Chap 57: Trò chơi cũng là chiến trường (Part 1)
Huấn luyện lần này, thật ra là bên phía Hàn Quốc nhờ phía Mỹ diễn cùng một vở kịch để khảo sát năng lực chiến đấu dã ngoại của binh lính trong doanh trại huấn luyện, cũng như khả năng chịu đựng về tâm lý của họ --- khi đối mặt với sự uy hiếp về tính mạng, và những điều kiện mời gọi hấp dẫn, thì họ có thể kiên định với sự lựa chọn ban đầu hay không. (Vấn đề này cực kì trọng yếu đối với các thành viên của S.M.T. Không ai dám phó thác tính mạng của mình cho một người không có lập trường kiên định.)
Trừ người bên phía Mĩ phối hợp thì cũng có một số thành viên khác tham gia lần diễn tập này, trình diễn các màn khác nhau. Ví dụ như nhóm người bên phía đội Vua Hải tặc gặp phải, chính là do Lee Joon làm diễn viên chính cầm đầu đám người diễn màn “Phần tử khủng bố lập kế hoạch phá nát căn cứ huấn luyện”. Bọn họ dùng vũ lực uy hiếp bắt nhóm lính khai ra vị trí căn cứ, nghe nói, nhóm đó bị Lee Joon ném vào hố phân…
Viên đạn Yuri bắn Eunjung và Heechul đều là đạn gây mê liều lượng cao đã được xử lí đặc biệt, ở đầu đạn có cây kim nhỏ, sau khi bắn sẽ dựa vào lực đẩy để tiêm thẳng thuốc mê vào cơ thể, khiến người ta lập tức mất tri giác, hôn mê toàn phần.
Sau lần tập huấn này, có người được giữ lại, cũng có người bị đào thải, mọi người đều phải chịu trách nhiệm với sự lựa chọn của mình.
Buổi huấn luyện ngày hôm qua khiến mọi người tiêu hao không ít tâm trí và sức lực, nên hôm nay, Kwon Khủng Bố đại xá thiên hạ, cho mọi người nghỉ ngơi một ngày. Nhóc cua vô cùng đau khổ vì phải vật lộn với bản siêu kiểm điểm dài một vạn chữ về chuyện ném lựu đạn hôm qua. Mấy thùng súng ống đạn dược đó đều là để phục vụ cho đợt huấn luyện của bọn họ, may mà Yuri kịp hất văng quả lựu đạn ra ngoài, nếu không, hậu quả thật sự không thể tưởng tượng nổi!
Hiếm khi có ngày được thảnh thơi, lại không biết nên làm gì mới tốt. Xem ra, đúng là bị Yuri huấn luyện thành quen rồi. Jessica cười khổ… Thói quen thật sự là một thứ chết người.
Cô sờ sờ dạ dày không được thoải mái lắm, nó bắt đầu khó chịu từ tối hôm qua. Bệnh đau dạ dày là một trong những căn bệnh chung của cảnh sát, Jessica cũng không tránh khỏi.
Làm cảnh sát mấy năm, ba bữa cơm không ăn điều độ, có đôi khi vội vàng, cả ngày không có thời gian ăn cơm, nhiều khi đói bụng, chỉ rít một hơi thuốc cũng coi như xong. Lúc đầu, cô hút thuốc chỉ để đè cảm giác đói xuống, đến sau khi bị đau dạ dày, thì hút thuốc lại là để xoa dịu cơn đau.
Mấy năm làm cảnh sát, cô hút thuốc không nhiều lắm, nhưng cũng không phải là ít. Cô không nghiện, chỉ là, có một số thời điểm sẽ hút một điếu. Giống như bây giờ, khi dạ dày cô cứ đau lâm râm chẳng hạn.
(Hehe! Không thể tưởng tượng được Jessica Jung biết hút thuốc đấy!)
Cô sờ túi theo thói quen, nhưng hoàn toàn trống rỗng. Lúc này cô mới nhớ, mấy ngày nay đều mệt như chó, cũng một thời gian không hút thuốc rồi.
Tuy cô không nghiện, nhưng đã nhớ tới rồi mà lại không được thỏa mãn, thì giống như sợi lông cứ gãi ngứa mãi trong lòng vậy. Cực kì không thoải mái. Cho nên, cô quyết định biến suy nghĩ thành hành động, đi mua thuốc thôi!
Trong căn cứ có một căn tin nhỏ do một bà bác trung niên mập mạp, phúc hậu làm chủ. Mọi người đều gọi bà là bác Han, bình thường lúc nào bà cũng vui vẻ tươi cười. Nhà bác Han cũng là một gia đình quân nhân, con trai bà hi sinh khi đang làm nhiệm vụ, bà cũng không có họ hàng thân thích gì, nên đơn vị mới sắp xếp công việc này cho bà. Thấy Jessica đi tới, bác Han vui tươi hớn hở chào:
“Sooyeon, muốn mua gì?”
Jessica là cô gái hiếm hoi trong doanh trại, sau vài lần đến căn tin mua đồ, hai người cũng trở nên thân quen hơn. Bác Han là người hay chuyện, bình thường khi Jessica đến mua đồ này nọ, đều nói chuyện phiếm với bà vài câu, nhất là khi biết Sica có con gái đáng yêu như Yoona, bà sẽ thường đưa cho Jessica một ít đồ ăn vặt để mang về cho cô bé.
“Bác, cho cháu một bao Silver Wolf!”
Ở đây không phải là căn cứ chỉ huấn luyện một vài tân binh, nên cũng không bày ra quy định cứng nhắc như là cấm hút thuốc này kia. Ở căn tin cũng có bán thuốc lá, nhưng cũng không ủng hộ hút thuốc. Bên cạnh tủ bày thuốc lá còn dán thêm dòng chữ: Hút thuốc lá có hại cho sức khỏe nữa.
“Sooyeon à, sao cháu mà cũng hút thuốc?!” bác Han không hài lòng, lắc lắc đầu: “Hút thuốc không tốt cho cơ thể đâu.”
“Cháu cũng không hút nhiều, thỉnh thoảng thôi mà. Một bao này cháu hút phải một hai tháng mới hết.” Jessica cười thanh toán tiền.
“Bỏ được thì bỏ đi.” Bác Han ở trong doanh trại này nhiều năm, cũng coi lính trong đơn vị như con mình, thấy bọn họ không đúng sẽ nhắc nhở: “Các anh các chị ấy mà, hút thuốc lá, hít vào rồi lại phì hết ra, lãng phí.”
Cách nói của bà khiến Jessica bật cười: “Để tránh lãng phí, cháu sẽ nuốt hết bọn chúng vào.” Nói xong, cô thật sự nuốt hết chúng vào trong họng, sau đó, một đám khói mù mịt xông ra ngoài theo lỗ mũi, bộ dạng đó cũng làm bác Han vui vẻ.
“Cháu ấy mà --- sau này không bán thuốc cho cháu nữa.”
Khi Jessica hút thuốc, mắt cô hơi nheo lại, hút một hơi rồi lại chậm rãi nhả khói ra. Cô không có sự mềm mại quyến rũ giống phụ nữ bình thường hút thuốc, mà lại có cảm giác thoải mái, tự nhiên nhiều hơn. Có đôi khi, cô châm một điếu thuốc, rồi cũng chỉ hít hai ba hơi, sau đó để kệ nó cháy đến hết.
Phun ra hít vào vài hơi mà dạ dày vẫn chưa đỡ đau, cô lại đè tay xuống. Nhìn hành động của cô, bác Han lại hỏi: “Sooyeon, cháu không thoải mái chỗ nào à?”
“Cháu đau dạ dày, bệnh cũ ý mà, hít vài hơi thuốc là đỡ thôi.” Nói xong, cô lại rít một hơi thật sâu.
“Ôi, cái con bé này!!!” Nghe cô nói vậy, bác Han giật ngay điếu thuốc ra khỏi tay cô: “Dạ dày không khỏe, còn hút thuốc nữa.” Giật thuốc của cô xong, bà vẫn chưa hài lòng, lại lấy luôn cả bao thuốc cô đang cầm: “Không cho hút nữa, không cho hút nữa.”
“Bác Han…”
“Không được, không được!” bác Han kiên quyết từ chối lời xin xỏ của cô.
Hai người đang lôi qua kéo lại thì một bóng người đi đến, không để ý đến Jessica, cũng mở miệng muốn mua thuốc: “Bác, cho cháu một bao thuốc.”
Giọng nói này…
Jessica nghe tiếng liền ngẩng đầu lên nhìn. Không phải là Kwon Yuri kia sao?!
“Đây, cho cậu bao này!” Bác Han tiện tay đưa cho Yuri bao thuốc vừa lấy của Jessica.
“Bác Han, đó là thuốc của cháu mà!” Sica trơ mắt nhìn bao thuốc của mình bay vèo một đường vòng cung tuyệt đẹp rồi rơi thẳng vào tay Yuri.
Yuri giơ tay, tận dụng ưu thế chiều cao, đón được bao thuốc: “Sao lại thế này?”
“Không có gì! Bác Han đang đùa với tôi thôi. Trả thuốc cho tôi!” Jessica nói xong lại giơ tay ra định đòi bao thuốc.
“Yuri, bác nói này, cháu nên giúp bác trông coi con bé này một chút.” Bác Han chỉ vào Jessica, bắt đầu tố cáo: “Hút thuốc hay không không quan trọng, nhưng mà con bé đã bị đau dạ dày, lại còn hút thuốc, không phải là tự hủy hoại cơ thể mình hay sao?!”
“Em đau dạ dày à?” Yuri nheo mắt nhìn cô vẫn đang tiếp tục muốn lấy lại bao thuốc trên tay mình.
“Không đau!”
“Nói láo, vừa rồi cháu còn đau đến nhíu cả mày, mặt mũi trắng bệch ra, đổ mồ hôi lạnh, suýt nữa là phát khóc rồi còn gì.” Bác Han lại tiếp tục đâm thọc.
Bác à, bác có khoa trương quá không vậy!!! Jessica xoa xoa mặt, cô biết chắc không thể lấy lại được bao thuốc kia rồi.
“Thuốc đâu?” Yuri hỏi, đồng thời thả bao thuốc vào trong túi.
“Quên mang theo.” Sica xoa xoa bụng, thầm chửi rủa, vừa rồi đâu có đau lắm, sao giờ càng lúc càng đau thế này… Ôi, bác Han kia biết tiên tri hay sao thế…
Trán Sica toát mồ hôi lạnh, mặt trắng bệch, đau đến run rẩy cả người.
Nhìn cô như vậy, Yuri không nói thêm lời nào, trực tiếp bế thốc cô lên.
“Này này… cô làm cái gì thế?!”
“Chữa bệnh cho em!”
Cơn đau dạ dày khiến cho Jessica không còn sức mà ầm ĩ với cô ta nữa, liền nhắm mắt lại chịu đựng sự đau đớn đang quặn lên từng cơn.
Yuri bế cô về phòng nghỉ của mình, không chờ Jessica kịp phản ứng, hai tay Yuri đã đặt lên người cô.
Vừa tỉnh táo một chút, nhìn thấy hai tay cô ta đang đặt trên ngực mình, cô định thần lại, vội vàng đưa tay lên ngăn hai bàn ta cô ta vẫn không ngừng chuyển động: “Cô… Cô làm gì thế?!”
“Mát xa.” Yuri gạt tay cô ra: “Xoa huyệt trung quản và huyệt túc tam lý có thể giảm bớt cơn đau dạ dày.” (*) Yuri sờ soạng trên người cô một lúc, cuối cùng cũng tìm thấy cái gọi là huyệt trung quản kia. Yuri ấn nhẹ ngón cái xuống ”Ở chỗ này, em nhớ cho kĩ, sau này nếu dạ dày lại đau, thì tự xoa bóp là được.” Cuối cùng, cô còn bổ sung thêm một câu: “Nếu em không xoa, tôi rất vui lòng xoa thay em.”
(*) Huyệt trung quản: nằm ở khoảng giữa ngực và rốn. Huyệt túc tam lý: nằm ở dưới đầu gối.
Xoa xong huyệt trung quản, Yuri lại đưa tay kéo đùi cô lên, vén ống quần tìm huyệt túc tam lý, ấn xuống…
“A --- đau ---.” Cô ta nhân cơ hội này để trả thù cô sao? Jessica muốn rút chân lại, kết quả là nhận ngay sự khó chịu của cái người họ Kwon kia.
“Đây là lần đầu tiên Yul mát xa cho người khác, em cứ thử cử động tiếp đi, có tin Yul sẽ phế bỏ luôn cái chân này của em không.” Tuy Yuri nói thì hung dữ như vậy, nhưng lực tay cũng nhẹ đi nhiều. Cô xoa theo chiều kim đồng hồ một lúc, rồi lại xoa ngược chiều kim đồng hồ, cứ đảo đi đảo lại.
Bị Yuri uy hiếp, Sica cũng ngoan ngoãn mặc kệ cô ta tiếp tục “xuống tay”. Một lát sau, cô thực sự cảm thấy cơn đau quặn ở dạ dày giảm đi một chút, người nào đó dường như xoa nhiều phát nghiện vậy, ấn xong chân trái lại tiếp tục chuyển sang chân phải, hơn nữa, kĩ thuật lại càng ngày càng tốt, lực tay vừa phải, không mạnh không nhẹ, ấn xong huyệt túc tam lý, lại quay lại huyệt trung quản…
“Madam Jung --- con nghe nói dạ dày của mẹ lại…” Vừa nghe bác Han nói Sica lại bị đau dạ dày, được Yuri đưa về, nên Yoona vội vàng chạy đi tìm cô. Không ngờ, vừa mở cửa ra, cô bé đã nhìn ngay thấy một hình ảnh hương diễm như thế ----.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét