Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

Chap 57: Trò chơi cũng là chiến trường (Part 2)

Sica nằm trên giường, hai chân đặt trên đùi Yuri, ống quần bị vén cao đến tận đùi, Yuri cùng ngồi ở giữa hai chân đang mở rộng của cô, hơi cúi người, hai tay đang “sờ soạng” người cô…



“Yoona!” Vừa nghe tiếng Yoona, Jessica vội vàng ngồi dậy, đầu đập thẳng vào đầu Yuri. Chỉ nghe tiếng kêu vang cũng biết cú va đập này mạnh thế nào, nhưng cũng không ngăn được quyết tâm muốn xuống khỏi giường Yuri của cô: 

“Cô… Cô tránh ra đi.”



Cô vừa nói xong lại khiến lòng Kwon Yuri càng thêm khó chịu. Thế này là định qua sông đoạn cầu phải không? Không phải vừa rồi còn rất thoải mái dưới tay mình sao? Chỉ chớp mắt một cái đã thay đổi sắc mặt rồi, không có cửa đâu! Yuri nghĩ một chút, rồi đưa tay ra đè hai cánh tay cô lại, đẩy cô về phía sau, khiến cô không thể ngồi dậy được.

“Khỉ thật! Yuri, cô mau buông tay ra!” Sica giãy giụa vài cái nhưng cũng không thoát khỏi được. Nhưng nếu Jessica mà là người dễ dàng thỏa hiệp như vậy thì đã không phải là Jessica. Phản kháng, là việc phải làm, không thể khác được. Bên trên bị kiềm chế, tay không được tự do thì còn có chân, vì thế, hai chân cô cũng không an phận, giãy giụa, vừa có thời cơ liền muốn đạp thẳng vào nơi yếu nhất của con người…



“Em thật là…!” Yuri nhanh hơn cô một chút, chặn chân cô lại, tránh để cô hủy đi hạnh phúc nửa người dưới của mình.
Yoona không nói gì, nhìn chằm chằm vào hai con người trưởng thành đang quấn chặt lấy nhau trên giường: “Madam Jung!”



“Có!” Jessica ngoan ngoãn dừng giãy giụa.

“Bỏ chân của umma ở trên lưng người ta xuống!” Cả hai chân đều quấn trên lưng đối phương, tư thế này thật sự rất bất lịch sự, người không hiểu rõ chuyện có khi còn nghĩ hai người này đang làm chuyện không thích hợp với trẻ con nữa: “Sếp Kwon, làm phiền cô quá, cháu sẽ đưa umma về, không quấy rầy cô nữa.” Nói xong, Yoona bước lại gần, kéo tay Sica về phía mình.



“Không sao, appa cũng không ngại để umma con quấy rầy nhiều thêm một chút.” Nói xong, Yuri còn ra vẻ lơ đãng, hơi đè tay cô xuống một chút, làm tay cô tuột ra khỏi móng vuốt của Yoona.

“Làm phiền đến người ngoài, cháu ngại lắm.”



“Người ngoài à?” Yuri nhướng mày: “Sao lại là người ngoài, ngay cả “di ảnh” của appa không phải cũng đã vào qua cửa nhà con rồi sao?” Nghĩ đến bức ảnh kia, Yuri lại nghiến răng nghiến lợi: “Tuy là hơi sớm.”

“Này, hai người…” Jessica lên tiếng, muốn cắt ngang màn “nhìn nhau đắm đuối” của bọn họ, khẳng định sự tồn tại của kẻ thứ ba, hơn nữa, người thứ ba này lại còn là người có liên quan mật thiết nữa, đừng có lờ cô đi như thế chứ! Có điều, cô chỉ vừa lên tiếng, hai người một lớn một nhỏ đồng thanh quay ra nói:

“Người ốm im lặng!”
“Người ốm im lặng!”



Đây là lần đầu tiên hai cha con ăn ý như thế. Con nhóc mím môi, hai tay vòng qua ngực nhìn Yuri. Tuy Yuri ngồi trên giường, thân dưới còn đang khống chế Sica, nhưng khí thế không hề kém cạnh chút nào.



Hai người này định cứ đứng nhìn nhau mãi như vậy sao? Jessica nghĩ, cô cũng không thật sự muốn tham gia vào trận chiến của bọn họ, có điều, bụng cô lại phát ra tiếng kêu rất đúng lúc --- vì hôm nay, cô bị đau dạ dày nên cũng chưa kịp ăn. Vừa rồi được Yuri mát xa, thực sự rất hiệu quả, dạ dày không đau nữa, tiêu hóa cũng tốt hơn, con sâu tham ăn trong bụng lại bắt đầu ầm ĩ đòi quyền lợi…



Jessica ngượng ngùng cười một cái, rồi khoát tay ý bảo bọn họ không cần để ý: “Ừm… Tôi… umma đi ăn cái gì đã, hai người cứ tiếp tục, tiếp tục!”



Tiếp tục cái rắm ấy!



Một đôi mắt lạnh và một đôi mắt to đen bóng đồng thời trừng lên nhìn cô, sau đó, Yuri đứng dậy, thuận tay kéo cô lên, nhưng cũng không chịu buông ra, mà tiếp tục dắt cô đi, kéo ra ngoài cửa, vừa đi vừa nói: “Đúng lúc Yul cũng hơi đói.”



Thật đúng lúc quá nhỉ! Khóe miệng Jessica co rút mạnh, cô quay đầu nhìn về phía con gái xin chỉ thị: “Yoongie… con thì sao?”

“Con cũng đói.” Con nhóc canh đúng thời cơ, chen vào giữa hai người, giải cứu thành công bàn tay của Jessica: “Cô Kwon, cứ dây dưa lằng nhằng trước mặt mọi người không hay ho gì, thanh danh bị phá hủy thì càng không tốt. Umma nhà cháu còn chưa gả cho người ta đâu.” Nói xong, con bé còn nhấn mạnh từ người ta nữa.

“Cũng vừa hay, appa cũng chưa lấy vợ mà!” 

“Cháu nói là gả cho “người” ấy!” Ý Yoona là, Yuri, cô không phải người. Cùng lắm cũng chỉ là một kẻ bại hoại thôi.

Nhóc con! Làm sao mà Yuri không hiểu ý đồ độc địa trong câu nói của nó chứ. Nhưng Yuri cũng không phải là cây đèn cạn dầu, nếu đã bị coi là bại hoại, thì cứ việc thể hiện rõ sự bại hoại của mình đi: “Đương nhiên là phải gả cho người rồi, còn phải gả cho một người tốt như appa ấy chứ.” Tính cách đặc trưng của bại hoại đó là: cực kì vô sỉ!



“Ha ha…” Yoona cười vài tiếng, khiến Sica nghe mà nổi da gà, sau đó, cô chợt nghe cậu nói tiếp: “Vậy thì nhất định là cô Kwon gặp quá ít người rồi!”



Jessica nghĩ, tiếp tục im lặng không tham gia vào trận chiến của họ, tự bảo vệ mình!



“Có thể không nhiều lắm, nhưng tuyệt đối không thể ít hơn con.” Hạ Vũ nói.

“Cũng vừa hay,” giọng Yoona lại cao lên vài phần, khiến tim gan Sica như nhảy lên: “Vậy cô tìm giúp umma nhà cháu một người tốt hơn cô để lấy làm chồng đi.”



Ở trước mặt appa ruột của mình, mà bảo appa mình tìm một người bố khác, chắc chỉ có Yoona mới làm được. Con nhóc kia còn ngại chưa đủ đả kích, lại nêu điều kiện: “Tốt nhất là cô nên tìm một người lịch sự, nhã nhặn một chút, chứ tính tình umma rất mạnh mẽ, phải để hai người bổ sung cho nhau mới được.”



Nhóc con này, đang khen mẹ hay chê mẹ thế hả. Sica thầm ai oán nghĩ, có điều, có một thứ cô có thể xác định, đó là hai chữ “nhã nhặn” hoàn toàn không liên quan gì đến Yuri.

“Tốt nhất là phải có tế bào lãng mạn” Cô nhóc tiếp tục ra điều kiện: “Tuy umma hơi nam tính, nhưng dù sao cũng là phụ nữ, thỉnh thoảng làm mấy chuyện lãng mạn với umma cháu cũng không tồi.”

Lãng mạn… từ này thực sự cũng chưa từng có mối liên hệ gì với Yuri.



“Còn nữa, tốt nhất là một người có thể ra được phòng khách, vào được phòng bếp.”



Hoàn toàn không có điều kiện nào phù hợp với Yuri.



“Còn gì nữa không?” Yuri chờ con gái tiếp tục.

“Tạm thời như vậy thôi.”

“Ừ! Những điều kiện con đưa ra, appa đều đủ cả.” Tính cách đặc trưng thứ hai của bại hoại: nhất định phải có bản lĩnh trợn mắt nói dối.



“Sếp Kwon đang nói đùa đấy à?” 

“Sao lại nói vậy, sự nhã nhặn của appa, chẳng qua là không thể hiện rõ ra ngoài thôi.”

“Vậy lãng mạn của cô ở chỗ nào?” Từ đầu đến chân đều là phong thái quân nhân, cứng rắn, mạnh mẽ, làm sao có thể tìm được chút tế bào lãng mạn nào chứ.

“Sự lãng mạn của appa không phải để dành cho con xem, đương nhiên là con không nhìn thấy rồi.” Binh đến thì tướng đỡ.

“Cô vào bếp được à?”

“Con nói thử xem.” Đáp án không rõ ràng, là thứ khiến người ta mơ hồ nhất.



Có lẽ chính Yuri cũng không phát hiện ra, khi cô và Yoona đấu võ mồm với nhau, cô tỏ ra một vẻ… trẻ con hơn bình thường rất nhiều. Cái cảm giác này lúc nhỏ cô cũng chưa từng có, gần hai mươi mấy năm sau, nó lại tự dưng xuất hiện.



Bị kẹp giữa trận chiến của hai cha con, không có khói lửa, chỉ có những câu chữ mang đầy giáo mác, Sica quyết định giữ vững nguyên tắc im lặng là vàng, rắm cũng không dám đánh, chỉ im lặng để khiến sự tồn tại của mình giảm xuống, giảm xuống, giảm…



“Madam Jung!”

Chết tiệt! Sica thật sự muốn đạp chết con gái đẹp trai có mắt như mù kia.



Eunjung ở đâu xuất hiện, hô to một tiếng, khiến Jessica giật nảy người, cô ta cũng không hề biết chiến trường bên này đang tràn ngập mùi thuốc súng, vui cười hớn hở đi lại gần: 

“Ooh, Sica unnie, Yoona, mọi người đang làm gì thế?” Cả nhà ba người cùng đi ra nữa chứ.

“Chúng tôi đi ăn cơm.” Sica dùng ánh mắt ra hiệu cho tên ngốc này nếu không có việc gì thì mau tránh đi, đỡ bị liên lụy.

“Trùng hợp thật.” Đáng tiếc là, tư duy của Eunjung vốn không được tốt, vừa nghe thấy cô nói đi ăn cơm, cô ta đã sờ sờ bụng mình. Khó có hôm nào rảnh rỗi như hôm nay, nên Eunjung cũng ăn uống lung tung, từ sáng giờ mới lót dạ chút xíu, đang định đi kiếm gì đó ăn. Đã gặp nhau rồi thì cùng đi thôi: “Đi thôi, tôi cũng đói. Chúng ta ăn cùng nhau luôn đi.”



“Eunjung unnie, không phải lần trước chị đã nói với em, muốn giới thiệu đối tượng nào đó cho mẹ em à?”
Yoona mở miệng, giọng điệu chỉ có bậc trưởng bối mới có, nói y như trong nhà có gái già khó gả vậy. Jessica đổ mồ hôi.



“Hả? Có à?” Eunjung gãi gãi đầu suy nghĩ, có chuyện này thật sao?



Yoona xác định, nhất định và khẳng định gật đầu: “Không phải chị nói con của mợ họ của người hàng xóm nhà bác cả của chị tướng mạo rất khá à, là một nhân tài à? Chị quên rồi sao?”



Eunjung nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn có vẻ rất nghiêm túc kia, cứ như thật sự có chuyện đó vậy: “Ha ha ha --- hình như thế… Chị quên mất.”

“Eunjung.” Cô gái tomboy còn đang trả lời Yoona, thì sếp Kwon bên này đã ngắt lời: “Đối tượng cậu giới thiệu, có tốt hơn tôi không?”

Eunjung rối rắm, cô thậm chí còn chẳng nhớ người kia là con nhà ai, thì làm sao mà so với sánh? Có điều, Eunjung cũng là người hiểu chuyện, chính cô còn đang ở dưới ách thống trị của Kwon Yuri, phải nhìn sắc mặt cô ta, chỉ với điểm này thôi thì đã không cần băn khoăn nhiều, ném thẳng cái tên không biết là con nhà ai kia qua một bên: 

“Đương nhiên là kém hơn sếp Kwon nhiều rồi.” Đó cũng là lời nói thật, Yuri vốn có tướng mạo phi phàm, gia thế có vẻ cũng rất tốt, mà quan trọng nhất là… Cô ta chính là appa của Yoona, là người chồng hờ của Madam Jung. Chỉ với hai thân phận này cũng có thể quét sạch đối thủ.



Câu trả lời này khiến Yuri rất vừa lòng gật gù, lại nói tiếp một câu diệt trừ hậu họa: “Sau này không cần giới thiệu đối tượng cho Sica nữa.” Chỉ còn thiếu nước nói thẳng: “Cô ấy là người phụ nữ của Yuri tôi. Những người khác đừng hòng mơ tưởng đến.



“À…” Eunjung nhìn trái nhìn phải, cuối cùng cô cũng phát hiện ra có chút kì quái. Cô ghé sát vào tai Sica, nhỏ giọng hỏi: “Madam Jung, hai cha con kia hình như có vẻ không hòa hợp lắm thì phải.”



Khóe miệng Sica co rút mạnh!!!



Hiếm khi nào Eunjung tự phát hiện được ra như thế này!



“Quả nhiên là một núi không thể có hai con hổ.” Eunjung ra vẻ hiền triết nói.

Jessica lén gật đầu đồng ý, hai người một lớn một nhỏ kia luôn bất hoà như vậy: “Trừ khi cùng bố cùng mẹ thôi.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét