Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015

Chap 56: Không phải thật à!

Jessica mở to hai mắt, nhanh chóng bóp cò, bắn gã răng vàng. Cô đã chú ý đến hành động của gã răng vàng, nhưng vẫn chậm một bước --- có lẽ không phải do cô chậm, mà là tốc độ bắn súng của răng vàng quá nhanh! Dưới tình hình hỗn loạn đó, gã không hề do dự, giây phút kia, dường như súng và người gã đã hòa thành một thể.



Quá nhanh!



“Shit…” Heechul công tử bất nhã chửi thề, trong mắt có chút hoang mang, sau đó hoàn toàn mất tri giác.


Gã răng vàng nhìn Jessica, rồi cúi đầu nhìn nơi bị bắn trúng --- là trái tim!


“Tiếc quá, tôi mặc áo chống đạn.” Chỉ một câu, đã đủ để tuyên bố, sự phản công của nhóm Jessica là hoàn toàn vô ích, tiếp đó, nòng súng nhắm thẳng về phía Sica.


Khó khăn lắm mới có cơ hội xoay chuyển, nhưng không ngờ chỉ trong nháy mắt lại biến thành con đường chết, giống như đang cười nhạo sự ngu ngốc của bọn họ vậy.



“Tất cả không được nhúc nhích. Nếu không mọi người cùng nhau chết.” Đó là giọng của nhóc cua, mang đầy tâm trạng bi thương. Hai mắt cậu đỏ hồng nhìn Eunjung và Heechul công tử nằm trên mặt đất. Lúc này, cậu đã không còn xác định rõ được cảm xúc trong lòng mình là đau buồn hay là oán giận nữa rồi: 

“***… Dừng tay hết cho ông… ***” Nhóc cua cầm lựu đạn trong tay, mắt đỏ ửng, gào lên: “Đến đây mà đánh… Đến mà đánh tôi này… Heechul --- Tôi làm được…” Cậu quay về phía Heechul công tử gào thét.



Vừa rồi, hành động điên cuồng của Heechul đã giúp cậu có được tự do. Nếu không phải Heechul vẫn khéo léo nhắc nhở mọi người cùng đi vào chỗ chết, sau đó lại tạo ra tình hình hỗn loạn đánh lạc hướng sự chú ý của bọn họ, thì làm sao cậu có cơ hội tiếp cận chỗ bom này…


“Tất cả không được nhúc nhích, ai động đậy tôi sẽ rút chốt ngay. Chúng ta cùng chết.” Tay cậu cầm sẵn vào chốt bảo hiểm lựu đạn, sắc mặt tàn nhẫn nói cho bọn hắn biết, cậu tuyệt đối không nói đùa: “Để cô ấy đi!”



Chiêu này chính là tìm đường sống trong cõi chết, thật sự rất hiệu quả.


Gã răng vàng nhìn bàn tay run rẩy của nhóc cua, gã nhíu mày, nếu thật sự khiến cậu ta không cẩn thận rút chốt bảo hiểm ra, thì cả thùng bom sẽ bị nổ tung theo, bọn hắn chắc chắn cũng phải chôn cùng. Gã đưa mắt ra hiệu cho những người khác bỏ súng xuống: “Để cô ta đi đi.”



Jessica trầm mặc nhìn nhóc cua một cái. Nhóc cua họ Lee, tên Taemin, được chọn từ quân khu phía Bắc, giọng nói đậm chất vùng Đông Bắc, thân thể hơi gầy hơn đám đàn ông trong đội một chút.



“Mạng có thể mất, nhưng nhiệm vụ không thể thất bại.” Cô nhớ đến lời Yuri nói ngày đó.


“Mạng cũng mất thì làm sao hoàn thành được nhiệm vụ.” Khi đi, nhóc cua không sợ chết còn dám chất vấn lại Kwon ma đầu.


“Vì thế mới phải khiến cho cậu càng ngày càng mạnh hơn, mạnh đến mức ở thời điểm cần thiết, có thể chịu đựng sự hi sinh của đồng đội, đổi lấy cơ hội sống sót của mình để hoàn thành nhiệm vụ.”


Đi thôi! Jessica, nhiệm vụ của mày chính là còn sống sót để rời khỏi nơi này, sau đó nhanh chóng liên lạc với cấp trên, không thể để đồng đội chết vô ích được.


Sica tự nhủ như vậy, chân nặng trĩu như đeo chì, nhìn thoáng qua Eunjung và Heechul nằm trên đất… Cô nhíu mày, hình như có gì đó không đúng…



“Đi đi!” Nhóc cua gào thét bảo cô mau rời đi.



Trong giây lát, Eunjung dường như nghe thấy tiếng hét đến nát tim nát phổi của nhóc cua, vừa gần, lại vừa xa, mí mắt nặng đến nỗi không mở lên nổi.


“Sica unnie… Chị nhất định phải sống…”



Jessica…



Madam Jung!



Eunjung giật nảy người, cố gắng nhấc mắt lên, sau đó… Nhóc cua nhìn thấy cảnh tượng khủng bố nhất hai mươi mấy năm cuộc đời của cậu --- xác chết Eunjung sống lại!!! 

O_O



“***, đám súc sinh chúng mày, buông Madam Jung ra.” Cô gái tomboy cố gắng đứng dậy, hét ầm lên, ngay giây đầu tiên nhìn thấy Jessica, cô đã quay sang Sica gào thét: “Madam Jung… mau chạy đi…” 

Tứ chi hơi mỏi, lúc cậu đứng lên bước đi, người lảo đảo như say rượu, hai chân không chống đỡ được thân hình cường tráng của cậu, nên cả người lắc lư như rắn nước, lời nói cũng rời rạc, trừ câu đầu tiên là tiếng thét rất giận dữ khí thế, thì những câu sau giống như không khống chế được lưỡi mình, vừa nói, nước bọn còn ra văng ra bên ngoài khóe miệng, nhìn giống hệt một người bị ngược não.



Nhóc cua nhìn đến choáng váng.



Jessica sửng sốt. Ngẩn người đứng tại chỗ, nhìn Eunjung giống như đầu tàu bị trật đường ray, lao thẳng về phía mình…



“*** các anh cứ… Ai nghĩ ra trò chơi độc địa này vậy?!” Heechul công tử cũng “xác chết vùng dậy”, chậm rãi đứng lên, vặn vẹo tứ chi và cổ đang bị tê liệt, vừa quay đầu lại đã thấy Eunjung gào khóc chạy như điên về phía Jessica…



“Sica unnie… Chạy đi…” Giọng nói không rõ ràng làm cô ta đổ mồ hôi lạnh.


“Không… Jungie à, không cần chạy.” Nhìn dáng vẻ lo lắng của cô ta, đột nhiên Jessica vừa muốn cười, lại vừa muốn khóc.


“Không cần chạy… không cần chạy…” Eunjung ngạc nhiên lặp lại lời của cô, nước bọt vẫn không kiềm chế được, văng lung tung ra ngoài: “Sica… Madam Jung, chẳng lẽ chị…” 

Nghĩ đến trường hợp kia, Eunjung không thể kìm chế, hung hăng tự tát mình mấy cái: “***… Đều tại ông đây… Đúng là rác rưởi… Vô dụng…” 

Vừa tát còn vừa chửi mình vô dụng.



“Khỉ thật!” Jessica vội túm tay cô ta lại: “Cậu là heo à, bà đây không chết, cậu khóc cái gì!” Jessica sao có thể không đoán được suy nghĩ của Eunjung: “Cậu nhìn xem, thấy rõ ràng xung quanh chưa…” Cô nắm đầu cô ta, xoay trái xoay phải: “*** Không phải là thật!” Sau đó,lại kéo mạnh vào tay Eunjung một cái: “Đau không?”



“Đau!” Cực kì đau.



Cũng nhờ cảm giác đau đớn này,mới khiến Eunjung ý thức được, mình vẫn còn sống…


Eunjung đặt mông ngồi phịch xuống sán, nhìn mọi người xung quanh.



Mấy tên… lính Mĩ kia đều tiến lại gần, trên mặt vừa có vẻ chế nhạo, lại vừa có chút khâm phục, thể hiện sự tán thưởng thông dụng nhất với bọn họ bằng ngôn ngữ của người câm điếc --- giơ ngón tay cái.


Eric trưng ra bộ mặt thối hoắc, giơ ngón giữa lên với Eunjung: “Cô phải trả chi phí phẫu thuật thẩm mĩ cho ông đây!”



Người đàn ông miệng đầy răng vàng kia cầm khăn mặt lên, lau sạch lớp trang điểm rất dày trên mặt mình, lộ ra dung mạo vốn có --- là Kwon Yuri.



Còn cả Heechul đang chậm rãi đứng lên, cực kì thảm hại, không khác gì con chó già…


Còn cả nhóc cua đang đứng ngẩn người ở sau đống vũ khí…



“Còn sống… Sica unnie cũng còn sống…” Eunjung nói xong, đột nhiên đưa tay ôm chặt lấy chân Jessica, khóc òa lên. Một trưởng thành, từ lúc nhỏ đã tự xưng là nam tử hán đại trượng phu nhất định không rơi lệ, vậy mà lúc này, trước mặt bao nhiêu người, cô ấy vừa khóc vừa cười ôm lấy chân Jessica, gào thét những câu mơ mơ hồ hồ, có lẽ ngay cả chính cô ấy cũng không biết mình đang nói gì.



Có điều, những thứ đó đều không quan trọng, quan trọng nhất là… bọn họ đều còn sống sót.


“Tôi… tôi…**!” Nhóc cua cuối cùng cũng hồi phục tinh thần: “Shit, tất cả là giả à, cái này cũng là giả phải không.” Cậu nhìn xuống quả lựu đạn đang cầm trong tay, kéo chốt bảo hiểm, ném bừa về phía Yuri.



“Trời đánh! --- cái đó là đồ thật!” Mặt sếp Kwon biến sắc, bắt được quả lựu đạn đã mở chốt, dùng toàn bộ sức lực ném mạnh qua cửa sổ, mọi người ngồi thụp xuống tại chỗ, ôm lấy đầu.



“Bùm…”



Lựu đạn nổ tung giữa không trung, như đóa hoa khói, nở rộ trên bầu trời.



“Nhóc cua, lúc về viết kiểm điểm cho tôi!” Giọng nói lạnh lùng cất lên.



Nhóc cua khóc ròng, làm sao cậu biết được đó là đồ thật chứ…

P/S: Vui chưa? Eunjung chưa chết nhá =)))))

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

Chap 55: Hai tiếng súng

Cô gái Ham Eunjung nhìn chằm chằm vào ngực mình: “Mày…” Còn chưa kịp nói xong, thì cô đã cảm thấy mình không thể nói được gì nữa.



Thình thịch!



Âm thanh cuối cùng của sự sống là một âm thanh ầm ĩ như vậy. Trấn động cả màng nhĩ và trái tim mọi người, sau đó là sự im lặng đế vô tận, sự trống vắng làm cho không ai dám thừa nhận.


Thân hình to lớn, cường tráng ngã gục xuống đất. Jessica nhìn chằm chằm vào thân hình nằm im không nhúc nhích kia.

 ---



“Tự dưng lại để phụ nữ liễu yếu đào tơ làm đội trưởng, Eunjung bà đây không phục!” Lúc mới gặp, mặt Eunjung đầy vẻ khinh thường. 

“Khỉ thật, Madam Jung, chị có phải là phụ nữ không thế?!” Càng về sau, thường xuyên luyện quyền cước với cô, mỗi lần bị cô đập đến bầm dập mặt mũi cũng vẫn kiên trì tiếp tục, lúc thua lúc thắng, sau đó càng đánh càng thua.



“Sica noona…”





Những hình ảnh từ khi quen Eunjung đến giờ cứ đảo vòng trong đầu Jessica như lồng đèn kéo quân, sống động như thế…


Bây giờ chỉ còn lại thi thể lạnh như băng, ngã trên đất, không nhúc nhích.


Trên chiến trường, chỉ có hai con số: không phải 1 thì là 0. Còn sống là còn tất cả, tử vong, chính là zero.


“Còn ai muốn thử nữa không?!” Eric bị Eunjung húc gãy một chiếc răng, khi nói chuyện, môi vén lên để lộ ra một lỗ hổng, bộ dạng đó cực kì buồn cười, y như đang diễn hài kịch vậy.


Làm tốt lắm, Jungie. Jessica nở nụ cười, khom người lại, cười không kìm được.


“Sica noona.” Nhóc cua” hoảng hốt nhìn sắc mặt tối tăm của Eric, cậu đang định mở miệng nhắc cô đừng cười nữa, thì Eric đã nhanh hơn cậu một bước, trực tiếp túm Sica lên.


“Cô cười cái gì?”


“Ai khiến anh xem vào?” Jessica vẫn cười, ánh mắt, miệng, tất cả đều đang cười, khi đối diện với Eric, cô lại càng cười thoải mái hơn.


“Này! Người anh em!” Heechul công tử nãy giờ vẫn im lặng đã lên tiếng: “Phong độ quý ông của anh ở đâu mà lại đánh phụ nữ chứ.”


Eric buông tay ra, ánh mắt chuyển về phía Heechul, từ đầu tới giờ, người khiến hắn kiêng kị nhất chính là tên nhìn có vẻ rất nhã nhặn này: “Nếu không thì sao? Anh thấy chúng tôi nên làm gì bây giờ?”


“Nếu nhóm chúng tôi đến sáng mai vẫn không về, bên phía căn cứ sẽ nhất định nghi ngờ , lúc đó, phái người điều tra, thì chắc chắn các anh cũng sẽ không dễ thoát đâu.”


“Như vậy, ý anh đang nói chúng tôi nhanh chóng giải quyết hết đám người các anh, thì mới có nhiều thời gian giải quyết tốt hậu quả phải không?” Eric châm thuốc, rít một hơi: “Uy hiếp à?”


“Đều là người lịch sự cả, đừng nói uy hiếp với không uy hiếp.” Heechul cười nói: “Đây là tôi có lòng tốt đề xuất ý kiến thôi.”


“Vậy anh có ý kiến gì hay ho?”


“Tôi chưa muốn chết.” Heechul nói thẳng vào trọng điểm: “Vốn dĩ tôi cũng không muốn tham gia lần huấn luyện này, bị Yuri ép buộc tới, kết quả là chưa đâu vào đâu đã đụng phải tình huống chết tiệt này.”



Hắn liếc mắt nhìn thi thể của Eunjung: “Tôi cũng không ngu như cô ta, mạng là của mình, cái gì mà anh dũng hi sinh, chỉ có mấy tên nhóc bị kẹp đầu vào cánh cửa mới làm thế thôi. Có tiền thì cùng nhau hưởng, sao hả?” Hắn đưa ra lời đề nghị hợp tác.



“Kim Heechul, ***, anh có phải đàn ông không thế?” Nhóc cua không ngờ hắn lại tham sống sợ chết mà đầu hàng.


“Ông đây có phải đàn ông hay không cũng không cần cậu xía vào.” Heechul mặc kệ cậu ta, tiếp tục đàm phán với Eric: 

“Thế nào, tôi cũng có chút phương pháp, có thể tìm được nguồn phân phối hàng, cả bên thị trường Đông Nam Á, tôi cũng có thể can thiệp được chút đỉnh.” Chỉ vừa mới nói vài câu đã khiến cho bọn họ muốn lên kế hoạch chi tiết cho việc hợp tác này rồi.


Eric vuốt cằm, cân nhắc đề nghị của hắn, một lát sau, hắn ta cởi trói cho Heechul, ném dao găm xuống chân hắn: “Thể hiện thành ý của anh đi.”



Cái gọi là thành ý, chính là để cho hai bàn tay Heechul nhuộm đỏ máu tươi của các chiến hữu ngày xưa, để cho lưng hắn phải đeo gánh nặng tính mạng của đám chiến hữu.
Heechul chậm rãi cúi người nhặt con dao găm lên, ngắm nghía, Eric đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn hắn, họng súng đen ngòm trong tay chằm chằm giám sát hắn.



“Mều Con bé nhỏ ---.” Heechul đi tới trước mặt cô, vỗ nhẹ vào khuôn mặt lạnh như băng của cô: “Không ngờ lại có ngày hôm nay…”


“Muốn giết thì làm nhanh lên, đừng lề mà lề mề như đàn bà thế.” Sica nhếch miệng.


“Jessica, cái miệng của em hư quá.” Heechul không bị cô chọc giận, hắn túm cô lên: “Có điều sau này cũng không được nghe nữa, em muốn nói gì cứ nói đi.”



Jessica không nói gì nữa, chỉ lạnh lùng nhìn hắn, dáng vẻ giả vờ tốt bụng của hắn, sau đó, hắn bước tới, ôm chặt lấy cô. Cô vẫn giữ nét mặt lạnh lùng như trước, không phản ứng gì.


“Ha ha --- Jessica, em đang chống cự trong yên lặng đấy à?” Heechul cười nói: “Em yên tâm, tôi sẽ không giết em đầu tiên đâu. Tôi phải giết con cua nhỏ không biết nghe lời kia trước. Điều khiến em không thể chịu được chính là nhìn người khác chết trước mặt mình đúng không? Hơn nữa, lại còn là người quen thuộc với mình nữa chứ.” 

Nói xong, hắn đi tới trước mặt nhóc cua, hung hăng đạp thẳng vào người cậu, khiến cậu lật ngửa, cả người cả ghế ngã thẳng xuống đất.



“Tôi đã khó chịu với tên nhóc nhà cậu từ lâu rồi.” Vừa nói, Heechul vừa tiếp tục đạp, càng đạp càng mạnh, thậm chí khiến chiếc ghế tựa sau lưng nhóc “cua” gãy rời cả ra: “Gọi cậu là nhóc cua, thì cậu nghĩ mình có ba đầu sau tay à? Có nhiều chân lắm à? Đi đi… đi nhanh lên… Chân đâu… *** nghe không hiểu à? Lần nào huấn luyện cũng xảy ra sự cố… Để cả đám phải chịu tội cùng cậu… Mẹ nó chứ, cậu nghĩ cậu là ai… Chết còn muốn có người chết cùng…”



Nhóc cua bị dáng vẻ điên cuồng của Heechul làm cho sợ hãi, vì hắn đạp cậu vào góc tường, nên cậu không thể phản kháng, chỉ có thể khom người nhận từng cú, từng cú đá mạnh bạo của hắn. Cuối cùng, cậu thừa cơ hắn sơ hở, vội ôm lấy chân Heechul, ngăn cản hành vi bạo lực của hắn!



“Heechul… Anh… ***… Có gan thì giết tôi đi…” Nhóc cua điên cuồng gào thét, dây thừng vốn buộc chặt trên người, vừa rồi bị Heechul đạp gẫy ghế mà cũng lỏng ra, cậu giãy giụa đứng lên, nhưng chưa kịp đứng vững thì đã bị Heechul túm cổ áo kéo tới trước mặt Jessica.



“Được, tôi sẽ thỏa mãn ý nguyện của cậu.” Heechul kéo cậu tới trước mặt Jessica nói: “Sooyeon, tôi muốn đại khai sát giới ---.” Con dao găm trong tay hắn lóe lên ánh sáng lành lạnh!



Dây thừng trên người Jessica đột nhiên đứt ra, một chiêu cuộn người, cô quét chân hất ngã gã lính cầm súng đứng gần mình nhất, sau đó đánh thẳng vào huyệt sau đầu gối của hắn, cả người gã mất trọng tâm, ngã thẳng xuống đất không dậy nổi. Jessica đoạt súng của gã, khống chế tên lính trước mặt mình làm lá chắn.



Heechul đẩy nhóc cua ra, nghiêng người, con dao găm bay vụt về phía Eric, thừa dịp Eric lách người né tránh, hắn lại tung tiếp một cú đấm, đánh thẳng vào bụng Eric. Eric cũng không phải tên bất tài vô dụng, hắn ta đã sớm có sự phòng bị với Heechul phản kích, cả người hắn nhanh chóng lùi về phía sau, cố gắng né tránh cú đấm kia, sau đó bật người phản kích lại. 

Nắm tay mạnh mẽ lao thẳng vào người Heechul công tử, hai người lập tức anh tới tôi lùi, động tác nhanh nhẹn khiến người ta không kịp nhìn, mọi người xung quanh đều ngẩn người, mấy khẩu súng trong tay đều không bắn trúng mục tiêu…



“***, toàn là lũ rác rưởi!” Gã răng vàng chửi thề, giật súng của tên đồng bọn, bóp cò!



“Pằng!”



“Pằng!”



Hai tiếng súng vang lên, một từ phía răng vàng, một từ phía Madam Jung.

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2015

Chap 54: Nguy hiểm

Sắc trời lờ mờ chưa sáng hẳn, bờ biển vắng người, thuyền… Mấy nhân tố đó kết hợp lại khiến người ta liên tưởng đến một từ: nhập cư trái phép.



Trước kia, Jessica gặp không ít chuyện như thế này, cũng đã không ít lần bắt được đám người buôn ma túy, có điều, khi đó trên người bọn họ dù gì cũng có súng thật, đạn thật, hơn nữa, còn hành động có tổ chức. Còn bây giờ, súng bọn họ cầm trên tay cũng chỉ là súng bắn đạn màu của doanh trại huấn luyện, cũng không mặc áo chống đạn… Chỉ mang mấy trang bị này, mà muốn đánh trực diện mấy tên kia, thì đúng là đi tìm cái chết rồi.


Đám người Jessica đang muốn yên lặng rút về theo đường cũ, sau đó sẽ thông báo tình hình hiện tại với Yuri.


“Từ từ đã! Mọi người nhìn kìa.” Heechul công tử đột nhiên lên tiếng, ý bảo có tình huống mới.


Người trên thuyền bước xuống, bê theo một vài chiếc thùng gỗ. Một tên không cẩn thận, để cho thứ gì đó trong thùng rơi ra, là bóng một khẩu súng màu đen. Đây… con mẹ nó, không phải là nhập cư trái phép bình thường, mà là buôn lậu vũ khí.


“Tạm thời rút…”


Jessica vừa nói xong, đột nhiên cảm thấy trong lòng hoảng hốt, sợ hãi, vừa quay đầu lại, cô đã cảm thấy gáy đau nhói, trước mắt tối sầm, bất tỉnh nhân sự.


Jessica bị đánh thức dậy, nói chính xác, là bị một tiếng gào thét thảm thiết như heo bị chọc tiết đánh thức dậy, cô không vội mở mắt, trước hết lén thử động đậy tứ chi --- nhưng không động được.


Hỏng rồi! Lòng Jessica như lạnh đi.


“Tỉnh rồi thì đừng giả vờ ngủ nữa.”
Một chậu nước đổ ập xuống đầu cô.
Sica mở mắt ra, cô ngẩn người, đúng là bị diệt sạch mà: Heechul công tử, Tomboy Eunjung, cậu lính “cua” đều giống cô, bị chói như bánh chưng, hai tay quặt ra sau lưng, trói chặt vào ghế. Người họ bị phủ không ít màu, xem ra, trước khi cô tỉnh lại, bọn họ đã chịu tra tấn một trận rồi. Bên cạnh đó không xa, có mấy vũng nước màu đỏ máu, nhìn rất chói mắt.


Nhìn vị trí này, thì chắc hẳn họ đang bị nhốt trong ngôi biệt thự bỏ hoang kia… Vậy những người trong biệt thự đâu?


Dường như nhìn thấu suy nghĩ của cô, gã kia nhếch miệng cười, lộ ra một hàm răng vàng khè khè do nhiều năm hút thuốc: “Ý cô muốn hỏi mấy người kia đâu à?”


Sica im lặng chống cự, từ gã đàn ông này tỏa ra khí tức rất nguy hiểm, phải là những kẻ vào sinh ra tử mới có.
Gã kia rít một hơi thuốc, ác ý phun vào mặt Jessica, mùi khói cay xè xộc thẳng vào mũi, cô quay đầu sang bên cạnh tránh, thì nhìn thấy mấy tên lính Mĩ đang ngồi bắt chéo chân tán gẫu.
Chuyện gì thế này?


“Vẫn chưa hiểu à?” Một tay lính Mĩ đứng lên, đi tới một góc phòng có chất đống hòm gỗ gì đó, hắn mở một hòm ra, lấy thứ bên trong cho đám Jessica nhìn --- cả hòm đầy chặt súng.


Sica nhận ra gã này, không phải chính là tay súng bắn tỉa bị họ lột sạch quần áo trong rừng đó sao.
Eric nhận ra cô đang nhìn mình, liền nhếch miệng tặng cho cô nụ cười tuấn lãng: “Hi! Chúng ta lại gặp nhau rồi, cô bé Hàn Quốc.”


“Sao lại thế này?” Sica lạnh cả người, trong lòng cũng đã có câu trả lời, nhưng cô vẫn hi vọng mọi chuyện không như mình suy đoán.


Eric cúi đầu cười: “Không phải cô đã đoán được rồi sao?” Hắn đưa tay nắm cằm Sica: “Cô bé thông minh.”


Sica né đầu, cười châm biếm: “Tôi cứ nghĩ đãi ngộ của Mĩ đối với các người không tồi, không ngờ mấy người còn kiếm cả loại tiền này nữa."


“Làm gì có ai ngại nhiều tiền.” Eric có vẻ rất am hiểu tiếng Hàn Quốc: “Không phải người Hàn Quốc các cô vẫn có câu: “Người chết vì tiền, chim chết vì miếng ăn” hay sao. Nhờ có cơ hội hợp tác huấn luyện lần này, mà chúng tôi có thể thừa cơ cung cấp súng ống đạn dược, đây vốn là kế hoạch rất hoàn hảo, kết quả là lại bị mấy người phá hỏng, cô nói xem, nên bắt mấy người các cô làm gì bây giờ?”


“Làm cái đầu mày ấy.” Cô gái tomboy Eunjung nói với hắn: “*** một lũ nham hiểm!” Nghe Eric nói vậy, dù thần kinh Eunjung có thô đến đâu thì cũng biết bọn họ gặp phải chuyện lớn rồi.


Gã răng vàng đi đến trước mặt Eunjung, đạp thẳng vào bụng cô: “*** ồn ào cái rắm ấy, muốn chết thì ông đây giúp mày…” Nói xong, gã rút súng ở bên hông ra, dí thẳng vào trán Eunjung.


“Đợi chút!” Eric ngăn gã lại: “Vội vã thế làm gì.” Hắn rút cây roi bên cạnh ra, vụt mạnh xuống, khiến cho áo dằn di của Eunjung rách toạc, vết thương trên vùng da bị hở chảy máu đầm đìa: “Không phải ban nãy mày rất vênh váo hay sao?”


“Phì!” Eunjung nhổ nước bọt xuống giày hắn.



Sắc mặt Eric trầm xuống, ra tay càng hung ác hơn. Mỗi một roi quất xuống đều làm vết thương của Eunjung đau xót hơn. Cô ấy cắn chặt răng, kiên quyết không rên lên một tiếng nào. Mặt Eunjung xanh mét, cố gắng chống đỡ với sự đau đớn của trận tra tấn này.


“Xương cốt cũng cứng cáp nhỉ.” Eric dừng tay: “Tên nhóc nhà máy có vẻ cũng là một nhân tài đấy. Có hứng thú gia nhập cùng tụi tao không? Hợp tác cùng chúng tao nhé. Mày còn trẻ như vậy, nhân lúc còn đang sung sức, kiếm thêm một chút, tốt hơn chúng mày lao lực cả đời nhiều.” 

Hắn thật sự rất tán thưởng Eunjung, nhất là khả năng ngắm bắn của cô ta, cho nên, hắn muốn “chiêu nạp hiền tài”.

Eunjung trầm mặc một lúc lâu, khiến mọi người ở đây đều nghĩ cô ta đang cân nhắc lời mời của Eric… trừ Jessica.


Thấy Eunjung mãi không có động tĩnh gì, Eric nấng khuôn mặt dính không ít máu của cô ấy lên…


“*** chúng mày! Xem thiết đầu công của tao đây!” Eunjung dùng hết sức lực toàn thân, húc thẳng vào khuôn mặt tuấn lãng của Eric, khiến Eric lảo đảo lùi về sau vài bước.




Đây là Eunjung, cô gái bình thường thần kinh thô ráp, hồn nhiên, nhưng một khi đã nhìn nhận chuyện gì, thì sẽ là cả đời. Giống như việc nhìn nhận Jessica là sếp của mình, thì sẽ luôn là sếp của mình. Cho dù hiện giờ ở trong doanh trại Quân đội, bọn họ có thủ trưởng khác. Cũng như việc cô là người Hàn Quốc, thì cả đời này sẽ chỉ là người Hàn Quốc, trung thành với Đại Hàn Dân Quốc.


Eric ôm mũi, chất lỏng ấm áp không ngừng trào ra, nhìn cái răng nằm chỏng chơ trong lòng bàn tay, đôi ngươi màu lam sẫm chợt dày đặc sát ý, nhưng sau đó, hắn lại đột nhiên mỉm cười: “Được, tốt lắm! *** rượu mời không uống, lại thích uống rượu phạt!”


“Đợi đã!”




“Pằng!”




Tiếng Jessica vang lên cùng lúc với tiếng súng đanh gọn.

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015

Chap 53: Bắn trúng tim

Sau khi lấy được những tin tức cần thiết, Jessica cầm súng bắn vào ngực gã lính Mỹ kia: “Anh chết.” Sau đó, cô bắt đầu đưa tay cởi quần áo của hắn.



“Mều… Mều Con bé nhỏ…” Heechul hoảng sợ nhìn tốc độ cởi quần áo người kia của cô, hắn thầm nghĩ, không phải Jessica bị con gì đó cắn chứ? — Trong tiểu thuyết không phải thường có tình tiết, ở trong những khu rừng ẩm ướt thế này, rất hay xuất hiện những con sâu bọ không biết tên, vừa cắn đã khiến đầu óc của người ta không tỉnh táo hay sao: 

“Em… em bình tĩnh một chút! Cứ mạnh mẽ như vậy không hay lắm đâu… Hơn nữa, đám lính này đều chết hết rồi, em làm thế… không phải là cưỡng bức thi thể hay sao…” Khẩu vị nặng quá: “Chi bằng em thả hắn ra, xông vào tôi đây này!” 

Đến đây, vì cô, hắn có thể cống hiến của chính mình.


Sica không thèm quay đầu lại: “Heechul, bà đây tình nguyện cưỡng bức thi thể cũng không muốn cưỡi lên người anh!” Cô không cần đoán cũng biết trong đầu tên xấu xa kia đang nghĩ gì rồi.


“Sooyeon bé nhỏ, em…” Heechul Công Tử đưa tay ôm lấy ngực, ra vẻ rất đau lòng.


“Đừng có anh anh tôi tôi nữa, các cậu cũng mau lại đây, lột hết quần áo của họ ra, mặc vào.” Lột áo xong, cô bắt đầu đưa tay xuống quần. Tên lính Mỹ giật mình muốn phản kháng, thì Sica đã lườm hắn một cái: “Sao? Các anh định làm xác chết sống lại à? Xác chết tiên sinh, xin anh phối hợp với chúng tôi, diễn cho tốt nhân vật của mình đi.” 

Xác chết phải làm thế nào thì tự mà hiểu chứ, còn lộn xộn.


Sau khi hiểu được ý đồ của Madam Jung, cả đám ba chân bốn cẳng lột sạch quần áo của đám lính kia, chỉ có tên lính bắn tỉa là cực kỳ phối hợp, tự giác nói: “Đừng lột nữa, tự tôi cởi.”


Vì thế, ba phút sau, bốn người Jessica mặc quần áo màu xanh của đám lính kia, sau đó xé hết quần áo của mình, đồng thời gói đám lính kia lại, vứt sang bên vệ đường. Nhìn năm tên lính Mỹ trần truồng, ánh mắt cậu lính “cua” đảo xuống, nhìn chỗ hơi phình ra ở quần lót của bọn họ, vừa hâm mộ lại vừa ghen tị, oán hận phun ra một câu: “Aigoo! Mấy gã nước ngoài này ăn cái gì vậy không biết.”


Jessica cười quái dị: “Này nhóc cua, cậu đừng có nhìn chằm chằm người ta như vậy, cẩn thận người ta nghĩ cậu có hứng thú với ‘đồ chơi’ của người ta, lại tưởng cậu là Biến Thái đấy.” 

Trong doanh trại vốn không thiếu mấy lời đồn đại này, trong đời lính của mấy cậu nhóc gầy gò này luôn có những dấu vết mờ ám như vậy: “Đi thôi!”


Bốn người chỉnh đốn lại hành trang, yên lặng, nhanh chóng, tiếp tục đi về phía khu biệt thự. Ở đằng sau, một đôi ngươi màu lam sẫm nhìn chằm chằm vào bóng Jessica…


“Lần này tính toán sai rồi.” Một tên lính nhìn thân hình trần trụi của mình, rồi lầm bầm chửi: “Eric, anh nhìn gì vậy?”


Người đàn ông được gọi là Eric chính là tay bắn tỉa kia, hắn đưa một tay lên xoa cằm, nhìn chằm chằm về hướng bọn Jessica rời đi: “Rất thú vị, cô gái Hàn Quốc kia ấy.”


Mấy tay chiến hữu không nói gì, lẳng lặng nhìn hắn.


“Cho xin đi, Eric.” Có người không chịu nổi khẩu vị kỳ quái của hắn, liền đặt tay lên vai hắn: “Trên đường quay về Mỹ, tuỳ tiện tìm một người cũng hơn đứt cô nàng kia rồi.” 

Cô nàng kia… có thật là phụ nữ không? Nhìn mãi cũng không phân biệt được đâu là ngực, đâu là mông, có cảm giác gì được chứ, cân lên cân xuống cũng chưa chắc đã được ba lạng thịt, đứng thẳng người thì chẳng khác gì đàn ông. Hơn nữa, cái thủ đoạn kia của cô ta… Damn it! Phụ nữ ấy mà… vẫn nên dùng một câu truyền thống là: liễu yếu đào tơ thì đáng yêu hơn nhiều. Cái người tên Jessica kia, không ổn chút nào.


Eric nhìn mặt cả đám chiến hữu đều dính màu đỏ, liền đưa tay chỉ chỉ vào tim mình: “Cô bé kia, bắn trúng tim tôi rồi!” Một câu nói thật quá lãng mạn.


Mọi người nhìn theo ngón tay hắn, mới phát hiện ra, ở chỗ tim hắn, có một vệt màu đỏ — Eric trúng hai phát đạn, một phát trên đầu, là từ tay bắn tỉa đối diện với hắn, còn phát trên ngực… là từ người tên Jessica kia sao?



Heechul không biết, Eunjung không biết, cậu lính cua lại càng không thể biết được, lúc đó Jessica đã bắn tổng cộng hai phát đạn, mà khoảng cách giữa hai lần bắn đó rất ngắn, dường như không phát hiện ra, trừ Eric ở trên cao, nhìn thấy tất cả mọi việc. Đương nhiên, hắn cũng tặng lại Sica một viên đạn, có điều, viên đạn đó không trúng vào điểm yếu, nhưng cũng có thể coi như khiến cô bị thương.


Eric nhìn mấy bộ quân phục dằn di của phe đỏ đã bị xé rách đang che ở thân dưới của mình! Xem ra cô ấy đã định “thuận tiện” cởi bỏ quần áo của mình, huỷ bỏ chứng cứ — cứ như vậy, thì cô ấy coi như không phải là người bị thương nữa. Nghĩ vậy, Eric không nhịn được, bật cười rất thâm trầm: “Thật thú vị…” Cô bé tinh quái này đùa giỡn mà không lộ chút sơ hở nào, khiến cho hắn không thể nói được gì.


Vì có thông tin trực tiếp, nên bọn Jessica xuyên qua rừng cây, rốt cuộc cũng thấy được ngôi biệt thự bỏ hoang bên bờ biển kia.



Bốn người vừa định thở phào một hơi, thì bên tai cô nghe thấy một tiếng động bất thường, cô giật mình: “Tản ra!”


Vừa nói xong, hai người Heechul và Eunjung đã nhanh chóng tìm được chỗ ẩn nấp, còn cậu lính ‘cua’ vì vừa nhìn thấy biệt thự, đang muốn vươn người thư giãn gân cốt, nên khi Sica nói xong, cánh tay cậu cũng mới buông xuống, đang định tìm chỗ trốn thì đã không kịp, đối phương đã nhìn thấy cậu, tập trung toàn bộ sự chú ý vào cậu.


Cậu lính cua nhìn chằm chằm vào mấy tay lính Mỹ ở góc rẽ, trong đầu thầm nói: Mẹ nó, chết chắc rồi.



Pằng!


Một tiếng súng thánh thót vang lên, bắn thẳng vào đầu tay lính vừa đi từ trong rừng ra, đối phương cảnh giác nghĩ cậu lính ‘cua’ có thể là con mồi, nên cũng nhanh chóng tìm yểm thế. Cậu lính ‘cua’ lập tức chui vào một bụi cỏ ven đường trốn. Khi mọi người đang nghĩ sắp có một trận mưa bom bão đạn, khi đám lính Mỹ tập trung, chăm chú hướng súng về phía trước, thì Jessica luồn ra phía sau, bịt miệng một tay lính Mỹ từ đằng sau, đặt dao găm lên cổ hắn, làm tượng trưng hành động cứa cổ hắn, sau đó đoạt súng trong tay đối phương, nhanh chóng bắn gục tên lính gần đó, còn lại một tên dường như phát hiện ra phía sau có biến động, vừa xoay người thì một viên đạn đỏ từ đằng sau bắn thẳng tới…



Khá lắm!



Jessica quay sang dựng ngón cái với Eunjung và Heechul.


Tính ra, vừa rồi bọn họ đã xử lý năm tên, giờ thêm bốn tên nữa. Phe xanh đã tổn thất chín người dưới tay họ. Dựa vào tư liệu lúc trước, thì bên phe xanh có tổng cộng hai mươi người, trừ năm người trong biệt thự, còn mười lăm người mai phục trong rừng, nói cách khác, là còn sáu người nữa.
Chỉ với bốn người bọn họ…


Bọn họ liếc mắt nhìn nhau: đấu cái rắm ấy!



Sắc trời bắt đầu hửng sáng, mặt biển rất êm ả, tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng đập vào tai họ, mùi gió biển nhàn nhạt làm cho Jessica không kìm được, khẽ hít sâu một hơi.


Một con thuyền từ đằng xa đang đi tới, khi đám người Jessica phát hiện ra, cả bốn người đều không dám để lộ tung tích của mình, hơi bực bội nhìn con thuyền kia… Trong mắt bọn họ đều có thể nhìn thấy vẻ nghi hoặc.


Nguy hiểm, đang tới gần trong gang tấc…