Chap 57: Trò chơi cũng là chiến trường (Part 3)
Đấu qua đấu lại mãi cho đến tận căn tin, hai người rất ăn ý dừng lại, chọn vài món ăn, đều là những món Sica thích.
“Đừng ăn cay.” Yuri vừa hạ chỉ đã khiến mặt Sica ủ rũ hẳn. Cô rất thích ăn cay, không có vị cay cô cảm thấy món ăn chẳng có hương vị gì cả.
“Cho một chút thôi.” Sica vẫn cò kè mặc cả.
“Madam Jung, mẹ định làm dạ dày của mẹ thủng nát ra à?” Yoona lườm cô một cái: “Không được ăn cay.”
Về điểm này, thì hai bố con hoàn toàn có chung quan điểm. Sica u oán ngồi xuống bàn, mặt đầy vẻ kháng nghị, nhưng hai người kia đều không thèm để tâm. Khó có khi nào được nhìn thấy dáng vẻ ấm ức của Madam Jung, Eunjung liền cười ha hả, sau đó gọi một phần mì xào đặc biệt cay, cô nàng tombot vừa ngồi cạnh Jessica ăn, còn vừa hít hà. Mùi cay nồng khiến Sica thèm đến chảy nước miếng, cuối cùng không chịu nổi, cô liền tặng cho Eunjung một cước thật mạnh, đạp cô ta cút ra xa mà ăn.
Sau khi ăn hết mấy món ăn chẳng có hương vị gì kia, Jessica sờ sờ cái bụng hơi tròn, rồi quay sang hỏi con gái xem muốn làm gì tiếp theo. Dù sao một ngày nhàn rỗi của cô vẫn còn chút thời gian, có thể chơi cùng Yoona.
“Umma, đi chơi game đi!” Vừa nghe đề nghị của Yoona, Jessica đã cảm thấy rất hưng phấn. Khi nghe các chiến hữu nói trò chơi gì kia có độ khó rất cao, nên cô đã muốn thử từ lâu. Có điều, ngày nào cũng mệt như chó, làm gì có sức mà chơi nữa.
“Đi thì đi, gọi cả Heechul, lập tổ ba người đi chơi.”
Khi hai mẹ con đến tìm Heechul, thì Heechul công tử cũng đang nhàn rỗi đến phát chán, vừa nghe đã lập tức hưởng ứng ngay: “Đi! Tôi đang ngứa ngáy chân tay đây!”
“Xuất phát, đi theo con!” Bàn tay bé nhỏ của Yoona chắp ra sau lưng, dáng vẻ giống hệt một vị thiếu gia bất lương ở cổ đại, đem theo một đám cẩu nô tài ra phố đùa giỡn con gái nhà lành. Mà tâm hồn Jessica và Heechul công tử lúc này đã bị trò chơi kia hút mất, nên hai người rất nịnh bợ theo sát phía sau con bé.
Hôm nay, chỉ riêng thành viên của đợt huấn luyện lần này được đặc xá, còn những binh lính khác trong căn cứ vẫn tiếp tục huấn luyện như thường. Phòng kỹ thuật của căn cứ là nơi để lính tân binh ngạch kỹ thuật tập luyện tay nghề thực tiễn, lúc này chắc hẳn mọi người đang tham gia học lý thuyết nên trong phòng kỹ thuật trống rỗng không một bóng người.
Ba người lần lượt ngồi xuống, mở trò chơi mà Yoona nói, tạo tài khoản. Cả ba vẫn tiếp tục sử dụng những cái tên quen thuộc:
Jessica là “Hô Hậu Trán Dồ”, Yoona vẫn là “Cá Sấu Miệng Móm” như trước, còn Heechul công tử là “Cinderella” (Cô bé Lọ Lem) (Đây chính là biệt danh của Heechul ngoài đời =))))))
Mạng internet sử dụng trong căn cứ là loại mạng nội bộ, Yoona nói trò chơi 3D chiến đấu mô phỏng kia đương nhiên cũng dùng mạng nội bộ. Khác với đám tân binh, chỗ làm việc của mấy tay kỹ thuật viên lão làng của bộ phận kỹ thuật không phải là ở phòng máy, mà là ở gian phòng kỹ thuật chuyên dụng của mỗi người.
Khi nhìn thấy dòng chữ đỏ do hệ thống thông báo “Cá Sấu Miệng Móm đã đăng nhập vào trò chơi”, các nhân viên của bộ phận kỹ thuật đều nhốn nháo.
“Lại đây lại đây!”
“Hôm nay xem anh bắt con Cá Sấu Miệng Móm này để cho các anh em ăn cơm nhé!”
“Mẹ kiếp! Tránh hết ra, để cho anh đây lên! Hôm nay, anh đây sẽ dùng phong cách tiêu sái nhất, dùng một cây súng bắn chim, hạ gục hắn cho xem.”
Khi cả đám chiến hữu của bộ phận kỹ thuật đang xoa tay, nóng lòng muốn tỷ thí, thì đột nhiên phát hiện, Cá Sấu Miệng Móm hôm nay không giống bình thường. Thông thường hắn đều chọn bản đồ độc chiến, nhưng hôm nay hắn lại chọn… đấu tập thể!
Sau đó, hệ thống lại thông báo: “Hô hậu Trán Dồ” đăng nhập vào trò chơi, “Cinderella” đăng nhập vào trò chơi.
Cái gì thế này? Muốn khiêu khích à? Ngang nhiên khiêu khích à?! Một mình hắn vào đây đã làm cả đám lão tướng này mất hết thể diện rồi, giờ cảm thấy đơn độc chiến đấu không đủ tính khiêu chiến nên còn gọi cả người nhà vào cùng à?!
“F**k! Các anh em, thời điểm bảo vệ danh dự của đám lính kỹ thuật chúng ta tới rồi!”
“Mọi người, hãy để cho bọn họ nhìn thấy, cái gì gọi là sự hợp tác tập thể! Cả tổ cố lên! Dạy cho hắn một bài học, cho hắn biết tay!”
Làm một người cố vấn thông minh thì dễ, còn hợp tác cùng tác chiến tập thể lại là chuyện khác hoàn toàn. Khi tác chiến độc lập, anh có thể dựa vào chính năng lực của mình để kiên cường chiến đấu vượt qua thử thách. Nhưng khi tác chiến tập thể, thì cái anh cần không chỉ là năng lực cá nhân, mà còn phải chú ý phối hợp với đồng đội. Người ta nói, không sợ đối thủ giỏi như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo, chính là để nói đến tầm quan trọng của đồng đội trong phối hợp tác chiến tập thể.
Cá Sấu Miệng Móm tuy rất lợi hại, nhưng… hai đồng đội của hắn chưa chắc đã giỏi. Lần đầu tiên chơi trò này, lại còn lập cái tên tài khoản "tức cười" như vậy, đúng là đồ vịt mắc cạn không biết sống chết mà.
“Nhìn này, Kwon Yuri đăng nhập vào trò chơi”
“Cái gì, sếp Kwon cũng đăng nhập vào trò chơi ư?”
“Ha ha ha — mẹ kiếp, đây đúng là…” Một tay lính già nhìn chằm chằm vào dòng thông báo của hệ thống, thấy có thêm hai người đăng nhập vào, hắn sửng sốt một chút, rồi lập tức chỉ vào màn hình cười to: “Đúng là trò đời, lắm thằng ngốc thật!”
Mọi người xúm lại nhìn, phản ứng đều giống hệt nhau: Sửng sốt, sau đó cười ầm lên!
Yuri là ai, nhóm tân binh có thể không biết, nhưng mấy tay lính già như bọn hắn thì biết rất rõ. Tên Kwon Than Củi mặt lạnh kia và hai chữ “trò chơi” này trời sinh đã hoàn toàn cách biệt, bọn họ tin rằng, Yuri thà rằng chạy ra sân tập bắn mấy trăm phát, cũng không thể nào ngồi đây chơi trò chơi. Cho nên, tài khoản tên “Kwon Yuri” này tuyệt đối, tuyệt đối không thể nào thật sự là sếp Kwon được.
Tóm lại, bọn họ càng tình nguyện tin tưởng rằng, người đang chơi tài khoản “Kwon Yuri” này, chắc chắn là đã bị sếp Kwon xử lý gì đó, cho nên mới dùng tên của sếp Kwon để vào đây xả mối hận.
Hừ hừ! Nhắc đến hận thù, thì còn phải kể đến tài khoản "Cá Sấu Miệng Móm” nữa.
Hôm đó, ông lão họ Kwon râu bạc kia (tức là appa của Yuri) còn nói rất sâu xa với sếp của bọn họ rằng: “Đám kỹ thuật các cậu cũng không giỏi lắm nhỉ!” Kết quả là sếp nhà bọn họ mất hết thể diện, rồi không phải chính đám tiểu tốt như bọn họ phải chịu khổ thì là ai!!!
Người ta nói, cha nợ thì con trả. Đám người kỹ thuật vừa nhìn thấy hai chữ “Kwon Yuri” thì mắt đều phát sáng, giống như chồn hôi nhìn thấy gà mái béo mập vậy.
Bên phía Jessica đương nhiên không biết rằng, bọn họ còn chưa xuất chiến thì cừu hận đã dâng trào. Đương nhiên, đó chỉ là vấn đề ngoài rìa, trước mắt, bọn họ còn có vấn đề nội bộ nghiêm trọng hơn cần giải quyết — muốn diệt trừ ngoại xâm, trước tiên phải ổn định nội bộ.
Mà vấn đề nội bộ này chính là: Kwon Yuri!
Lúc đầu bọn họ cứ nghĩ là cả ba người đi chơi một chút, không ngờ cô nàng Eunjung cũng gào thét muốn tham gia. Tham gia thì tham gia, dù sao thêm một người cũng chẳng sao. Nhưng năm người đi cùng nhau, bốn người chơi, còn thừa một người thì thế nào?
Jessica đang định cất lời, khéo léo đề nghị Yuri quay về trước, cứ lo việc của mình, không cần phải ở đây. Nhưng còn chưa kịp nói thì Yuri đã nói trước:
“Yul cũng tham gia!”
Câu nói này tuy không khiến cô và Heechul sợ đến ngã ngửa. Nhưng nhìn dáng vẻ “Ông đây nói gì thì là như thế” của cô ta, cả hai người cũng không có gan chó mà dám từ chối không cho cô ta tham gia, chỉ có thể gửi gắm hy vọng lên người Yoona. Ai ngờ con nhóc kia lại hoàn toàn phụ sự tin tưởng của họ, đã không từ chối Yuri, còn vênh mặt lên khiêu khích:
“Cô biết chơi à?”
Kwon Yuri là ai? Từ trước đến giờ, chỉ có chuyện cô không muốn làm, không có chuyện cô không làm được! Huống chi, câu nói đó lại xuất phát từ miệng con gái mình, là một appa, không thể để con gái mình coi thường được. Vì thế, Yuri càng kiên quyết muốn tham gia, lập tức đăng ký tài khoản, không thèm thay tên đổi họ: Kwon Yuri!
Hai người Jessica và Heechul công tử nghẹn ngào không nói gì, giờ thì ván đã đóng thuyền, gạo nấu thành cơm, còn nói gì được nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét