Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

Chap 58: Huấn luyện bắn ở địa ngục (Part 3)

Nhắc đến súng là biến sắc?



Mọi người đều tỏ vẻ không tin, vẫy vẫy tay, cả đám bọn họ bây giờ đều không thể đợi được nữa. Cuối cùng, Yuri cũng oai vệ bước ra trong ánh mắt tha thiết mong chờ của mọi người.

“Sao thế?” Nhìn ánh mắt như tỏa sáng kia, Yuri hỏi: “Không đợi được nữa à?”

“Vâng!” Tiếng trả lời vô cùng khí thế, hào hung, biểu hiện tâm tình hưng phấn của bọn họ.

“Tốt lắm! Hi vọng sau khi buổi huấn luyện hôm nay chấm dứt, các cậu vẫn có thể trả lời tôi như vậy.” Yuri vừa lòng gật đầu: “Không cần tiết kiệm đạn cho tôi, mỗi người một hộp.”



Ánh mắt mọi người như tỏa sáng nhìn hộp đầy đạn kia, trong lòng thầm gào thét phát rồi, phát rồi, hôm nay nhất định có thể bắn đã nghiền thì thôi.

“Mọi người không được để thừa một viên đạn nào.” Yuri chỉ vào bia bắn phía xa: “Còn một yêu cầu không hề khó nữa, đó là tỉ lên bắn trúng mục tiêu ít nhất 80%, trên thì càng tốt.”



Bia ngắm đã qua xử lí đặc biệt, mỗi bia đều được ghi trang thiết bị ghi nhớ tự động, tính toán những phát bắn trúng mục tiêu. Khi bắn trúng đích, kết quả sẽ hiển thị trên bảng điện tử bên cạnh.



Có người nở nụ cười, 80% trúng mục tiêu à, Kwon Yuri này đúng là quá coi thường bọn họ rồi! Khoảng cách bia ngắm kia còn gần hơn nhiều so với hồi họ ở đại đội. Hồng tâm còn to hơn khi họ huấn luyện bình thường lúc trước.



“Sao thế? Các cậu cảm thấy 80% là quá cao à?” Khóe miệng Yuri hơi nhếch lên, giọng điệu rất hiền hòa.



Mẹ nó! Heechul nhìn đám người không biết sống chết kia, sau gáy đổ mồ hôi lạnh, quá ngây thơ, quá ngây thơ rồi mấy chú bê con ơi.



“Sếp Kwon, cô quá khinh thường chúng tôi.” Anh hùng Eunjung quả quyết đứng dậy, nói ra suy nghĩ của mọi người: “Độ khó mới ở mức này, thì dù yêu cầu 100% cũng chẳng có vấn đề gì.” Cô ta cực kì tự tin với khả năng bắn súng của mình.



Jungie à! Cô thật can đảm! Heechul nhìn vẻ mặt vô cùng tự tin kia, trong lòng lại thầm mặc niệm vài giây cho cô ta. Nghĩ đến buổi huấn luyện hôm nay, hắn đã bắt đầu cảm thấy cánh tay mình đau nhức.



“Tốt lắm!” Yuri vỗ vỗ tay, khen ngợi biểu hiện anh hùng của Eunjung: “Để đáp lại câu nói này của cậu, tôi sẽ cho cậu một điều kiện đặc biệt, phá lệ yêu cầu, tỉ lệ bắn trúng hôm nay của cậu là 90%, nếu không đạt được thì bắn đến bao giờ đạt mới thôi!”



Sân bắn của bọn họ cũng không nằm trong căn cứ, mà ở trên một sân tập dã ngoại rất rộng bên cạnh ngôi biệt thự bỏ hoang của buổi huấn luyện hôm trước. Môi trường ở sân tập bắn rất nguyên sơ, trên đầu là một khoảng trời xanh mây trắng, trên đất đầy đá vụn, cỏ dại, một cơn gió thổi qua, đất cát bay đầy trời.

Đứng dưới ánh mặt trời chói chang, chưa được một lúc, cả người đã ướt đẫm mồ hôi, nhưng việc này cũng không ảnh hưởng gì đến nhiệt tình tập bắn của bọn họ, mọi người lắp đạn, chọn vị trí, chuẩn bị…



Mỗi phát súng đều chuẩn xác đi thẳng vào hồng tâm, không có tính khiêu chiến gì cả, lại giống như đang đùa giỡn hơn. Mọi người bắn vô cùng sảng khoái, ban đầu còn vừa bắn vừa la hét.



“Pằng! Nhìn ông đây bắn mười điểm này!” Cuối cùng, còn giơ súng lên thổi, tạo dáng như một tên cao bồi miền Tây! Đây là phiên bản anh chàng đẹp trai thể hiện!



“Mẹ tôi sẽ không bao giờ phải lo lắng vì khả năng bắn súng của tôi nữa, so easy!” (quá dễ dàng!) Còn đây là phiên bản câu nhóc ngây thơ trong sáng.



Còn có cả một phiên bản không sợ chết nữa là: “Yuri, nhìn ông đây bắn nát đầu gối của cô, bắn cho cô kêu oai oái lên luôn…” 

Kết quả là, đúng lúc Yuri đang đứng sau hắn, cũng nghe trọn vẹn câu nói hào hùng, oanh liệt của hắn, trực tiếp cầm lấy một khẩu súng bên cạnh của hắn, dí thẳng vào mông hắn. Tên kia sợ đến mức hét ầm lên kêu oai oái! Sau đó, Yuri cũng đại nhân đại lượng, không so đo cùng hắn, thậm chí còn cho hắn thêm một hộp đạn, để hắn tập luyện nhiều hơn một chút.



Thời gian trôi qua, những tiếng nói ồn ào càng ngày càng giảm dần, ngẫu nhiên lắm mới có một câu, nhưng nhiều nhất là những lời oán giận, đại khái như:

“F**k! Lại trượt!”

“Mẹ cái bia chết tiệt! Nóng chết tôi mất!”



Rồi dần dần, ngay cả những tiếng mắng chửi cũng hoàn toàn biến mất, khắp trường bắn chỉ nghe tiếng súng vang lên, những âm thanh vừa buồn tẻ, vừa nhạt nhẽo. Ánh mặt trời chói chang khiến tâm tình con người ta cũng nóng nảy hơn, cảm xúc không ổn định, cũng sẽ ảnh hưởng đến khẩu súng trên tay. Càng bắn, lại càng ảnh hưởng đến khả năng trúng mục tiêu.



“Chết tiệt! Cái hồng tâm khốn khiếp kia, lăn ra đây cho tao bắn!”



Haiz, xuất hiện cả tình huống bắn sai bia nữa.



Lúc này, lòng hăng hái của buổi sáng đã không còn sót lạ chút gì. Lúc này, cây súng trong tay họ, dường như làm thế nào cũng không thể bắn trúng đích, khiến họ không thoát khỏi sự giày vò, tra tấn về tinh thần.



Dưới ánh mặt trời chói chang, khẩu súng trong tay đã khiến cả cánh tay bọn họ run rẩy lên từng trận. Dưới sự chấn động của lực bắn, da lòng bàn tay bọn họ toét ra, máu thịt lẫn lộn. Mồ hôi chảy ra lại khiến khẩu súng càng nóng hơn, phủ thêm một lớp mồ hôi mặn, nên khi chạm vào viết thương, ai cũng đau đến run người, tâm trạng càng thêm bất ổn định nên bắn cũng kém chính xác hơn rất nhiều.



Bây giờ thì Jessia đã hiểu được, vì sao Yuri chỉ yêu cầu trúng đích 80%. Dưới tình hình này, thì có thể duy trì thành tích trúng mục tiêu 80% đã cực kì khó khăn rồi.



Nếu ở buổi huấn luyện bình thường, thì bắn súng có lẽ là phần không tồi, thậm chí đối với một số người mà nói, bắn súng còn là một thú vui, nhưng hiện giờ… đây đúng là một sự tra tấn đến tận cùng.



Chắc chắn bạn cũng có kinh nghiệm thế này, khi bạn tập trung thị giác hoặc dồn sự chú ý vào một điểm nhỏ suốt một thời gian dài, thì cuối cùng sẽ khiến cả thị giác và khả năng chú ý của mình trở nên mơ hồ. Trong mắt bọn họ, hồng tâm kia đã không còn rõ ràng như ban đầu nữa, nhìn chằm chằm một lúc lâu, hồng tâm cũng như tan ra thành từng đốm nhỏ.



Jessica liếc nhìn một phần ba số đạn còn lại, tự đấm bóp cánh tay đã đau nhức của mình, hít sâu một hơi, chấn chỉnh lại tinh thần, vừa vặn nhìn thấy vẻ mặt khóc lóc thảm thiết của Eunjung cũng đang nhìn cô. Bảng điện tử bên cạnh cô ta hiển thị con số 93.

Cô nhìn xuống một hộp đầy đạn bên cạnh chân Eunjung, hai hộp… Phải giữ được thành tích 90% trúng mục tiêu, không đạt được thì tiếp tục bắn!!! Mọi người đều biết, càng bắn tiếp thì càng lệch hồng tâm, khả năng trúng mục tiêu càng lúc càng thấp.



Eunjung coi như vẫn còn ổn, hết một hộp đạn vẫn còn giữ được thành tích 90%, nhưng cùng gặp cảnh khốn cùng như mình, còn có ông anh hoa cúc, chưa bắn xong một hộp, thì thành tích đã chỉ còn 85%. Jessica có thể kết luận, khi bắn xong hộp đạn thứ hai, thành tích của Eunjung chắc chắn sẽ dưới 80%.



Khi ánh mặt trời chói chang dần biến thành ánh tà dương, thì tiếng súng vang lên khắp bãi tập bắn cũng dần biến thành những tiếng súng lẻ loi, những người đã hoàn thành nhiệm vụ thì người ngồi, người nằm, tóm lại là không thể tìm thấy sự nhiệt tình lúc ban đầu nữa.



Eunjung bắn xong viên đạn cuối cùng, quay lại đằng sau nhìn con số hiển thị trên bảng điện tử, cuối cùng cũng dừng ở số 90, chuẩn, cô ta hét to: “Nhìn đi, bà đây là thần bắn súng!” 

Sau đó Eunjung ném thẳng súng xuống bên cạnh, nằm thẳng xuống mặt đất đầy vỏ đạn, tay phải đã không còn cảm giác gì, vì phải bắn hết hai hộp đạn đạt thành tích, nên càng về sau bắn càng chậm, cố gắng không bắn lệch mục tiêu quá nhiều! May… may mà hoàn thành!!!



Eunjung nằm thẳng đơ như xác chết, tự cảnh cáo mình, lần sau đừng để cái miệng ti tiện này làm hại cái thân nữa!!!

Sau khi Eunjung tuyên bố mình đã hoàn thành nhiệm vụ, thì cả sân bắn cũng chỉ còn lại một mình ông anh hoa cúc, cùng với nửa hộp đạn. Bảng điện tử bên cạnh hiển thị số 71 đỏ chót, tỉ lệ bắn trúng mục tiêu không lúc nào là không nhắc nhở hắn, dù hắn có bắn hết chỗ đạn còn lại cũng không thể nào đạt được tiêu chuẩn mà Kwon Yuri yêu cầu.



Tay hắn run run nạp đạn vào băng đạn đã trống không, nhưng thử vài lần, vẫn không thể nào nâng cánh tay phải đã mất cảm giác lên. Trên khuôn mặt thanh niên có chút không chịu khuất phục, tay trái mạnh mẽ nện vào tay phải vài cái, rồi lại dùng tay trái nâng tay phải lên, nhắm thẳng vào bia, cố gắng bóp cò…



Pằng!



Tít ---



Âm thanh trên bảng điện tử vang lên cho hắn biết, phát súng vừa rồi bắn không chính xác, tỉ lệ trúng hồng tâm lại giảm xuống.

“F**k!”



Hắn tức giận hét ầm lên, cảm giác thất bại chất chứa trong lòng không thể nào phát tiết ra được. Hắn nhìn khẩu súng trên tay, sự phiền muộn càng tăng lên, đang định ném súng xuống đất, thì đột nhiên có một người đi tới đứng cạnh hắn.
Một tay đón lấy khẩu súng, đưa lên, nhắm, dứt khoát bóp cò! Pằng --- pằng --- pằng --- pằng…

Một loạt động tác lưu loát diễn ra, tiếng súng vang lên liên tục, tỉ lệ bắn trúng mục tiêu tăng lên trên bảng điện tử!



“Jess..Jessica!” Ông anh hoa cúc đang choáng váng bỗng mở to mắt nhìn dáng người hơi lồi lõm đứng bên cạnh. Nhìn đi nhìn lại, thì trong quân doanh, trừ bác Han ra, cũng chỉ có cô là phụ nữ.



“Tiếp tục đi!” Jessica xoay xoay cổ đang hơi ê ẩm đau!

“Thế này… có được không?” Đây là gian lận mà.

“Dù sao, cô ta cũng chỉ nói là hoàn thành nhiệm vụ, đâu có quy định không được hỗ trợ.” Jessica xoa xoa cái bụng trống trơn: “Đừng có sĩ diện nữa, giải quyết nhanh một chút còn đi ăn cơm, đói chết mất!” 

Cái tên Kwon Đen kia, luôn luôn thích trò liên đới trách nhiệm mà. Một người không hoàn thành nhiệm vụ, thì những người khác cũng phải chịu tội theo. Tên nhóc này mà không nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, thì cơm chiều của mọi người sẽ là cùng nhau ngồi ở đây mà ăn cát hít gió biển thôi.



“Đúng rồi! Nhanh nhanh hoàn thành đi còn đi ăn cơm, đến chậm chỉ có nước ăn cơm thừa canh cặn.” Có mấy người nữa cũng đi tới, nhặt đạn lên nhét vào súng của mình…



Pằng! Pằng! Pằng…



Tiếng súng vang lên liên tục trên sân tập bắn!



Yuri trầm mặc đứng trong góc nhìn hành động hỗ trợ của bọn họ, khóe môi vốn nghiêm túc, hiếm khi khẽ nhếch lên…



Tối hôm đó, trong nhà ăn của căn cứ, có thể nhìn thấy một loạt bàn tay bị thương, run run rẩy rẩy đưa cơm lên miệng, cảm giác rất giống mấy người bị trúng gió, không thể khống chế được tay chân. Cảnh tượng thật quá kinh khủng.



Mọi người đều tò mò chạy qua hỏi thăm xem có chuyện gì.
Bụng của Eunjung đói đến luống cuống, đang ăn cơm ghét nhất có người quấy rầy, liền thuận miệng nói: "Yuri bắt chúng tôi đả thủ thương (*), thành thế này đấy!”

(*) Đả thủ thương… là một cách nói lái của từ “thẩm du” ạ. 



Mọi người thoáng im lặng! Câu trả lời quá thần kì, bái phục!!!



“Phụt ---.”



“Eunjung à, câu này của cô…”



“Cô mà đả thủ thương mà thành thế này, thì cũng tử trận luôn rồi!”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét