Thứ Năm, 9 tháng 4, 2015

Chap 57: Trò chơi cũng là chiến trường (Part 3)

“Sếp Kwon… Cô đã từng chơi mấy loại game kiểu này chưa?” Jessica hỏi.

“Ví dụ như?” Yuri bảo cô cho ví dụ.



Biết ngay mà, tuy nói ra một vài trò chơi mà Yoona thường chơi nghe có vẻ rất ngây thơ, nhưng nếu ngay cả mấy trò này cũng chưa từng chơi thì…

“Là cái gì?” Kwon Yuri quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người, sắc mặt vẫn trấn định mà tỏ vẻ: “Ông đây còn chưa từng nghe thấy chứ nói gì đến chuyện chơi.”

Sica thua. Cô phất tay ý bảo Heechul công tử tiếp đòn. Heechul công tử hỏi: “Sếp, vậy cô đã từng chơi mấy trò có liên quan đến súng ống quân sự bao giờ chưa?”

Yuri lạnh lùng nhướng mày: “Trò chơi à? Tôi chỉ toàn dùng đồ thật thôi!” Chỉ một câu đã trực tiếp khiến Heechul công tử uất nghẹn, quay về vị trí.



Sự thật là thế, Kwon Yuri nhà người ta chỉ toàn chơi súng thật đạn thật mà, đạn đen đạn đỏ đủ cả, loại trò chơi này, chẳng qua chỉ là trò trẻ con, quá nhỏ, quá nhỏ mà thôi!

Heechul công tử tự an ủi mình, sau đó che mặt, tuyên bố mình cũng bị Kwon Yuri đánh bại. Hiện giờ hắn chỉ hy vọng cái tên hắn đã lấy— “Cinderella” sẽ không trở thành cái hố to tự hắn đào sẵn rồi tự hắn lại nhảy xuống. Có Yuri ở đây, muốn thua có khó khăn lắm không?



“Vậy cô thường chơi trò gì?” Eunjung cũng đã đăng nhập trò chơi. Mấy người trẻ tuổi như Eunjung thường chơi CS, CF không ít lần. Nhất là Eunjung, thích dùng súng, nên càng hứng thú với những trò chơi này.



Câu hỏi của cô gái tomboy vừa cất lên, thì cả ba người bên cạnh đều lén dựng thẳng lỗ tai, đừng ngạc nhiên, bọn họ đều tò mò Yuri thường chơi trò gì mà. Với cuộc sống từ nhỏ đến giờ, thì trong tuổi thơ của cô ta chắc chắn sẽ không có mấy thứ gọi là trò chơi này.



Không khí trầm lắng, hoàn toàn yên tĩnh, khi bọn họ đang nghĩ là Yuri không trả lời, thì tiếng Yuri lại vang lên.
“Trước đây chỉ chơi Super Mario thôi.”



………

Thế là một nhà ba người lần đầu tiên “hẹn hò” trong game. Lần đầu tiên chơi điện tử với nhau khà khà. Liệu có gì thú vị không?



“Hồi trước tôi cũng chơi Super Mario.” Eunjung vui vẻ nói.
Không biết vì sao, tim Jessica, bỗng nhói đau, cô lén nhìn gương mặt tuấn tú rất bình tĩnh kia. Khi những đứa trẻ khác còn đang hưởng thụ tuổi thơ, chơi các loại trò chơi khác nhau, thì Yuri đã sớm có cuộc sống hoàn toàn không hợp tuổi. Dù là bị ép, hay là tự nguyện, thì Yuri cũng hoàn toàn bỏ lỡ thời thơ ấu của mình.



“Khụ!” Cô giả vờ hắng giọng, xóa đi tình cảm khác thường trong lòng mình, ý bảo mọi người chuẩn bị tác chiến.

“Có một đội muốn chiến đấu trên không với chúng ta!” Yoona nhìn tin báo khiêu chiến vừa gửi tới. Con bé vốn định chỉ chơi với máy một chút, nhưng… nó nhìn lại tên đội của đối phương: “Đội lính tinh anh bộ phận kĩ thuật”.



Cái tên gì thế này, vừa nhìn đã biết là mấy người lính kĩ thuật hôm trước bị Yoona làm ất thể diện nên hôm nay muốn gỡ gạc đây mà. Chơi với người đương nhiên là thú vị hơn chơi với máy nhiều, lại càng có nhiều nhân tố bất ngờ khó dự đoán hơn!



Yoona nghĩ một chút rồi ấn xác nhận, sau đó nói với bọn họ: “Chơi đối kháng, năm chọi năm.”



Jessica cứ tưởng trò chơi này cùng lắm là kiểu CS phát triển thành 3D, nên hăng hái tiến lên, nhưng sau một ván, cô mới cảm nhận được câu nói sâu sắc của Yoona: “Suy nghĩ quá ngây thơ!”



Chết tiệt, CS CF gì đó, so với trò này thì chẳng bằng cái lông tơ. Trò chơi dùng kĩ thuật 3D mô phỏng rất chân thực. Khi vừa đeo kính 3D vào, toàn bộ hình ảnh lập thể như hiện ra trước mắt, phụ thuộc vào sự di chuyển của thị giác mà biến đổi, nếu trước đây chưa từng tiếp xúc với trò chơi 3D, thì khi đối diện với dạng đồ họa này, chắc chắn sẽ cảm thấy không thoải mái, thậm chí còn có cảm giác buồn nôn.



Hơn nữa, vũ khí trong trò chơi hoàn toàn mô phỏng theo đồ thật, không giống như súng trong CS, mỗi khẩu có đến mấy trăm phát đạn, dù đổi băng đạn cũng chỉ là một thao tác nhỏ. Eunjung vì không nắm được điểm này, nên sau khi vào trận đấu, cô ta cầm súng lên bắn một loạt đạn phủ đầu, theo như cô ta nói thì đây là muốn làm tăng sĩ khí, nhưng chưa được vài phát thì băng đạn đã trống không, sau đó… đối phương tập kích bắn nổ tung đầu “đại gia Eunjung”, làm cô ta tức đến mức ngồi trước máy tính mà ân cần hỏi thăm đối phương vài lần.



Jessica và Heechul công tử tự xưng là đã chơi không ít trò chơi, nhưng lần đầu tiên tiếp xúc với trò chơi thế này, nên chưa bao lâu đã đụng phải đội đối thủ, bị hạ gục!



Tuy Yoona đã luyện thành thục trò chơi này, nhưng chỉ có hai tay không để đấu lại bốn người, cuối cùng vẫn không cầm cự được bao lâu, bị đối phương công phá, trên màn hình hiện lên hai chữ đỏ chót: “Thất bại”, tuyên bố lần đầu phối hợp của cả đội đã hoàn toàn bị tiêu diệt.



Có lẽ các bạn sẽ hỏi, không phải có năm người sao? Vậy còn Yuri đâu?



Lại đây, mời các vị hướng tầm mắt về phía bên cạnh, các vị sẽ thấy ngay gương mặt tuấn tú lạnh lùng đang nhìn chằm chằm vào máy tính. Ba mươi giây sau khi trò chơi bắt đầu cho đến giờ, sếp Kwon vẫn luôn giữ trạng thái như thế này --- còn chưa kịp nhìn rõ ràng, vừa bước vào đã trực tiếp bị tay súng của đối phương bắn nổ tung đầu, sau đó, chỉ có thể đứng nhìn đồng đội tiếp tục chiến đấu.



Tình cảnh này, đối với Yuri mà nói thì giống như đại cô nương bước lên kiệu hoa vậy --- thẳng bước không thể quay đầu.

“Khụ! Không sao không sao, chơi lại lần nữa!” Thấy không khí có vẻ nặng nề, Jessica liền lên tiếng: “Chúng ta đều chơi lần đầu mà. Trò này khó thật đấy!”

“Khỉ thật! Trò này y như thật ấy!” Eunjung tháo kính 3D ra ngắm nghía rồi lại đeo vào: “Chơi hay thật, chơi hay thật! Lần này xem đại gia Ham tôi giáo huấn đám nhóc kia thế nào!” 

Được rồi, đại gia Ham vốn càng đánh càng hăng. Phong cách của cô ta vốn là đánh nhiều thua nhiều, nhưng càng thua nhiều lại càng cố gắng, chưa bao giờ chịu khuất phục.
Mọi người chấn chỉnh cảm xúc, tiếp tục khiêu chiến.

Lần này cũng vẫn chọn bản đồ giống như trước, tìm cách giải cứu con tin.



“Thay đổi chiến lược đi.” Yoona suy nghĩ một chút, vừa rồi cô bé là người duy nhất tử vong cuối cùng, nên cũng tương đối nắm bắt được đặc thù của bản đồ này, vì thế, Yoona chịu trách nhiệm chỉ huy: “Heechul, chú ở bên ngoài tìm tòi, lẻn vào vị trí trung tâm của đối phương.” 

Mỗi lần con tin đều bị nhốt ở vị trí khác nhau, chỉ có cách tiến vào trung tâm của đối phương mới có thể biết được đối phương đang ở đâu. Nếu không có phương hướng xác định, thì chỉ giống đám ruồi bay bay loạn, lãng phí thời gian.



“Eunjung, đợi lát nữa bắt đầu, unnie lập tức đi lên điểm cao, nhiệm vụ nhắm bắn giao cho unnie.”

“Được!” Ngắm bắn là sở thích của cô, Eunjung xoa tay, biểu lộ sự nhiệt tình đối với trò chơi này: “Xem Eunjung tôi một phát súng lấy đầu đầu một người đây!”



“Madam Jung, hai mẹ con mình phụ trách đánh nghi binh. Mẹ bên trái, con bên phải, làm rối loạn sự phán đoán của địch!”



“OK!”



Phân công nhiệm vụ xong, cả nhóm đang chờ xuất phát thì một giọng nói bình tĩnh vang lên: “Còn appa thì sao?”



Lúc này, mọi người mới nhớ ra, còn một “nhân vật lớn” bị để không, ba người Jessica lảng mắt nhìn đi chỗ khác, ý muốn ném vấn đề cực kì khó khăn này cho Yoona.



“Cô… Cô à…” Yoona chuyển động tròng mắt: “Vậy cô đi cùng cháu, sang bên phải đánh nghi binh.”

“Được!” Yuri hít sâu, đeo kính, chuẩn bị tác chiến. Khi năm người chuẩn bị xong, trên màn hình hiển thị: READY! Ba… Hai… Một… GO!



Yuri ổn định tinh thần, theo Yoona sang phía bên phải. Mấy hôm vừa rồi, con bé thường xuyên luyện trò này, nên đã quá thành thạo các thoa tác trong game, nhưng nhìn sang Yuri, vốn không chơi game bao giờ, lại thăng cấp đột ngột từ Super Mario lên game 3D siêu đẳng cấp, chẳng khác gì bắt một đứa trẻ đi còn không vững phải chạy vượt rào!!!

Nhưng mà, Kwon Yuri làm sao có thể để bị hạ gục dễ như vậy được?!



Khi bị hạ nốc ao trong vòng bao giây ở ván đầu tiên, cô nhìn màn hình chằm chằm, lại theo dõi hành động của đồng đội mình, nên cũng nhớ được đại khái bản đồ vừa rồi, đồng thời làm quen với một vài động tác cơ bản! Đây là điểm khiến Yuri mạnh hơn người khác, không biết cũng không sao, chỉ cần chăm chú học hỏi là được! Sự thất bại nhất thời cũng không có nghĩa là vĩnh viễn thất bại, chỉ cần cô có thể rút ra bài học trong sự thất bại đó, thì cô sẽ ngày một trưởng thành!



Yoona hơi bất ngờ. Thao tác của Yuri rõ ràng khá hơn hẳn ván đầu tiên, cô bé rất chú ý nhân vật đang theo sát phía sau mình… Tuy là nhân vật trong game, nhưng người điều khiển lại là Yuri, cũng chính là “appa” của mình, trong lòng Yoona luôn có một cảm giác khó có thể nói rõ…



Theo tính cách từ trước đến giờ của Yoona, thì cô bé tuyệt đối sẽ không thừa nhận, rằng giữa cảm giác khó nói trong lòng mình ấy còn có một chút cảm giác ấm áp.



“Pằng!”



Tiếng súng đinh tai kéo Yoona đang suy nghĩ miên man tỉnh táo lại, nhìn vào game, cô nhóc mới phát hiện ra vì mình mất tập trung mà để lộ hơn phân nửa người ra bên ngoài, may mà Yuri bắn trước, quấy nhiễu tay súng của đối phương, cứu cô bé một mạng.



Yoona còn chưa kịp nói cảm ơn, thì phía trước đột nhiên bắn liên tục không ngừng, giống như quân địch tập trung tất cả hỏa lực về bên này vậy.



“Chết tiệt, bọn họ điên rồi à?” Yoona trừng mắt nhìn màn hình, họ tác chiến không khoa học chút nào! Bây giờ súng nổ như điên về phía này, rồi lát nữa bọn họ định tay không bắt giặc à?!



Không để cho Yoona kịp hiểu xem đối phương đang dùng chiến lược gì, thì một luồng đạn chớp lên, nổ tung xung quanh họ, sau khi khói tan đi, thì cô bé nhìn thấy thi thể của mình và Yuri ngã trên đất.



Vừa lúc đó, chợt Heechul ở bên kia cũng thông báo tin dữ: “Mẹ kiếp! Đám cầm thú này, lại đặt cả quả bom hẹn giờ ở sở chỉ huy.” Bảo sao bọn họ dám để trống sở chỉ huy, hắn vừa định chạy vào tìm vị trí giam con tin thì đột nhiên nghe bùm một tiếng, suýt chút nữa khiến tai nghe của hắn rơi cả ra, sau đó, hắn cũng chính thức hi sinh.

Năm người, mất ba người, hỏa lực giảm hơn một nửa, Jessica đi thông suốt được một đoạn đường bên trái thì cũng bị đối phương hạ gục.

“Chết tiệt!” Eunjung nhìn chằm chằm vào màn hình: “Bọn họ làm trò gì thế, vừa rồi tôi thấy có người chạy về phía này, sao đột nhiên lại đổi hướng sang hết bên kia rồi.” Eunjung cũng bị chiến lược của đối thủ làm cho rối loạn, “Có điều, bọn họ cũng nỗ lực thật đấy.” Sau khi cậu bắn lén được một người, thì cũng bị tay bắn tỉa của đối thủ hạ gục.



Lần thứ hai giải cứu con tin, thất bại!



Lúc này, trong bộ phận kĩ thuật, không khí cực kì hào hứng, vui vẻ. Đám Yoona sẽ không hiểu rằng, ngay sau khi thấy Yuri xuất hiện, đám người bên này hoàn toàn giống như người sắp chết đói lại nhìn thấy một cái bánh bao thịt vậy, tất cả đều lao vào, sau đó xuất hiện hàng loạt các câu đối thoại kiểu như:

“Ở bên cạnh, bên cạnh! Anh nhỏ đi cùng con gà nấm kìa (viết tắt của gà con hầm nấm).”

“Ha ha ha --- hàng này tuyệt đối không phải là sếp Kwon thật rồi. Chỉ nhìn cách bắn súng như bắn chim kia của hắn, thì ông đây cũng có thể bắn nát đầu hắn cả trăm lần rồi. Các anh em, lên đi!”



“Mọi người chậm thôi, để lại một tí máu cho tôi bắn với!”

"Shit! Ki Bum, anh chơi ăn gian, bắn lén thế à!”



Cả đám người giận dữ, đồng loạt giơ ngón cái về phía người tự tiện bắn phát súng kết thúc kia. Cái người được gọi là Ki Bum lắc đầu một cái, cố kiềm chế cảm xúc kích động trong lòng, rồi ra vẻ thoải mái nói: “Phong cách tiêu sái và khả năng bắn súng của anh đây, không phải là thứ mà người phàm các cậu có thể có được, đừng say đắm anh đây, anh đây là truyền thuyết.” Vừa dứt lời, hắn liền nhận được một loạt ngón tay cái lộn ngược tỏ vẻ khinh bỉ.



Cho nên, bên Yoona tuyệt đối sẽ không đoán được, bên phía bộ phận kĩ thuật làm gì có chiến lược gì hay ho, hoàn toàn chỉ là chó ngửi thấy mùi thịt, làm cách nào để cướp được thịt trước mà thôi --- Yuri chính là viên thịt tròn tỏa hương ngào ngạt. Viên thịt tròn của nhà họ Kwon, hương thơm bay ngàn dặm, khiến cho người ta buông bỏ thù hận, khiến cho người ta ăn cũng cảm thấy thư thái, chết cũng cam lòng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét