Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

Chap 60: Nhảy lầu (Part 1)

Chết rồi?!

Jessica từng nghĩ đến rất nhiều trường hợp, ví dụ như bà ở nước ngoài, bà có con gái khác, bà… Những suy nghĩ này đều dựa trên cơ sở là bà vẫn còn sống.

Nhưng một câu vừa rồi của Yuri đã phủ định toàn bộ những giả thiết của cô.



“Chết rồi…” Cô lặp lại: “Thật sao? Bà ấy chết như thế nào?” Có lẽ… bà ấy và cô không có quan hệ gì, chẳng qua là trùng hợp, hai người có đôi mắt giống nhau mà thôi. Jessica nghĩ vậy.

“Hi sinh vì nhiệm vụ!”

“Ừm?” Sica chờ Yuri kể chi tiết, nhưng sau khi cô ta nói câu đó, lại không nói gì nữa: “Không có thông tin gì sao?” Ví dụ như ở đâu, xảy ra chuyện không may gì?!



“Không có!” Yuri khẳng định.

“Vậy… người đàn ông đó?!”

“Cũng giống bà ấy.”

Giống nhau!



Có phải là quá khéo không. Không phải cô đa nghi, mà dựa vào trực giác và kinh nghiệm phá án nhiều năm qua thì cô vẫn cảm thấy kiểu trùng hợp này thật quá “khéo”. Hơn nữa, hôm nay cô vừa nhận được bức thư này, tất cả giống như một vòng tròn vậy.



“Cũng chỉ có mấy chữ hi sinh vì nhiệm vụ, còn không có gì rõ ràng nữa sao?!” Sica hỏi xong, Yuri gật đầu thay cho câu trả lời.



Quả nhiên…



“Ngày mai Yul muốn đến bên Tổng cục điều tra một chút.”



Jessica buồn bực, tài liệu về quân nhân sao lại sang Cục cảnh sát điều tra? Yuri cầm tư liệu trên bàn đưa cho cô: 

“Người đàn ông này sau khi xuất ngũ được Quân đội điều đến Cục cảnh sát Busan, cũng là Cục cảnh sát mà em đang làm một thời gian ngắn. Những hồ sơ có liên quan cũng đều được chuyển đến Cục cảnh sát.”



Jessica nhận tài liệu, lật xem qua, cũng biết được một số tin tức cơ bản. Ví dụ như, người đàn ông đó tên là Kim Tae Soo, người phụ nữ là Narsha, cũng không có nhiều tin tức mà cô cần.



“Ngày mai tôi sẽ đi cùng cô.” Jessica trả tài liệu lại cho Yuri.



Ngày hôm sau, Yuri để Sooyoung tiếp nhận nhiệm vụ phụ trách huấn luyện, sau đó đưa Sica về thành phố. Vừa đến Cục cảnh sát, đám người Onew đã ở bên trong, thấy Madam Jung về, họ liền trực tiếp kéo cô đi, đưa cô đến hiện trường vụ án, còn Yuri thì đi thẳng vào phòng tư liệu của Cục để tìm tài liệu liên quan.



Đã hơn một tuần kể từ khi hung thủ gây án. Vì vụ án vẫn chưa được phá, nên xung quanh hiện trường vẫn còn giăng dây cảnh giới, giữ nguyên hiện trường lúc đầu. Jessica đeo thẻ công tác trước kia lên để đi vào trong.

Căn phòng giống như ảnh chụp, các dấu vết bị máu che kín, thi thể đã được dời đi, nhưng trên sàn nhà vẫn còn những dấu hiệu tương ứng. Có một vài món đồ chơi nhỏ rơi vãi trên sàn, trong tách trà vẫn còn đựng trà, mấy tờ báo nhuốm máu rơi trên đất, trong phòng bếp, thức ăn đang được làm dở vẫn còn đặt trên thớt gỗ. Sica như có thể nhìn thấy cảnh tượng xảy ra lúc đó: cậu bé kia đang chơi đồ chơi trên sàn phòng khách, bà nội thì ở trong bếp chuẩn bị cơm chiều, còn ông nội ngồi trên ghế salon, vừa đọc báo, vừa pha trà, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn dáng vẻ cậu cháu nội chơi đồ chơi, cười thỏa mãn, không khí ấm áp, hòa thuận đến như thế…



Jessica nhìn quanh, không có dấu vết đánh nhau, có lẽ đúng như Onew đoán, hung thủ có thể là người quen, lúc trước có lẽ cũng đã ở trong phòng.

Ở lại hiện trường khoảng hơn nửa giờ, những vết máu trong phòng khiến Jessica cảm thấy hơi áp lực. Cô bước ra ngoài hít một chút không khí trong lành, cũng thuận tiện đi sang vài hộ gia đình sát vách hỏi chuyện một chút.

Thông tin cô thu được cũng không khác gì với thông tin của đám Onew. Hai ông bà ở căn nhà kia, bình thường vẫn rất thân thiện, sống với mọi người cũng không tệ. Trước đây, ở tiểu khu này luôn rất yên bình, chưa từng phát sinh những chuyện thế này!

Là muốn báo thù? Hay là lập kế hoạch giết người vì có mục đích khác?



Jessica thần cân nhắc, bất tri bất giác lại đi tới sân bóng rổ phía sau tiểu khu, có một vài người có vẻ là sinh viên đang chơi bóng rổ ở đó.



Tiểu khu này nằm trong khu vực trường học, nên xung quanh có không ít các trường đại học, trung học. Mấy người sinh viên kia, chắc là học trường đại học gần đây, đến để chơi bóng.



“Cảnh sát Jung ---.” Một nữ sinh trẻ tuổi vô cùng phấn chấn chạy tới, gọi Jessica: “Ha ha --- chị là cảnh sát Jung đúng không? Chị đến để điều tra vụ án giết người kia à?”



Jessica ngẩn người, rồi gật đầu: “Sao em biết chị?”



“Mấy ngày rồi mà vụ án đó vẫn không có tiến triển gì à?” Cô nữ sinh tự giới thiệu về mình: “À… em là Goohara, sinh viên khoa nghiên cứu tâm lí tội phạm.” Cô cười: “Chắc chị không biết em, nhưng em thường nghe appa kể về chị, cũng xem ảnh của chị rồi.”



“Appa em là…”



“Goo Sang ạ.” Goohara trả lời.

Jessica chợt nhớ đến một người cảnh sát già có vẻ mặt rất hiền lành. Goo Sang là một vị cảnh sát già gần năm mươi tuổi ở Cục, công tác trong Cục được vài chục năm, không có thành tích quá nổi bật, nhưng cũng không phạm lỗi gì. Yên yên bình bình trải qua mấy chục năm đời người ở trong Cục cảnh sát, hình như năm nay sẽ về hưu.

“Thì ra em là con gái của chú Goo.” Jessica nói, cô cũng từng nghe chú Goo kể là có cô con gái học ở đại học, không ngờ là khoa nghiên cứu tâm lí tội phạm.

“Cảnh sát Jung, chị thấy vụ án này thế nào?” Goohara dường như rất sốt sắng với vụ án này: “Thầy giáo của bọn em dùng đề tài này để làm đề bài, cho bọn em thực tập nghiên cứu. Đây là kết quả phân tích của bọn em, cảnh sát Jung, chị xem qua một chút đi.” Goohara đưa một quyển sổ ghi chép cho Jessica.



Sica nhìn quyển sổ rất dày trong tay, vừa quay đầu đã thấy một người đàn ông lớn tuổi, mặt cau có đi về phía này: “Chú Goo!” Người đang đi tới là Goo Sang. Jessica quay ra chào ông.



Goo Sang đi tới, sắc mặt rất khó coi, nhìn con gái rồi quát to: “Bố đã nói với con rồi, đừng có làm rối lên, sao con không chịu nghe, lại còn chạy đến tìm cảnh sát Jung, con thật là…”

Nói xong, lại quay sang Jessica: “Madam à, việc này… cháu đừng chấp trẻ con, mấy đứa nhóc này, chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng. Để chú lôi cổ chúng nó về.”



Sau đó, ông thở phì phì quay sang quan sát Goohara và đám bạn của cô, rời khỏi tiểu khu. Sica nhìn quyển sổ dày trong tay, rồi cũng quay về Cục cảnh sát.

P/S: Believe in Yulsic!

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Chap 59: Bức thư nhuộm máu



Đúng như lời Lee Joon nói: “nhóc con, cậu vẫn chưa tỉnh ngộ!”


Trải qua ngày huấn luyện bắn đầu tiên, cả đám rốt cuộc cũng tỉnh ngộ. Sang đến ngày hôm sau, vừa nghe thấy tiếng súng mặt đã biến sắc, làm sao còn tìm thấy sự hăng hái như ban đầu. Chỉ vài ngày mà lòng bàn tay bị cọ xát cũng bắt đầu tạo thành vết chai. Tình cảm của mọi người đối với súng cũng thay đổi dần theo thời gian, ban đầu là mừng như điên, càng về sau lại càng mất cảm giác, cuối cùng rốt cuộc cũng có thể bình tĩnh: cầm súng trong tay, tâm tĩnh như nước.


“Thì ra, trong truyện võ hiệp thường hay nói, nhân kiếm hợp nhất, là trạng thái thế này đây.” Nhóc cua cầm súng, làm bộ dạng như cao nhân đắc đạo thành tiên, chuẩn bị thăng thiên, mọi người bên cạnh đạp thẳng một cước, gào lên:


“Cậu là tiện nhân thì có!”


Nhóc cua lồm cồm bò dậy, phủi mông, không thèm để ý đến hành động thô tục của đám người phàm phu tục tử kia, tiếp tục âu yếm khẩu súng trên tay. Mấy ngày nay đều tập luyện cùng nó, bắn không biết bao nhiêu phát đạn, cảm giác như nó và mình đã hòa thành một thể, có nó trong tay, cảm thấy yên tâm vô cùng. Mỗi ngày tập bắn xong,cậu còn cẩn thận lau rồi lại lau, lau thật sạch, sau đó cất đi. Jessica toàn trêu, xem ra cậu đã coi khẩu súng đó như người yêu rồi.


Cho đến khi thấy Yuri lại lôi mấy thùng đầy chặt súng ra trước mặt mọi người, hai mắt nhóc cua như tỏa sáng, lập tức có mới nới cũ, ném người yêu cũ qua một bên, ngẩn người nhìn đống súng lục mới trước mặt.


Không chỉ nhóc cua, mà nói đúng ra là chỉ trừ Heechul thì mọi người đều nhìn chòng chọc vào mấy thùng súng đó! Mấy ngày vừa rồi, bọn họ huấn luyện cũng chỉ dùng loại súng bình thường, thường dùng trong quân đội. Nhưng mấy thùng trước mặt này thì hoàn toàn khác hẳn!


Lúc trước chỉ dùng một loại súng đơn giản giống như ăn một bữa đạm bạc,chẳng có màu sắc, hương vị gì, cùng lắm cũng chỉ làm no bụng, nhưng mấy thùng này thì hoàn toàn khác, mỗi một khẩu súng đều có xuất xứ từ các nước khác nhau trên thế giới, tạo thành một bữa tiệc đầy đủ màu sắc, hương vị: M14, 16 của Mĩ, AK47 của Nga, FNC của Bỉ, Mauser M98, M43, GS36 của Đức, SG550 của Thụy Sỹ, Galil của Israel, súng lục đặc biệt của Mĩ, Browning của Bỉ,…


Từ súng tự động đến súng bắn tỉa, rồi súng lục, cần cái gì có cái đó. Chỉ chỗ này thôi cũng có thể mở một buổi trển lãm súng với quy mô nhỏ được rồi, chẳng trách mà mắt họ cứ nhìn chăm chăm, không rời đi được.


“Thích không?” Kwon Than Củi vòng hai tay qua ngực, hỏi.


“Thích, thích!” Cả đám còn chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn cô, hai mắt chăm chú nhìn mấy thùng súng, chỉ hận không thể đóng gói lại hết mang về nhà.


“Nhiệm vụ của các cậu ngày hôm nay rất đơn giản.” Yuri chỉ đống súng: “Cầm và xem xét hết một loạt các loại súng này! Phải quen thuộc đến mức chỉ cần nhìn một linh kiện, một đầu đạn, là trong đầu có thẻ hiện lên cấu tạo tương ứng của loại súng đó.”


Tuy cũng chủ đơn điệu lặp lại cách nhận biết súng, nhưng so với mấy hôm tập bắn thì hôm nay thế cũng là khá hơn nhiều lắm rồi. Dù sao có nhiều loại súng như vậy, không thể nào mà nhàm chán được, chơi chán súng tự động thì có thể quay sang chơi tiếp súng lục.


Yuri vừa dứt lời, đám lính rốt cuộc cũng không kiềm chế nổi sự cuồng nhiệt trong lòng, ào ào như ong vỡ tổ lao tới, cầm súng lên, âu yếm như đối xử với người yêu.


Jessica cũng đang cố gắng nhớ kĩ cấu tạo của các loại súng, thì có điện thoại của phòng thường trực.


“Luhan". Jessica chào cậu lính trực ban, Luhan chỉ chỉ về phía điện thoại, sau đó tiếp tục công việc của mình.
Sica nghĩ là các anh em ở Cục Cảnh sát gọi tới để hỏi tình hình của cô thời gian gần đây, nên khi nhấc máy cô cũng không câu nệ như với người lạ: 

“Này ---.” Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng, Sica bực bội, tưởng tên nhóc nào trêu cô: “Tên nào đấy, nói mau, không là tôi gác máy đây!” Bận điên đầu mà đám này còn dám trêu chọc nữa.


Cô đang định gác máy, thì rốt cuộc đầu dây bên kia cũng có phản ứng, là một giọng nói xa lạ, hắn khẽ cười, tiếng cười rất nhẹ, lại giống như đang cười ngay bên tai, khiến da đầu cô như run lên.


“Anh là ai?”


“Chắc là thư đã tới nơi rồi.” Hắn không trả lời câu hỏi của cô, lại nói một câu chẳng liên quan gì, sau đó cúp điện thoại.


Thư? Thư gì?



Sica cau mày, trừng mắt nhìn điện thoại một lúc, trong lòng có một cảm giác không thoải mái, giống như có chuyện gì xảy ra…


“Luhan, tôi có thư à?” Người trong điện thoại có nhắc đến thư, Jessica liền quay sang hỏi Luhan.


“Để tôi tìm xem” Cậu lật lật đống thư từ: “Không có, sao vậy?!” Nhìn vẻ mặt cô có vẻ hơi lạ.


“À… không có gì! Chắc là có người đùa dai thôi.” Sica nói: “Tôi về trước đây!”


“Ừ!” Luhan quay lại bàn, đang định đọc sách tiếp, thì khóe mắt liếc thấy một bức thư tối màu rơi trên đất, cậu nhặt lên rồi vội vàng chạy ra gọi Jessica đã đi được một đoạn lại: “ Có thư của cô này! Rơi xuống đất mà tôi không để ý.” Luhan cười hì hì đưa thư cho cô, rồi lại nhìn lá thư kia, cảm thấy màu sắc bức thư hơi… quái dị.


Jessica nhận thư, “Cảm ơn cậu.” Có lẽ là do làm cảnh sát nhiều năm, nên cô đã có thói quen, nhận thư cũng không vội vàng mở ngay, mà thăm dò trọng lượng của bức thư trước, rất nhẹ! Bức thư rất phẳng phiu, bên trong có một tờ giấy gì đó. 

Jessica lần tay sờ khắp bức thư, trước khi tới đây, cô đã rửa sạch tay, nên tay vẫn còn hơi ẩm ẩm. Sờ tới sờ lui bức thư một hồi, thì mấy ngón tay cô đều bị dính màu!


Chất lượng của bức thư này cũng kém quá, phai màu nhiều như thế… Nhưng màu này… Sica thầm nghĩ, không xong! Nhìn ngón tay dính màu đỏ, cô đưa lá thư lên mũi ngửi, một mùi sắt rỉ thoang thoảng!


Jessica căng thẳng, cô không lạ gì mùi đó, có thể nói, lúc trước thường xuyên gặp: là mùi máu.


Sự tình quả nhiên không đơn giản. Sica cũng không trở về phòng huấn luyện ngay, mà lại quay lại phòng thường trực mượn con dao dọc giấy, thật cẩn thận mở thư, một tấm ảnh cũ rơi xuống.


“Ảnh chụp à?” Luhan đi lại gần nhìn.



Đó là một tấm ảnh đã ố vàng, trong ảnh là hai người, một nam một nữ còn trẻ tuổi mặc quân phục. Cô gái trong ảnh còn tết hai đuôi sam đặc trưng của những năm đó, mặc quân phục màu xanh, nép vào người đàn ông như con chim nhỏ, hai tay vòng ôm lấy cánh tay người đàn ông, nụ cười đầy vẻ hạnh phúc. Người đàn ông cũng mặc quân phục xanh, nhìn có vẻ là người không hay cười, lúc chụp ảnh cười rất gượng gạo, 

nhưng… cũng không miễn cưỡng… chỉ là không quen cười thôi.


“Ha ha --- Jessica, thì ra cô cũng là con ông cháu cha à.” Luhan đùa giỡn.


“Cái gì?” Sica vẫn còn đang nghiên cứu bức ảnh và bức thư kì quái kia, không chú ý nghe cậu nói.


“Người phụ nữ này, không phải mẹ cô à?” Luhan chỉ vào người phụ nữ trong bức ảnh: “Mắt rất giống cô mà.”


Có một số việc, người ngoài tỉnh táo, trong cuộc u mê. Từ đầu đến giờ, lực chú ý của Jessica chỉ dồn vào bức thư nhuộm máu, nên lúc xem ảnh chỉ cố tìm xem có dấu vết gì hay không, cũng không nghĩ có mối liên quan gì giữa mình và người trong bức ảnh. Ngược lại thì Luhan tò mò đứng bên cạnh, lại nghĩ đây là thư gửi cho Sica, nên bức ảnh có liên quan với Sica, vì thế mới kết luận như vậy.


Nhưng câu nói đùa kia đồng thời khiến Sica thức tỉnh.


Cô cầm sát ảnh lên, nhìn kĩ một chút,người phụ nữ này quả thật có một vài phần giống cô, nhất là ánh mắt. Khi nhìn chằm chằm vào mắt người đó, cô có cảm giác như đang nhìn hai mắt mình qua gương vậy.


Cô dốc ngược phong bì ra, nhưng ngoài tấm ảnh đó thì không có gì khác!


Rời khỏi phòng thường trực, Jessica đi về phòng ngủ, cất kĩ bức ảnh, sau đó rửa sạch tay rồi mới quay về phòng huấn luyện, nhưng lực chú ý của cô lúc này đã bị phân tán sang bức thư và cuộc điện thoại khó hiểu kia.


Người trong điện thoại rõ ràng là có liên quan đến bức thư, vậy… người trong ảnh thì sao?


Người trong bức ảnh là ai? Có quan hệ gì với cô? Là bố mẹ? Hay là người thân khác…?


Cô như bị lạc vào giữa một mê cung bí ẩn, không thoải mái chút nào, thậm chí còn khiến cô cảm thấy phiền muộn, giảm hẳn sự chú ý, cầm khẩu súng trong tay một lúc lâu vẫn không thể nhớ được cấu tạo tương ứng.



“Jessica, ra ngoài!”


Dưới ánh mắt đồng cảm của đồng đội, Sica bước theo Yuri ra khỏi phòng huấn luyện.


“Em sao thế?” Từ sau khi đi nhận điện thoại,cô như bị mất hồn.


“Không sao.” Chính cô cũng không hiểu ra sao thì biết nói gì bây giờ, nhớ đến hai người mặc quân phục xanh trong bức ảnh, cô liền hỏi: “Yuri, cô có thể tìm người giúp tôi không?”


“Tìm ai?” Đây là lần đầu tiên cô chủ động nhờ Yuri hỗ trợ.


“Có lẽ… là liên quan đến bố mẹ tôi.” Chính cô cũng không thể xác định được: “Lát nữa tôi sẽ đưa ảnh cho cô, cô xem có thể tìm giúp tôi không.”


Yuri gật đầu.


“Ừm… cảm ơn. Tôi vào huấn luyện tiếp.”


“Jessica…”


“Ừm?”


“Không cần phải nói hai chữ cảm ơn với Yul".


“…” Jessica cười: “Dù sao cũng mang thêm phiền phức đến cho cô".

Không biết vì sao, nhưng cô có cảm giác chuyện này không đơn giản. Cảm giác giống như là, biết rõ trên núi có hổ, nhưng vẫn không thể không bước vào.


Yuri nghẹn lời, không nói gì nhìn cô quay lại phòng huấn luyện.



***


Sau khi buổi huấn luyện kết thúc, Jessica quay về phòng ngủ, đưa bức ảnh cho Yuri, giấu diếm chuyện bức thư bị nhuộm máu. Gần đây cô bị cưỡng chế, cấm hút thuốc, nên dùng cơm tối xong, cô dành phải mua ít đồ ăn vặt thay thế. Sica đi tới căn tin của bác Han, mua một gói nho khô với một ít mơ khô, vừa vặn nhìn thấy một người cô quen đang phát tin trên TV, cô liền đứng lại xem.


“Đúng là nghiệp chướng mà, tên khốn đó, đáng chém ngàn đao, nhất định sẽ bị đày xuống địa ngục.” Bác Han nói: “Bên ngoài loạn thật, mấy người cảnh sát này còn không mau bắt hung thủ lại đi.”


Người trong bản tin là đồng nghiệp của cô khi còn ở Cục, Bae Suzy, phát ngôn viên của Cục cảnh sát, cũng chỉ nói vài lời bên phía Chính phủ, không ngoài những tin tức như là bên phía cảnh sát có manh mối gì, rồi tuyệt đối không để phạm nhân nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, cuối cùng chốt lại là sẽ rất cảm kích nếu ai đó có thể cung cấp manh mối thêm của vụ án…


Cô cũng hiểu rất rõ, khi người phát ngôn phải đứng ra nói mấy câu không gãi đúng chỗ ngứa này, cũng có nghĩa, bảy tám mươi phần trăm là vụ án chưa tra được gì rõ ràng --- nếu thực sự có chứng cứ rõ ràng, thì đã vội vàng đi bắt hung thủ rồi, còn ở đây lãng phí thời gian kêu gọi đầu hàng làm cái gì, cho hung thủ thêm cơ hội gây án, hoặc chạy trốn à?


Sica ăn mấy quả nho khô, dù sao cũng là đồng nghiệp từng làm việc với nhau mấy năm, cô quyết định gọi điện thoại về, hơn nữa… Cô cũng có chút chuyện muốn nhờ đồng nghiệp trong Cục hỗ trợ. Bức thư nhuộm máu kia, cô muốn nhờ bọn họ đưa về, giám định với máu trên phong bì… là máu người hay máu động vật.
Bình thường thì trong căn cứ không được sử dụng điện thoại cá nhân, nên muốn gọi điện thoại đều phải đến xếp hàng chỗ điện thoại công cộng. 

Chờ một lúc lâu, đến lượt cô, Jessica bấm số điện thoại của văn phòng Cục cảnh sát --- vụ án kia chưa có tiến triển gì, thì chắc giờ này bọn họ vẫn còn tăng ca ở Cục.


Quả nhiên, điện thoại vừa vang lên đã có người nghe máy.


“Xin chào, đây là…”


“Onew, tôi đây, Jessica!".


“F**k! Madam Jung, chị còn biết gọi điện về cơ à!” Onew kích động hét rống lên, mấy đồng nghiệp khác vừa nghe thấy Sica gọi về liền bu lại. cả phòng nhất thời náo nhiệt hẳn. Sau khi cô đi, Onew tiếp nhận chức đội trưởng của tổ trọng án, mọi việc vẫn xuôi chèo mát mái cho đến vụ án lần này.


“Đám các cậu im hết đi!” Onew giật lại điện thoại: “Madam Jung, lần này tôi đụng tường rồi, lúc chị đi cũng không để lại cách liên lạc, tôi chẳng biết tìm chị ở đâu, may mà hôm nay Suzy lên bản tin, hi vọng lúc chị xem được sẽ gọi điện về.”


“Nói tình hình xem nào.” Jessica ném quả mơ vào miệng, tìm một tư thế thoải mái để đứng dựa vào, nghe điện thoại.


“Chuyện này phải nói từ ba ngày trước…”



Ba ngày trước, tổ trọng án nhận được một tin báo án, nó là tin bởi vì người báo án không gọi điện thoại, mà gửi thư đến, một bức thư màu đỏ.



“Bức thư màu đỏ.” Jessica ngẩn người, tay bất giác siết chặt điện thoại lại: “Bức thư đó… có phải là bị nhuộm máu không?!”



“Madam Jung, sao chị biết?!” Onew cũng lắp bắp kinh hãi: “Đúng thế, cả bức thư đó đều bị người ta dùng máu nhuộm đỏ, trọng điểm không phải ở cái đó, mà là bức ảnh trong phong bì thư!”



Lại là ảnh!



“Trong bức ảnh là một nam một nữ à?” Jessica hơi nóng vội.


“Một nam một nữ á?” Onew cười khổ: “Cũng có thể nói như vậy, đúng là có một nam một nữ, chẳng qua… đã bị cắt nhỏ thành từng mảnh.”



Ban đầu, bọn họ cũng không phát hiện ra bức thư kia bị nhuộm máu, ghi tên người nhận là tổ trọng án, họ còn tưởng là ai từng được tổ trọng án cứu viết thư cảm ơn. Onew cười cười nói đùa, nếu là một người đẹp thì tốt quá! Đến khi mở thư ra, nhìn cảnh tượng trong bức ảnh, mọi người mới hít một hơi khí lạnh.



Đó là một căn phòng, trên sàn nhà và bốn bức tường phun đầy máu, vết máu khô biến thành màu đỏ sẫm, đèn trong phòng bị máu nhuộm thành một màu đỏ quỷ dị. Dưới ánh sáng đỏ, những phần chân tay bị cắt rời của cơ thể người được xếp nghiêm chỉnh khắp nơi. Vì sao nói là nghiêm chỉnh? Bởi vì đầu được xếp cùng nhau, cánh tay được xếp cùng chỗ với cánh tay, thân thể ở cùng thân thể, một đống những bộ phận trên cơ thể được sắp xếp ngay ngắn với nhau.



Đằng sau bức ảnh có một địa chỉ, Onew lập tức đưa người đến, sau khi phá cửa đi vào, thì cảnh tượng trong phòng giống như tái hiện hình ảnh lập thể phóng to của cảnh tượng trong bức ảnh, khiến dạ dày mọi người đều quặn lên, nhất là khi nhìn ba cái đầu quay thẳng về phía cửa, trợn mắt nhìn bọn họ. Dù đã làm cảnh sát nhiều năm, từng nhìn thấy rất nhiều thi thể, nhưng loại cảm giác đánh sâu vào thị giác thế này, vẫn khiến họ cảm thấy buồn nôn.



Mọi người đều hút một điếu thuốc, đè nén cảm giác khó chịu trong dạ dày, sau đó mới bắt tay vào thu thập chứng cứ.


“Tiffany nói thế nào?” Jessica cau mày, chỉ nghe kể thôi cũng có thể tưởng tượng được cảnh tượng đí dọa người thế nào. Không chỉ giết người, mà còn giày vò thi thể như vậy…



Tên hung thủ kia ..... thật quá biến thái.



Onew vừa định tiếp tục thông báo, thì một bàn tay trắng nõn liền giật điện thoại qua: “Người bị hại đã chết được hai ngày, vết cắt rất gọn gàng, phải là người có kiến thức y học chuyên sâu mới có thể xuống tay như thế được.” Doctor Hwang Nấm Độc xoa xoa mũi: “Cậu có về được không?”



“Sao thế?” Sica nhận ra sự mệt mỏi trong giọng nói của cô.



“Nạn nhân là bạn của bố mẹ tôi.”



Nhớ đến cảnh tượng kia, cả người Tiffany run lên, không thể kìm chế: “Đứa bé đó… là con của bạn tôi, vợ chồng họ gửi con ở nhà ông bà, lại xảy ra chuyện này…”



Jessica an ủi Tiffany vài câu: “Để tôi xin phép xem.” Cô nghĩ một chút, quyết định quay về xem tình hình thế nào. Dù là vì vụ án, hay vì chính cô ở đây, thì bức thư nhuộm máu đó… 

Liệu hai người có liên quan gì, hay chỉ là trùng hợp thôi?!
Sau khi gọi điện thoại xong, tâm trạng Jessica càng trầm trọng hơn, cô vừa đi vừa nghĩ nên xin phép thế nào, bất giác lại đi đến trước cửa phòng Yuri. Chỗ Yuri ở cũng không khác phòng của mấy người lính khác là bao, chỉ khác là cô ta được ở một phòng riêng,



Jessica gõ cửa, nghe thấy tiếng nói nặng nề đáp: “Cửa không khóa, cứ vào đi!”


Khi Sica đẩy cửa bước vào, thì Yuri đang quay lưng về phía cô, mặt bàn đầy giấy, là mấy bức vẽ gì đó.


Thấy cô đến, Yuri dừng lại: “Em tới đúng lúc lắm, Yul đang định xử lí xong việc ở đây sẽ qua tìm em.”


“Ừ?” Trùng hợp vậy sao: “Tôi cũng đang có việc muốn tìm cô.” Jessica nói chuyện của Cục cảnh sát cho Yuri biết: “Ngày mai tôi muốn xin nghỉ về Cục một chuyến.”


Yuri day day huyệt tình minh, đứng dậy rót nước cho cả hai người: “Được. Ngày mai Yul sẽ đi cùng em.”


“Hả?”



“Chuyện bức ảnh mà em nói, Yul cũng có chút manh mối, nhưng tư liệu trong tay Yul chưa đủ, ngày mai phải đi ra ngoài một chuyến.”


“Manh mối gì?” Nói nửa chừng nửa vời, Jessica hỏi.
Yuri chần chừ một lúc, rồi quyết định nói cho cô trước một số tin tức: 

“Giả sử hai người này là bố mẹ của em, tính theo tuổi, thì thời điểm chụp bức ảnh này, cũng phải hơn bốn mươi năm trước. Lúc ấy, không có nhiều phụ nữ tham gia quân ngũ, đa số là ở đoàn văn công.” Yuri nói tiếp: “Yul cũng tra một số tài liệu về quân nhân nữ trong đoàn văn công ở thời điểm đó, tìm được một số tin tức có liên quan đến bà…”



Nghe đến đây, tim Jessica như đập nhanh hơn: “Sau đó thì sao?” Hiện giờ bà đang ở đâu? Vì sao lúc trước không cần cô?



“Bà ấy… chết rồi.”

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

Chap 58: Huấn luyện bắn ở địa ngục (Part 3)

Nhắc đến súng là biến sắc?



Mọi người đều tỏ vẻ không tin, vẫy vẫy tay, cả đám bọn họ bây giờ đều không thể đợi được nữa. Cuối cùng, Yuri cũng oai vệ bước ra trong ánh mắt tha thiết mong chờ của mọi người.

“Sao thế?” Nhìn ánh mắt như tỏa sáng kia, Yuri hỏi: “Không đợi được nữa à?”

“Vâng!” Tiếng trả lời vô cùng khí thế, hào hung, biểu hiện tâm tình hưng phấn của bọn họ.

“Tốt lắm! Hi vọng sau khi buổi huấn luyện hôm nay chấm dứt, các cậu vẫn có thể trả lời tôi như vậy.” Yuri vừa lòng gật đầu: “Không cần tiết kiệm đạn cho tôi, mỗi người một hộp.”



Ánh mắt mọi người như tỏa sáng nhìn hộp đầy đạn kia, trong lòng thầm gào thét phát rồi, phát rồi, hôm nay nhất định có thể bắn đã nghiền thì thôi.

“Mọi người không được để thừa một viên đạn nào.” Yuri chỉ vào bia bắn phía xa: “Còn một yêu cầu không hề khó nữa, đó là tỉ lên bắn trúng mục tiêu ít nhất 80%, trên thì càng tốt.”



Bia ngắm đã qua xử lí đặc biệt, mỗi bia đều được ghi trang thiết bị ghi nhớ tự động, tính toán những phát bắn trúng mục tiêu. Khi bắn trúng đích, kết quả sẽ hiển thị trên bảng điện tử bên cạnh.



Có người nở nụ cười, 80% trúng mục tiêu à, Kwon Yuri này đúng là quá coi thường bọn họ rồi! Khoảng cách bia ngắm kia còn gần hơn nhiều so với hồi họ ở đại đội. Hồng tâm còn to hơn khi họ huấn luyện bình thường lúc trước.



“Sao thế? Các cậu cảm thấy 80% là quá cao à?” Khóe miệng Yuri hơi nhếch lên, giọng điệu rất hiền hòa.



Mẹ nó! Heechul nhìn đám người không biết sống chết kia, sau gáy đổ mồ hôi lạnh, quá ngây thơ, quá ngây thơ rồi mấy chú bê con ơi.



“Sếp Kwon, cô quá khinh thường chúng tôi.” Anh hùng Eunjung quả quyết đứng dậy, nói ra suy nghĩ của mọi người: “Độ khó mới ở mức này, thì dù yêu cầu 100% cũng chẳng có vấn đề gì.” Cô ta cực kì tự tin với khả năng bắn súng của mình.



Jungie à! Cô thật can đảm! Heechul nhìn vẻ mặt vô cùng tự tin kia, trong lòng lại thầm mặc niệm vài giây cho cô ta. Nghĩ đến buổi huấn luyện hôm nay, hắn đã bắt đầu cảm thấy cánh tay mình đau nhức.



“Tốt lắm!” Yuri vỗ vỗ tay, khen ngợi biểu hiện anh hùng của Eunjung: “Để đáp lại câu nói này của cậu, tôi sẽ cho cậu một điều kiện đặc biệt, phá lệ yêu cầu, tỉ lệ bắn trúng hôm nay của cậu là 90%, nếu không đạt được thì bắn đến bao giờ đạt mới thôi!”



Sân bắn của bọn họ cũng không nằm trong căn cứ, mà ở trên một sân tập dã ngoại rất rộng bên cạnh ngôi biệt thự bỏ hoang của buổi huấn luyện hôm trước. Môi trường ở sân tập bắn rất nguyên sơ, trên đầu là một khoảng trời xanh mây trắng, trên đất đầy đá vụn, cỏ dại, một cơn gió thổi qua, đất cát bay đầy trời.

Đứng dưới ánh mặt trời chói chang, chưa được một lúc, cả người đã ướt đẫm mồ hôi, nhưng việc này cũng không ảnh hưởng gì đến nhiệt tình tập bắn của bọn họ, mọi người lắp đạn, chọn vị trí, chuẩn bị…



Mỗi phát súng đều chuẩn xác đi thẳng vào hồng tâm, không có tính khiêu chiến gì cả, lại giống như đang đùa giỡn hơn. Mọi người bắn vô cùng sảng khoái, ban đầu còn vừa bắn vừa la hét.



“Pằng! Nhìn ông đây bắn mười điểm này!” Cuối cùng, còn giơ súng lên thổi, tạo dáng như một tên cao bồi miền Tây! Đây là phiên bản anh chàng đẹp trai thể hiện!



“Mẹ tôi sẽ không bao giờ phải lo lắng vì khả năng bắn súng của tôi nữa, so easy!” (quá dễ dàng!) Còn đây là phiên bản câu nhóc ngây thơ trong sáng.



Còn có cả một phiên bản không sợ chết nữa là: “Yuri, nhìn ông đây bắn nát đầu gối của cô, bắn cho cô kêu oai oái lên luôn…” 

Kết quả là, đúng lúc Yuri đang đứng sau hắn, cũng nghe trọn vẹn câu nói hào hùng, oanh liệt của hắn, trực tiếp cầm lấy một khẩu súng bên cạnh của hắn, dí thẳng vào mông hắn. Tên kia sợ đến mức hét ầm lên kêu oai oái! Sau đó, Yuri cũng đại nhân đại lượng, không so đo cùng hắn, thậm chí còn cho hắn thêm một hộp đạn, để hắn tập luyện nhiều hơn một chút.



Thời gian trôi qua, những tiếng nói ồn ào càng ngày càng giảm dần, ngẫu nhiên lắm mới có một câu, nhưng nhiều nhất là những lời oán giận, đại khái như:

“F**k! Lại trượt!”

“Mẹ cái bia chết tiệt! Nóng chết tôi mất!”



Rồi dần dần, ngay cả những tiếng mắng chửi cũng hoàn toàn biến mất, khắp trường bắn chỉ nghe tiếng súng vang lên, những âm thanh vừa buồn tẻ, vừa nhạt nhẽo. Ánh mặt trời chói chang khiến tâm tình con người ta cũng nóng nảy hơn, cảm xúc không ổn định, cũng sẽ ảnh hưởng đến khẩu súng trên tay. Càng bắn, lại càng ảnh hưởng đến khả năng trúng mục tiêu.



“Chết tiệt! Cái hồng tâm khốn khiếp kia, lăn ra đây cho tao bắn!”



Haiz, xuất hiện cả tình huống bắn sai bia nữa.



Lúc này, lòng hăng hái của buổi sáng đã không còn sót lạ chút gì. Lúc này, cây súng trong tay họ, dường như làm thế nào cũng không thể bắn trúng đích, khiến họ không thoát khỏi sự giày vò, tra tấn về tinh thần.



Dưới ánh mặt trời chói chang, khẩu súng trong tay đã khiến cả cánh tay bọn họ run rẩy lên từng trận. Dưới sự chấn động của lực bắn, da lòng bàn tay bọn họ toét ra, máu thịt lẫn lộn. Mồ hôi chảy ra lại khiến khẩu súng càng nóng hơn, phủ thêm một lớp mồ hôi mặn, nên khi chạm vào viết thương, ai cũng đau đến run người, tâm trạng càng thêm bất ổn định nên bắn cũng kém chính xác hơn rất nhiều.



Bây giờ thì Jessia đã hiểu được, vì sao Yuri chỉ yêu cầu trúng đích 80%. Dưới tình hình này, thì có thể duy trì thành tích trúng mục tiêu 80% đã cực kì khó khăn rồi.



Nếu ở buổi huấn luyện bình thường, thì bắn súng có lẽ là phần không tồi, thậm chí đối với một số người mà nói, bắn súng còn là một thú vui, nhưng hiện giờ… đây đúng là một sự tra tấn đến tận cùng.



Chắc chắn bạn cũng có kinh nghiệm thế này, khi bạn tập trung thị giác hoặc dồn sự chú ý vào một điểm nhỏ suốt một thời gian dài, thì cuối cùng sẽ khiến cả thị giác và khả năng chú ý của mình trở nên mơ hồ. Trong mắt bọn họ, hồng tâm kia đã không còn rõ ràng như ban đầu nữa, nhìn chằm chằm một lúc lâu, hồng tâm cũng như tan ra thành từng đốm nhỏ.



Jessica liếc nhìn một phần ba số đạn còn lại, tự đấm bóp cánh tay đã đau nhức của mình, hít sâu một hơi, chấn chỉnh lại tinh thần, vừa vặn nhìn thấy vẻ mặt khóc lóc thảm thiết của Eunjung cũng đang nhìn cô. Bảng điện tử bên cạnh cô ta hiển thị con số 93.

Cô nhìn xuống một hộp đầy đạn bên cạnh chân Eunjung, hai hộp… Phải giữ được thành tích 90% trúng mục tiêu, không đạt được thì tiếp tục bắn!!! Mọi người đều biết, càng bắn tiếp thì càng lệch hồng tâm, khả năng trúng mục tiêu càng lúc càng thấp.



Eunjung coi như vẫn còn ổn, hết một hộp đạn vẫn còn giữ được thành tích 90%, nhưng cùng gặp cảnh khốn cùng như mình, còn có ông anh hoa cúc, chưa bắn xong một hộp, thì thành tích đã chỉ còn 85%. Jessica có thể kết luận, khi bắn xong hộp đạn thứ hai, thành tích của Eunjung chắc chắn sẽ dưới 80%.



Khi ánh mặt trời chói chang dần biến thành ánh tà dương, thì tiếng súng vang lên khắp bãi tập bắn cũng dần biến thành những tiếng súng lẻ loi, những người đã hoàn thành nhiệm vụ thì người ngồi, người nằm, tóm lại là không thể tìm thấy sự nhiệt tình lúc ban đầu nữa.



Eunjung bắn xong viên đạn cuối cùng, quay lại đằng sau nhìn con số hiển thị trên bảng điện tử, cuối cùng cũng dừng ở số 90, chuẩn, cô ta hét to: “Nhìn đi, bà đây là thần bắn súng!” 

Sau đó Eunjung ném thẳng súng xuống bên cạnh, nằm thẳng xuống mặt đất đầy vỏ đạn, tay phải đã không còn cảm giác gì, vì phải bắn hết hai hộp đạn đạt thành tích, nên càng về sau bắn càng chậm, cố gắng không bắn lệch mục tiêu quá nhiều! May… may mà hoàn thành!!!



Eunjung nằm thẳng đơ như xác chết, tự cảnh cáo mình, lần sau đừng để cái miệng ti tiện này làm hại cái thân nữa!!!

Sau khi Eunjung tuyên bố mình đã hoàn thành nhiệm vụ, thì cả sân bắn cũng chỉ còn lại một mình ông anh hoa cúc, cùng với nửa hộp đạn. Bảng điện tử bên cạnh hiển thị số 71 đỏ chót, tỉ lệ bắn trúng mục tiêu không lúc nào là không nhắc nhở hắn, dù hắn có bắn hết chỗ đạn còn lại cũng không thể nào đạt được tiêu chuẩn mà Kwon Yuri yêu cầu.



Tay hắn run run nạp đạn vào băng đạn đã trống không, nhưng thử vài lần, vẫn không thể nào nâng cánh tay phải đã mất cảm giác lên. Trên khuôn mặt thanh niên có chút không chịu khuất phục, tay trái mạnh mẽ nện vào tay phải vài cái, rồi lại dùng tay trái nâng tay phải lên, nhắm thẳng vào bia, cố gắng bóp cò…



Pằng!



Tít ---



Âm thanh trên bảng điện tử vang lên cho hắn biết, phát súng vừa rồi bắn không chính xác, tỉ lệ trúng hồng tâm lại giảm xuống.

“F**k!”



Hắn tức giận hét ầm lên, cảm giác thất bại chất chứa trong lòng không thể nào phát tiết ra được. Hắn nhìn khẩu súng trên tay, sự phiền muộn càng tăng lên, đang định ném súng xuống đất, thì đột nhiên có một người đi tới đứng cạnh hắn.
Một tay đón lấy khẩu súng, đưa lên, nhắm, dứt khoát bóp cò! Pằng --- pằng --- pằng --- pằng…

Một loạt động tác lưu loát diễn ra, tiếng súng vang lên liên tục, tỉ lệ bắn trúng mục tiêu tăng lên trên bảng điện tử!



“Jess..Jessica!” Ông anh hoa cúc đang choáng váng bỗng mở to mắt nhìn dáng người hơi lồi lõm đứng bên cạnh. Nhìn đi nhìn lại, thì trong quân doanh, trừ bác Han ra, cũng chỉ có cô là phụ nữ.



“Tiếp tục đi!” Jessica xoay xoay cổ đang hơi ê ẩm đau!

“Thế này… có được không?” Đây là gian lận mà.

“Dù sao, cô ta cũng chỉ nói là hoàn thành nhiệm vụ, đâu có quy định không được hỗ trợ.” Jessica xoa xoa cái bụng trống trơn: “Đừng có sĩ diện nữa, giải quyết nhanh một chút còn đi ăn cơm, đói chết mất!” 

Cái tên Kwon Đen kia, luôn luôn thích trò liên đới trách nhiệm mà. Một người không hoàn thành nhiệm vụ, thì những người khác cũng phải chịu tội theo. Tên nhóc này mà không nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, thì cơm chiều của mọi người sẽ là cùng nhau ngồi ở đây mà ăn cát hít gió biển thôi.



“Đúng rồi! Nhanh nhanh hoàn thành đi còn đi ăn cơm, đến chậm chỉ có nước ăn cơm thừa canh cặn.” Có mấy người nữa cũng đi tới, nhặt đạn lên nhét vào súng của mình…



Pằng! Pằng! Pằng…



Tiếng súng vang lên liên tục trên sân tập bắn!



Yuri trầm mặc đứng trong góc nhìn hành động hỗ trợ của bọn họ, khóe môi vốn nghiêm túc, hiếm khi khẽ nhếch lên…



Tối hôm đó, trong nhà ăn của căn cứ, có thể nhìn thấy một loạt bàn tay bị thương, run run rẩy rẩy đưa cơm lên miệng, cảm giác rất giống mấy người bị trúng gió, không thể khống chế được tay chân. Cảnh tượng thật quá kinh khủng.



Mọi người đều tò mò chạy qua hỏi thăm xem có chuyện gì.
Bụng của Eunjung đói đến luống cuống, đang ăn cơm ghét nhất có người quấy rầy, liền thuận miệng nói: "Yuri bắt chúng tôi đả thủ thương (*), thành thế này đấy!”

(*) Đả thủ thương… là một cách nói lái của từ “thẩm du” ạ. 



Mọi người thoáng im lặng! Câu trả lời quá thần kì, bái phục!!!



“Phụt ---.”



“Eunjung à, câu này của cô…”



“Cô mà đả thủ thương mà thành thế này, thì cũng tử trận luôn rồi!”