làm không tốt nên tự nổ mình luôn đấy chứ?!” Lee Joon sờ sờ cằm, buông ra một lời suy đoán cực kì thiếu muối.

Jessica lườm hắn: “Cậu nghĩ rằng ai cũng là phần tử nguy hiểm giống cậu, nhàn rỗi không có việc gì làm thì chế bom chơi à?”

“Bom á?” Một cậu cảnh sát trẻ đi vào, nghe thấy trọng điểm trong đoạn đối thoại của họ: “Các anh chị vừa nói bom ạ? Không phải do nổ khí gas à? Nếu thật sự là do bom, sau khi lên báo, nghiêm trọng một chút còn có thể dính dáng đến chuyện tập kích khủng bố ấy chứ.”

“Ôi dào…” Sunny giữ chặt cậu ta: “Vội vàng gì?” Cô ta kéo cậu cảnh sát trẻ lại: “Chúng tôi còn chưa điều tra kĩ!”

Lúc này, cậu cảnh sát kia mới giật mình: “Ơ --- mà các anh chị là ai? Sao lại được vào hiện trường thế này!” Hiện trường là nơi rất quan trọng, không thể để người không phận sự tiến vào được: “Còn không mau ra ngoài đi!”


Lee Joon cười rất quái dị, kéo cậu cảnh sát từ bên phía Sunny sang: “Vì sao chúng tôi vào được à? Còn không phải tại cậu thất trách hay sao? Để cho bốn người sống sờ sờ, to tướng như chúng tôi ngang nhiên bước vào, nếu chúng tôi là phần tử bất hảo, động chân động tay phá hiện trường một chút, chứng cứ chó má gì cũng mất hết, thì giờ cậu có cái cóc khô gì mà dùng!”


“Anh… anh…” Cậu cảnh sát trẻ bị hắn kìm cổ đến nghẹn thở, cố gắng vùng ra, nhưng đối với một tên da dày thịt béo như Lee Joon mà nói, thì chỉ như trứng chọi đá thôi. Cuối cùng, vẫn là Jessica không nhịn được, giải cứu cậu khỏi bàn tay ma quỷ của Lee Joon, rồi đưa chứng minh cảnh sát của mình cho cậu ta xem!

“Chúng tôi tới đây để hỗ trợ giải quyết việc dân chúng biểu tình lần này!” Cô chỉ có thể nói qua loa.


Cậu cảnh sát trẻ cẩn thận nhìn chằm chằm bọn họ một lúc lâu, nhìn thế nào cũng không thấy bọn họ giống cảnh sát, mà giống phường trộm cắp hơn, nhưng chứng minh mà Jessica vừa đưa ra cũng không phải là giả! Cậu đưa tay xoa chỗ cổ vừa bị Lee Joon kẹp, nói nhỏ: “Làm gì có cảnh sát nào như các anh các chị… Hai người vừa rồi còn giống hơn!”


“Cái gì?” Yuri xoay người lại, lạnh mắt liếc cậu, khiến cậu cảnh sát trẻ cảm giác như cả người bị đóng băng, Yuri lặp lại câu hỏi: “Cậu vừa nói gì?”

“Vừa… vừa rồi cũng có hai người…” Nhìn sắc mặt họ biến đổi, cậu cảnh sát lắp bắp kể lại chuyện lúc trước: “Ngay trước khi các người đến… thì cũng có hai người khác đến…”

“Bọn họ có nói là ai không?”


Cậu lắc lắc đầu: “Bọn họ cũng không đi vào, chỉ đứng ngoài nhìn một lúc. Tôi thấy lạ nên mới đi lại hỏi, sau đó bọn họ nói là người cấp trên phái xuống.”


Mấy người Jessica quay sang nhìn nhau, trừ nhóm bọn họ ra, thì không nghe thấy cấp trên có cử người tới đây. Dù sao, chuyện này cũng không nên làm ầm ĩ lên, nếu xử lí không tốt, sẽ dễ tạo điều kiện ấy kẻ xấu nhiều lời. Ví dụ như bên phía Âu Mĩ, rất thích ý kiến về vấn đề nhân quyền, giờ gặp được chuyện này, lại đang thời kì internet thông suốt cả thế giới, ai dám cam đoan hiện giờ thành phố S không có một vài người nước ngoài đang thông báo tình thình xảy ra cho đám bạn nghe, rồi cả đám như hổ như sói ấy thế nào chẳng nhìn chằm chằm, chờ xem phía Chính phủ Hàn Quốc sẽ ra tay thế nào đối với hành động biểu tình thị uy của nhóm dân chúng yêu “hòa bình” này?


Yuri nhìn thi thể gần như cháy thành than của Kim Bum: “Sunny, cậu dời thi thể đi trước đi, kiểm tra cẩn thận lại một lần. Jessica, em theo Yul đi sang tòa soạn báo nơi Kim Bum công tác một chuyến.”

Cậu cảnh sát kia còn định nói thêm gì, thì Lee Joon đã xuống tay nhanh hơn, kẹp cổ cậu kéo sang một bên, khiến cậu còn không kịp í ới tiếng nào. Sau đó, Sunny nhanh chóng dùng một chiếc bọc to, gói gọn thi thể vào, tránh những nơi tụ tập đông người rồi rời đi.

Tòa soạn nơi Kim Bum làm việc, là một tòa soạn nhỏ, bình thường chỉ dựa vào mấy mẩu quảng cáo để duy trì. Hành động lần này của Kim Bum làm cho lượng tiêu thụ của tòa soạn tăng đột biến gấp mấy lần, danh tiếng của tòa soạn cũng nhanh chóng tăng vọt.

Khi Yuri và Jessica đi vào tòa soạn, thì tình hình cũng không bận rộn như họ nghĩ. Đón họ là một căn phòng trống rỗng, cửa kính bị đập vỡ, bàn bị lật đổ, báo chí rơi đầy đất, phủ bên trên là thủy tinh vỡ, không có một ai.

“Đây… sao lại thế này?” Jessica ngẩn người nhìn căn phòng bề bộn như vừa bị đập phá.


Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2015

Chap 63: Đừng điều tra nữa

Từ những “hiểu lầm” tạo thành bi kịch!


Jessica nói: “Chờ chú Goo tỉnh lại sẽ biết ngay.” Nếu tất cả đúng như cô suy đoán, như vậy thì… Cô nhìn Goohara, không biết cô ấy có chấp nhận được kết quả này không.

Thành viên tổ trọng án thức trắng một đêm, Sica và Hara ngồi trong bệnh viện chờ Goo Sang tỉnh lại. Hơn năm giờ sáng, người đàn ông trung niên nằm trên giường, rốt cuộc cũng có phản ứng.


“Appa ---.” Hara ghé vào mép giường: “Appa… Con là Hara… Appa…”


Goo Sang cố gắng nâng mí mắt nặng trịch, đưa tay xoa đầu Hara, sau đó nhìn Jessica. Sica hiểu ngay yêu cầu của ông.

“Hara, em có thể đi mua giúp tôi một cốc cà phê không? Chú Goo đã tỉnh lại, em có thể yên tâm một chút rồi. Đi ăn sáng đi, đừng để chú Goo phải lo lắng cho em.”

Goohara nhìn Goo Sang, rồi lại nhìn Jessica, sau đó khẽ gật đầu đi ra ngoài.

“Chú Goo, chú có thấy khá hơn không?” Sica kéo một chiếc ghế lại gần giường.

Goo Sang gật đầu: “Madam Jung, đều là do chú làm, cháu bắt chú là được!” Goo Sang đưa tay ra khỏi chăn, tùm chặt lấy Jessica: “Chú nhận tội… Cháu bắt chú kết án đi.”


Nhìn bộ dạng này của ông, trong lòng Sica bỗng có cảm giác khó chịu không thể nói rõ được, trên đời này, tấm lòng của bố mẹ đều là như vậy phải không? Cô hít sâu một hơi: “Chú Goo, chú làm cảnh sát nhiều năm rồi, nên cũng biết, muốn kết án phải có trình tự.” Không phải cứ nhận tội là họ sẽ kết án, mà còn cần có chứng cứ thuyết phục nữa.

Goo Sang nhìn cô, bàn tay đang cầm tay cô bỗng buông lỏng: “Sica… Hara còn nhỏ, không hiểu chuyện.” Ông đưa tay lên xoa mặt: “Mấy năm nay chú chỉ lo công tác, không thể chăm sóc tốt mẹ con họ. Sau khi vợ chú qua đời, chú càng ở Cục cảnh sát nhiều hơn, dùng công việc để làm tê liệt chính mình… Càng ít quan tâm đến tiểu Hara… Chú không biết… Không biết nó biến thành như thế từ bao giờ…” Nói tới đây, Goo Sang lại xúc động hơn.


“Chú Goo, chú bình tĩnh một chút!” Jessica vội vàng trấn an ông: “Sự tình cũng không phải như chú nghĩ. Hara không giết người… Ba người nhà Lee Soon Chae không phải do Hara giết!”
'
“Không phải…” Goo Sang ngẩn người, sau đó nắm chặt tay Jessica: “Cháu nói gì… Không phải do Hara giết…”

“Chú Goo.” Sica bảo ông bình tĩnh: “Hiện giờ cháu cần hỏi chú một chuyện, để chứng minh suy đoán của cháu… Chú phải trả lời cháu thật chi tiết.”

“Được! Được… Cháu hỏi gì chú cũng nói hết.” Vừa nghe thấy Hara vô tội, Goo Sang như cảm thấy ánh bình minh lóe sáng trong đêm.


“Chú Goo, trước hết, chú hãy kể cho cháu những gì chú biết đi.”


“Đêm hôm đó, khi chú tan sở về, thì thấy Hara vội vội vàng vàng lên taxi. Bình thường, buổi tối con bé rất ít ra ngoài. Chú liền đi theo, thấy con bé bước vào trong một tiểu khu, hành vi của con bé hơi khác thường, nên chú cũng xuống xe đi theo.” Goo Sang nghiêm túc hồi tưởng lại tình hình ngày hôm đó, không bỏ qua một chi tiết nào: “Chú không bám theo quá sát, vì sợ con bé phát hiện, sau đó… Chú thấy nó bước vào một căn phòng, một lúc lâu sau, vẻ mặt con bé vô cùng bối rối, chạy ra khỏi phòng. Cháu đoán xem chú nhìn thấy cái gì… Chú thấy quần áo con bé dính máu, nên chạy tới căn phòng mà con bé vừa bước vào, nhìn một chút, thì thấy đống thi thể được xếp chỉnh tề như vậy… Hình ảnh đó…”


“Khiến chú nghĩ đến căn bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế của Hara đúng không?” Jessica hỏi: “Cho nên, suy nghĩ đầu tiên của chú chính là Hara đã giết những người đó, phải không?”


Goo Sang mím môi, cuối cùng khẽ gật đầu: “Hara thích làm như vậy… Chú sợ đến choáng váng, đầu óc trống rỗng… Chú… chú chạy ra khỏi hiện trường… Sau đó, chú luôn nghĩ không biết nên làm thế nào… Nhưng chú không có cách nào thuyết phục được mình đi báo án, cho đến khi sự tình bị lộ ra… Mọi người điều tra vài ngày cũng vẫn không tra ra được gì, nên chú đã nghĩ ông trời đứng về phía mình, mọi chuyện có thể cứ như vậy mà qua… Nhưng…”

“Nhưng chú không ngờ, ngày hôm đó, trừ chú ra, còn có người khác nhìn thấy nữa, đúng không?”

“Đúng!” Goo Sang nắm chặt tay: “Chú không ngờ, hôm đó cái tên Park Young Ha cũng có mặt, nhìn thấy tất cả… Hắn uy hiếp chú rằng muốn tố cáo Hara. Vì muốn ngăn miệng hắn lại, nên chú phải đưa cho hắn một khoản tiền lớn… Có điều, hắn ta lại là một con quỷ hút máu tham lam… quen mùi thấy mùi ăn mãi, cứ liên tục tới đòi tiền chú. Nhưng, chỉ cần có thể bịt miệng hắn để bảo vệ Hara, thì có tốn nhiều tiền nữa chú cũng tình nguyện… Vậy mà, chú không ngờ, tên súc sinh đó… Tên súc sinh đó không chí dùng sự kiện kia để gây sức ép với chú… mà còn dùng nó để… ép Hara…” Nói đến đây, Goo Sang đã không thể nói được nữa. Là một người cha, mà phải nhìn thấy con gái mình phải đối diện với hành vi man rợ như vậy…


Goo Sang nhắm mắt, hai dòng lệ chảy xuống: “Tên súc sinh đó… Chú không tha cho hắn…” Goo Sang hít sâu một hơi: “Để hắn tiếp tục sống… là sự tra tấn đến cùng cực đối với Hara…”


“Cho nên, chú làm theo kế hoạch của Hara… Khi Hara đi lên sân thượng, chú giấu Park Young Ha đang hôn mê đi… Chờ Hara đi rồi, chú mới đẩy Young Ha từ trên cửa sổ xuống, như vậy, Hara cũng không có mặt tại hiện trường lúc đó.”


Goo Sang không nói gì, chỉ khẽ gật đầu! Nói ra tất cả khiến người ông cũng nhẹ nhõm hơn: “Madam Jung, cháu nói.. Hara không giết người, thật sao?” Ông không quên những lời Jessica nói lúc đầu.


Jessica kể lại cho ông những gì Goo Hara đã khai. Sau khi nghe xong, Goo Sang như người mơ ngủ, ngỡ ngàng nhìn Sica, như không tin những gì mình vừa nghe thấy.

Jessica nhìn ông, nhất thời cũng không thể nghĩ ra câu gì để an ủi ông, đành phải ngồi yên lặng, cho đến khi y tá đi tới, nói cần kiểm tra cho ông, cô dặn dò ông chú ý tĩnh dưỡng rồi bước ra ngoài.

Vừa ra khỏi phòng bệnh, cô nhìn thấy Hara ngồi bên góc tường, cắn vào mu bàn tay, cố gắng khống chế không ình khóc thành tiếng. Jessica đóng cửa lại, kéo cô, ôm vào lòng.
Hara ôm chặt lấy Jessica, giống như muốn mượn sức Sica để tiếp tục chống đỡ chính mình vậy…

Vụ án của Lee Soon Chae và Park Young Ha lần lượt xảy ra, ai cũng không ngờ kết quả lại như thế. Cũng không ai muốn nhìn thấy kết quả như thế, nhưng… tất cả những chứng cứ để lại, thời gian, địa điểm, đều chứng minh, chỉ có một kết quả đó mà thôi.

Khi còng tay Goo Sang, trong lòng những thành viên của tổ trọng án có một thứ cảm giác khó nói thành lời. Bọn họ chưa từng nghĩ sẽ có một ngày phải cầm chiếc còng lạnh như băng này, bấm vào tay đồng nghiệp của mình…

Hôm đó, Hara không xuất hiện, chỉ nhờ Jessica nhắn với Goo Sang một câu, đó là: Appa, con ở nhà chờ appa về.


“Haizzz ---.” Nhìn xe cảnh sát chở Goo Sang đi, Jessica thở dài một hơi, nhưng không có cách nào xóa đi cảm giác khó chịu trong lòng mình.

Vụ án giết người cưa xác, và vụ án nhảy lầu đã được giải quyết, nhưng mà… “người kia” trong lời khai của Hara là ai? Hung thủ đã giết cả ba người nhà Lee Soon Chae rồi cưa xác thành từng mảnh nhỏ là ai?



Từ đầu đến cuối, hắn chỉ tránh sau màn, gọi một vài cú điện thoại, sau đó tạo thành thảm kịch như bây giờ.

Nhờ đồng nghiệp bên giám định kiểm chứng, thì máu trên bức thư mà cô nhận được cùng với máu trên bức thư báo án Lee Soon Chae là cùng một loại, nhưng cũng không phải máu người, mà là máu gà…




Thật sự là khiến người ta vừa bực mình vừa buồn nôn!
Jessica xoa xoa thái dương, mặc dù vụ án cũng gỡ được một phần, nhưng có một chút chuyện mà ngay cả ngoài lề cô cũng chưa chạm vào được… Ví dụ như chuyện của hai vợ chồng Kim Tae Soo, đây cũng là chuyện khiến cô không biết phải làm sao, hai người kia rốt cuộc có liên quan gì đến cô hay không… Rồi vì sao đột nhiên hi sinh vì nhiệm vụ… Còn người đàn ông xinh đẹp trong lời kể của ông Han, cùng với sếp Kwon (ba của Yuri), tất cả, tất cả là thế nào?


Sica quyết định xem lại lần nữa quyển nhật kí của Soon Chae, xem có thể tìm ra chút đầu mối gì hay không.\


“Onew --- quyển nhật kí kia đâu?” Khi Jessica quay lại Cục cảnh sát, thì tìm vài lần cũng không thấy quyển nhật kí kia. Vụ án của Lee Soon Chae còn chưa kết án được, thì quyển nhật kí và những vật chứng khác cũng phải lưu giữ tại Cục cảnh sát. Hôm đó, sau khi xem xong, cô đặt nó cùng chỗ với các vật chứng khác.

“Nhật kí gì?”

“Quyển sổ ghi chép của Soon Chae,có bìa màu vàng ấy.” Lạ thật! Hôm qua cô vẫn còn nhìn thấy, sao hôm nay lại không tìm thấy đâu.

“À… quyển sổ đó à,” Onew uống một hớp nước: “Sáng nay Cục trưởng bụng phệ lấy đi rồi.”


“Cái gì?” Ông ấy lấy thứ đó làm gì? Mà cái vị ngồi trên ghế Cục trưởng ấy, bình thường chỉ cần há mồm là đủ rồi, mấy chuyện hao tâm tổn sức bình thường đều là đám tép riu như cô làm. Nhìn cái bụng càng ngày càng tròn kia là có thể thấy mấy năm nay ông hoạt động cơ mồm còn nhiều hơn hoạt động thân thể.


Cô gõ cửa, sau khi nghe thấy tiếng trả lời, Jessica đẩy cửa bước vào, cũng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Cục trưởng, quyển nhật kí đó sếp xem xong chưa? Bên chỗ tôi còn cần dùng.”


“Mọi người không cần điều tra nữa.” Cục trưởng bụng phệ chỉ tập trung đọc tài liệu, không thèm ngẩng đầu lên nhìn cô, buông ra một câu như vậy.


“Vì sao?” Vụ án còn chưa tìm được hung thủ, đâu có lí nào mà phải dừng lại như vậy.


Cục trưởng bụng phệ ngẩng đầu nhìn cấp dưới mà ông rất yêu quý: “Tôi bảo cô đừng điều tra nữa thì đừng điều tra, hỏi nhiều thế làm gì.”


“Này --- sếp, đừng nói thế chứ.” Jessica cũng không phải là một đội trưởng ăn không ngồi rồi, chỉ với một câu đó làm sao có thể xua cô đi được: “Mấy anh em mất biết bao nhiêu ngày điều tra chỉ vì muốn bắt được hung thủ, còn cho người nhà nạn nhân một câu trả lời hợp lí. Đột nhiên sếp nói như vậy, bảo chúng tôi dừng tay, có phải là quá đáng lắm không?!”


Nhìn nét mặt bất bình của cô, ông béo biết ngay cô lại nổi tính bướng bỉnh, liền thở dài: “Jessica, cô làm việc dưới quyền tôi lâu như vậy, giúp tôi phá không ít vụ án khó khăn. Nhưng vụ án lần này, cô dừng tay đi.”


“Vì sao?!”

“Bên trên có người tiếp nhận rồi.”

Dạo này, chỉ một câu cấp trên thôi cũng có tác dụng hơn bao nhiêu lí do khác. Jessica trừng mắt, nhưng nhìn ông béo ra vẻ những gì tôi có thể nói cũng chỉ đến thế mà thôi kia, cô lại chỉ có thể thầm lặng ân cần hỏi thăm từ đầu đến chân ông béo mấy lần.

“Sica, nếu cô đã tham gia vào doanh trại huấn luyện rồi, thì cũng đừng quan tâm đến án từ này nọ nữa.”


Đúng lúc ra đến cửa, thì cô nghe thấy ông béo nói một câu rất sâu xa như vậy. Trong lòng cô thầm dựng ngón giữa lên, chuyện đã đến nước này rồi, càng không cho cô điều tra, thì cô ngược lại càng muốn điều tra cho rõ ràng.


Núi không dịch chuyển thì người tự dịch chuyển. Nếu ở đây không được, cô sẽ tìm đường khác.


Mục tiêu: Kwon lão gia trong căn cứ.