Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015

Chap 58: Huấn luyện bắn địa ngục (Part 1)

Nhóm Yoona chơi thêm vài ván nữa, kể cả có sắp xếp kĩ thuật, chiến thuật tốt, thì cũng bị đối phương dùng phương pháp vô lại làm loạn lên. Sau vài lần thất bại liên tiếp, cuối cùng bọn họ rút ra được quy luật: Nếu ai đi cùng Yuri, thì trăm phần trăm sẽ bị bên kia tập trung công phá.



Rút ra được quy luật này, mọi người quyết định đánh cược một phen.

Lần tiến công này triển khai chiến thuật xung quanh Yuri, nói đơn giản, thì chính là dùng Yuri làm mồi, và đương nhiên cũng phải có tay câu thật tốt, vị trí này được phân cho Eunjung. Kĩ xảo bắn tỉa của cô ta hoàn toàn xứng với con cá béo mập Yuri, chắc chắn có thể giúp Eunjung câu được một rổ cá to.



Còn ba người Yoona, Jessica, Heechul phụ trách giải cứu con tin. Chỉ cần cứu được con tin trước khi đối phương kịp phản ứng, là bọn họ chiến thắng, nếu không, cả đám sẽ lại một lần nữa thành đồ ngốc. Bọn họ đều không mong điều đó, nhất là Heechul, mỗi lần thua là một lần thêm áp lực. Thật ra, cũng không thể trách Heechul công tử được, vì từ trước đến giờ, ba người họ đều hành đối thủ đến nơi đến chốn.



Cả bốn người kia đều nhận ra thù hận của đối thủ dành cho “Kwon Yuri”, thì bản thân Yuri sao có thể không biết. Khi ván mới bắt đầu, cô được giao nhiệm vụ mới --- người tự do! Cũng tức là để mặc cô tự do chạy quanh bản đồ, nhưng có một yêu cầu lớn, đó là dùng hết khả năng, chạy trong tầm bắn của đối phương, nhưng phải cố gắng giữ mạng sống của mình, kéo dài thời gian cho những người khác.



Khi ba giây đếm ngược kết thúc, một ván mới lại bắt đầu.
Yuri trời sinh có khả năng học hỏi cực cao. Từ nhỏ đến lớn, dù là học lí thuyết hay thực hành, cô đều nhanh chóng đứng đầu, nhưng mà… khi nhìn thấy Yuri chơi game, chúng ta sẽ phát hiện, thật ra Thượng đế rất công bằng.



Qua mấy ván thất bại liên tiếp, Yuri đã hiểu biết sơ sơ về thao tác trong game, có điều, so với đám Yoona thì cũng chỉ như tốt nghiệp trình độ tiểu học mà thôi, nhưng may mà trí nhớ của cô hơn người, nhớ được hết bản đồ game, nên cũng đại khái biết nên chạy thế nào!



“Eunjung, chúng ta đi qua khu H!” Trong đầu Yuri như tái hiện cả bản đồ: “Cô đi chiếm bãi đất phía Tây khu H, đó là điểm ngắm bắn tốt nhất.” Hơn nữa, khu H cũng là khu đánh du kích tốt nhất.



Có thể nói, trên phương diện ý chí chiến đấu, thì Yuri là một người cực kì mạnh mẽ, người bình thường tuyệt đối không thể so sánh được.

Eunjung nhanh chóng đi tới nơi Yuri vừa chỉ, quả nhiên thấy điểm ngắm bắn rất chuẩn, khiến cô nàng tomboy nhất thời có cảm giác “một kẻ làm quan, cả họ được nhờ”, cầm súng trên tay, nhận quyền sinh sát: “Ha ha ha, lần này, Ham Eunjung tôi đây sẽ diệt hết đám chó con các anh, để các anh biết, ai mới là thiên tài bắn tỉa.”

Eunjung chăm chú ngắm bắn.



“Đừng vội nổ súng!” Yuri nói xong, thì người cũng đã chuẩn bị vào khu H: “Chờ bọn họ tiến vào đã.”



Khu H này giống như một tấm lưới lớn, nơi Yuri bảo Eunjung ngồi chờ, chính là miệng lưới, còn Yuri là miếng mồi ngon đặt trong lưới, chớ cá vào đông, sẽ thu miệng lưới lại, đến lúc đó bọn họ có muốn ra cũng không được.

Quả nhiên, đúng như bọn họ dự đoán, lần này đám kĩ thuật cũng giống như mấy lần trước. Từ đầu đã chọn phương thức mở rộng lưới, ba người Jessica vẫn không vội vã hành động ngay, mà chờ sau khi Yuri cách xa khu A, chờ Yuri phát tín hiệu về rồi mới bắt đầu hành động.

Chỉ trong chốc lát, đã có người tìm thấy khu H, vừa nhìn thấy bóng Yuri, hắn lập tức thông báo cho đám chiến hữu bên ta, kết quả là, đám lính kĩ thuật lại y như chồn hôi nhìn thấy gà mái béo mập,toàn bộ chuyển hướng về phía khu H.



“Lại đây, lại đây!” Eunjung nhìn đám người đang tới gần: “Một tên, hai tên, ba tên… đông thật, đám cầm thú này đúng là vẫn giở trò cũ.”

“Đừng vội vàng, từ từ sẽ tới thôi!” Yuri chuyển một vị trí khác để đối phương có thể nhìn rõ mình, nhưng lại không để lộ điểm yếu của mình ra ngoài! Nếu dùng cách so sánh mà nói thì cô bây giờ giống như một thiếu nữ xiêm y không chỉnh tề, muốn để trần mà còn xấu hổ, nửa che nửa đậy khiến người ta chỉ thấy được hình bóng yểu điệu câu hồn, còn muốn nhìn thấy rõ, thì sẽ phát hiện "bức tường tráng lệ", khiến cho người ta không khỏi vung tay mà phẫn nộ: "Bức tường" là vật cản lớn nhất mà văn minh nhân loại phát hiện ra.



Đối với đám lính kĩ thuật mà nói, thì chướng ngại vật ngăn cản bọn họ bắn chết Yuri kia, cũng giống như gạch men chết tiệt ấy.



“F**k! Lần này hắn khôn khéo hơn rồi!” Bắn liên tục mấy phát cũng không trúng mục tiêu, đám lính kĩ thuật hơi nóng ruột.

“Kiềm chế một chút! Chúng ta đông như vậy chẳng lẽ còn sợ không hạ được hắn à?!” Một đồng đội khác có vẻ bình tĩnh hơn, cầm chắc súng, tiếp tục đi vào bên trong: “Có điều, số của tên Yuri kia đúng là số chó má, chọn nơi này để vào, chúng ta hơi khó xuống tay.” Game này do chính bọn họ thiết kế, đương nhiên họ biết khu H này khó tìm người hơn các khu khác.

Trong suy nghĩ của bọn họ, thì lần này “Kwon Yuri” kia chẳng qua là mèo mù vớ được cá rán thôi.



“Đâu rồi, hướng bảy giờ kìa.”

Tiếng nói vừa phát ra, thì cả đám người đều chuyển hướng theo, thấy một bóng người hiện lên, mọi người lại sung máu đuối sâu vào trong. Ki Bum cũng vừa ngắm bắn vừa tiến vào, càng đi càng cảm thấy không ổn… Trong đầu hắn hồi tưởng lại bản đồ khu H thiết kế như lưới đánh cá, mà hướng bọn họ đi, thì chính là đi sâu vào trong lòng lưới, càng nghĩ càng thấy không ổn, vội vàng gọi đồng đội dừng lại không đi tiếp vào trong nữa,sau đó hắn tự quay ra ngoài, chợt nghe một âm thanh quen thuộc ---.



“Pằng!”



“F**k!” Ki Bum nhìn màn hình báo tử vong, trong lòng như có ngàn con thần thú chạy qua: “Các anh em, chúng ta bị lọt lưới rồi!” Hắn nhìn thi thể của mình: “Phản đòn rồi, họ dùng “Kwon Yuri” làm mồi dụ địch xâm nhập, sau đó bố trí bắn tỉa trên điểm cao.” 

Mấy lần trước bọn họ thường dùng chiêu này, không ngờ lần này bị đối thủ lợi dụng phản công.

Vừa dứt lời, lại nghe bên cạnh truyền lên tiếng mắng: “Mẹ kiếp! Suýt nữa bị bắn chết!”



“Rút lui! Rút hết!”

“Nấp đi!”

“Khỉ thật! Có người lẻn vào sở chỉ huy!”



“Hay cho chiêu điệu hổ ly sơn.” Bắt con Cá Sấu Miệng Móm kia được vài lần, bọn họ đã quên mất tính cách đặc trưng của hắn… Lần này thì hay rồi, kết quả của việc kiêu ngạo khinh địch, thực sự rất đắng.

“May mà ông đây còn chưa xuất hết thực lực!” Ki Bum sờ sờ cắm, lần thứ hai tự phục mình đã dự đoán trước.

“Anh làm gì rồi?”

Một người cũng vừa bỏ mạng, châm thuốc, hít vài hơi hỏi.
Ki Bum liếc nhìn hắn một cái, rồi tặng cho hắn một nụ cười bí hiểm: “Cậu cứ chờ xem kịch vui đi! Đừng quá sùng bái anh đây!”



Phía bên kia, tổ ba người Jessica an toàn đi thẳng vào sở chỉ huy, thuận lợi tìm được vị trí nhốt con tin, nữ thần chiến thắng gần như đã đứng phía trước vẫy bọn họ, trong lòng ba người đều vô cùng sung sướng.

Dựa trên tin tức lấy được, ba người đi vào khu B đang nhốt con tin, đã thấy “con tin” xinh đẹp đang tạo dáng đứng chờ bọn họ. Bộ dạng “con tin” kia, mẹ nó, không phải nói là đẹp như hoa sao? Ba người đều trầm mặc, trong đầu đồng thời nổi lên suy nghĩ: Có thể không cứu người này không?!

“Con tin” xinh đẹp quyến rũ như hoa, thấy có người đến cứu liền bật người lao lại gần, vừa móc cái mũi to, vừa phơi ra cái miệng to đỏ lè như chậu máu, hét ầm lên: “Anh chàng đẹp trai ơi, người ta chờ anh lâu quá, mau cứu người ta ra đi.”



Khẩu vị thật quá nặng! Con mẹ nó, đúng là khẩu vị nặng đến kinh khủng!”

Ba người đều rùng mình một cái, nhưng việc giải cứu con tin vẫn phải tiếp tục, cả ba đang muốn đưa con tin đi, đột nhiên, có một tiếng nổ vang trời, sau đó, cả tòa nhà sụp xuống, bọn họ cũng tử vong theo!



“Có người giết chết con tin, nhiệm vụ thất bại!”



Dòng thông báo màu đỏ của hệ thống cùng với tình cảnh máu chảy đầm đìa đã nói cho bọn họ thực sự biết là: họ lại thất bại!



Cuối cùng, hệ thống còn cảnh báo thêm: thân phận của con tin chỉ có một, đó là “con tin”, trong lúc giải cứu con tin, mỗi một phân một giây đều là thời gian đánh liều tính mạng, xin đừng vì khinh thường thân phận mà chậm trễ thời gian. Cuối cùng là hòa, cũng là thành tích tốt nhất từ nãy đến giờ của họ!



Chơi game mấy tiếng liền, lại vừa động não, vừa động chân tay, còn mệt hơn cả mấy ngày thao luyện dưới tay Yuri. Nhất là thời gian dài tiếp xúc với hình ảnh lập thể 3D khiến ắt càng mỏi gấp đôi.

Sau khi đấu hòa, mọi người gần như tê liệt trên ghế.
Jessica xoa xoa mũi, thư giãn đôi mắt đã làm việc quá mệt mỏi: “Không chơi nữa, không chơi nữa. Hôm nay dừng ở đây thôi.” Nên dừng đúng lúc.



“Tôi cũng oải lắm rồi!” Heechul công tủ ngã người xuống ghế, không cần giữ hình tượng: “Tuy là chơi cũng vui, nhưng mà mệt quá.” Ngày mai còn phải tiếp tục chịu sự giày vò của Kwon Yuri nữa.



“Đi thôi, đi thôi!” Eunjung sơ sờ bụng, nhìn sắc trời đã dần tối: “Vừa đúng giờ cơm chiều. Sếp Kwon, cô đi cùng không?”

Jessica nhìn sắc mặt Yuri hơi khó coi, môi nhếch lên, lông mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết cả ruồi.

“Cô khỏe không?”



Câu hỏi này đúng là vô nghĩa, người có mắt chỉ cần nhìn một chút là biết tình trạng của Yuri không ổn chút nào. Sica đi qua, không để ý cổ họng Yuri đẩy lên đẩy xuống vài cái, giống như đang cố gắng áp chế thứ nào đó muốn trào ra.



“Không sao! Đi thôi!” Vừa dứt lời, Yuri đã vụt đứng lên rời khỏi chỗ ngồi, bước nhanh ra ngoài. Cảm giác từ dưới bụng truyền lên làm thứ dịch chua cứ muốn trào ra khỏi cổ họng.
Đám Sica cũng vội vàng đuổi theo Yuri! Vừa rời khỏi phòng kĩ thuật, khoảng đất rộng trống trải bên ngoài cùng với gió đêm thoang thoảng vị mặn khiến cho sắc mặt Yuri khá hơn, cảm giác dịch chua cũng dịu đi một chút.



“Khụ!” Đột nhiên Sica hiểu ra vì sao mà Yuri phản ứng như vậy --- lần đầu tiên chơi game 3D, nhìn chằm chằm vào màn hình quá lâu khiến mắt khí thích ứng được với không gian thực, khiến cho người ta có cảm giác buồn nôn! Yuri thế này vẫn còn tốt chán, lần đầu chơi mà còn giữ được lâu như vậy, lại còn là chơi ngay khi vừa ăn cơm xong nữa chứ: “Có cần tôi mua cho cô gói ô mai không?”



Thật ra đây cũng không phải là chuyện mất mặt gì, có điều… nghĩ đến Yuri không có gì không làm được, lại bị trò chơi điện tử giày vò đến mức muốn nôn, khiến người ta cảm thấy thật là…



“Không cần!” Yuri lờ đi khóe miệng đang co rúm một cách đáng ngờ của cô, nuốt vào cảm giác dịch chua dâng lên, lạnh lùng phun ra hai chữ từ chối.

“Ôi --- chúng tôi đều hiểu được mà, cô không cần phải xấu hổ.” Jessica vỗ vỗ vai Yuri, ra vẻ “chúng tôi đều là người từng trải” khuyên bảo: “Không thì đừng cố nhịn nữa, vào toilet nôn đi, sẽ thoải mái hơn nhiều đấy.”



“Yul đã bảo là… không cần!” Không phải chỉ là cảm giác buồn nôn vớ vẩn thôi sao, Yuri có thể chịu được.



Thôi được! Chết vì sĩ diện chính là để nói những người thế này đây. Sica nhìn dáng vẻ dù chết cũng khăng khăng cứng nhắc kia của cô ta mà tức giận, tính tình chết tiệt gì mà vừa thối vừa ương thế không biết!



“Hi --- Jessica ---.”



Một giọng nói đậm chất Mỹ lơ lớ vang lên, Sica đang nghĩ không biết tiếng từ đâu phát ra, thì đã thấy một bó hồng đỏ chót tươi đẹp hiện ra trước mắt, đằng sau bó hoa là khuôn mặt niềm nở, tươi cười của Eric.



Chỗ răng cửa bị Eunjung đánh gãy đã được gắn một chiếc răng sứ giả, tuy trên mặt vẫn còn chút vết tích do bị Heechul đánh, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến nụ cười xán lạn của hắn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét