Chap 58: Huấn luyện bắn địa ngục (Part 2)
“Hi… Hi, Eric!” Jessica nhìn bó hoa hồng to tướng trước mặt: “Cái này là sao?”
“Tặng cho nữ thần của lòng tôi.” Eric thể hiện sự lãng mạn đúng phong cách của người Âu Mĩ, hôm nay hắn vừa từ bệnh viện quay về căn cứ, nên tiện đường mua một bó 99 bông hồng đỏ, đại diện cho tình yêu: “Cô bé xinh đẹp, em có đồng ý đi ăn cùng tôi không?” Nói xong, hắn còn làm động tác mời rất đúng chất quý ông.
Khóe miệng Jessia như tê liệt, cô không khách khí phì cười: “Anh xuống địa ngục đi Eric, anh đang diễn tuồng gì thế?” Nữ thần? Từ này mà dùng với cô, dù thế nào cô cũng không nuốt nổi, nữ thần kinh thì còn được.
“Cục cưng à, em giống như bông hồng này, sáng chói khiến tôi không thể dời mắt!” Eric không bị phản ứng của cô đẩy lùi, vẫn tiếp tục cố gắng, ngược lại, hắn càng vì phản ứng rất khác với phụ nữ bình thường của cô mà cảm thấy cô không giống những người khác: “Xin hãy chấp nhận sự theo đuổi của tôi!”
“Eric…” Jessica đã cười đến run hết cả người: “Hoa… hoa hồng… đây là truyện cười hay nhất mà tôi nghe thấy từ bé đến giờ.” Sica cô có thể là hoa loa kèn, cũng có thể là cúc dại ven đường, càng có thể là một cây xương rồng, nhưng mà… so với loài hoa hồng thì… Ôi mẹ ơi, hắn thật quá hài hước!
Nhìn dáng vẻ cười đến không thể kiềm chế của cô, Eric cảm thấy cô còn chân thực hơn nhiều so với cảm nhận của mình:
“Sĩ quan Kwon, cô cũng ở đây à, vừa hay, cô làm chứng giúp tôi đi, chứng kiến tâm tình của tôi với cục cưng Jes…”
“… Cất bó hoa đi!” Eric còn chưa dứt lời đã bị Yuri cắt ngang, cô nhìn chằm chằm vào bó hồng đỏ chết tiệt làm cho người ta tức tối kia. Trong không khí đều là mùi hoa hồng đậm đặc khiến dạ dày Yuri lại quặn lên. Cảm giác buồn nôn vốn đã đè được xuống, giờ lại trào ngược,lại còn mạnh mẽ hơn vừa rồi.
“Sĩ quan Kwon, hoa này đại diện cho tình cảm của tôi với cục cưng…”
Còn chưa nói xong, Yuri rốt cuộc cũng không thể ngăn được cảm giác mãnh kiệt bốc lên từ dạ dày mình, cô “ọe” một tiếng, rồi chẳng kịp quay đầu, một thứ chất lỏng hỗn hợp xanh vàng trắng mang theo mùi chua trào ra, tưới hết lên bó hoa hồng đỏ tươi, át đi hẳn mùi hoa nồng nặc.
“… đối với cục cưng Jessica…”
Eric trợn mắt há hốc mồm nhìn bó hoa hồng “ngũ thải tân phân, tạp vị phân trần” (*), ngẩn người, nhưng miệng vẫn cố gắng nói cho hết lời kịch: “giống như bó hoa hồng…”
(*) Ngũ thải tân phân: đủ màu đủ sắc. Tạp vị phân trần: nói lái của “bách vị tạp trần”: đủ mùi đủ vị.
Sự tình phát triển đột ngột, không ai dự đoán được nó sẽ biến đổi kì cục thế này.
“Bó hoa này.” Yuri đưa tay, giật bó hồng từ tay Eric đang ngẩn người về: “Bẩn rồi, bỏ đi.” Sau đó thuận tay ném thẳng vào thùng rác bên cạnh. Giọng điệu kia vô cùng bình tĩnh, không thể tìm thấy một chút vẻ xấu hổ hay cảm giác có lỗi gì hết, khiến cho Heechul Công Tử đứng bên cạnh nhìn mà thầm than, da mặt dày cỡ này, đúng vượt qua khả năng đo đạc của nhân loại rồi.
“Hi! Anh đẹp trai!” Yoona chui ra từ giữa hai người, khuôn mặt nhỏ nhắn cười thật tười chào Eric.
Lúc này Eric mới hồi phục tinh thần, nhìn bó hồng đỏ bị ném vào thùng rác, khóe miệng hắn hơi co rút, rồi lại nhìn khuôn mặt tươi cười xán lạn của Yoona, hắn miễn cưỡng nở một nụ cười méo mó: “Hi… nhóc!”
Hắn biết Yoona là con gái Jessica, nhưng cũng không quá để tâm vấn đề này. Người Âu Mĩ cởi mở hơn người Châu Á rất nhiều.
Yoona cười khanh khách: “Hoa rất đẹp. Anh là người đàn ông đầu tiên tặng hoa cho mẹ em. Tuy là bó hoa không đến được tay mẹ em, nhưng tình cảm của anh, Jessica cảm nhận được, đúng không mẹ?”
“… Đúng… Đúng vậy!” Sica nhếch miệng, tiếp lời Yoona: “Cảm nhận được… cảm nhận được… tôi nhận tấm lòng.”
“Thật sao? Em đồng ý rồi?!” Eric nghe xong, con ngươi màu lam như phát ra ánh sáng, vừa giữ chặt tay Sica, vừa chân thành nói: “Chúng ta bắt đầu chính thức qua lại đi.”
“A?” Chuyện gì đây? Sica nhìn hai tay đang bị nắm chặt, vẫn còn chưa kịp hiểu mình nói đồng ý qua lại với hắn từ bao giờ?!
“Không phải em vừa nói, em nhận tấm lòng của tôi sao? Đón nhận tấm lòng của tôi, không phải là trái tim em đã tiếp nhận rồi sao?”
Tiếng Hàn bác đại tinh thâm không phải là thứ mà người nước ngoài có thể lĩnh ngộ được hết. Dù cho tiếng Hàn của Eric cũng không tồi, nhưng vẫn không thể hiểu được, một câu “đón nhận tấm lòng” kia, chẳng qua chỉ là một lời khách sáo mà thôi.
“…” Jessica nhìn hắn, nhất thời nghẹn lời không nói được gì.
“Hi, Eric.” Heechul đứng bên cạnh rat ay giải vây kịp thời, quàng tay qua vai Eric: “Người ta nói, đất trời rộng lớn, nơi nào không có cỏ xanh, anh cần gì phải yêu đơn phương một cây hoa xương rồng.”
Eric mở to đôi mắt xanh lam, không hiểu phép ẩn dụ trong câu nói của hắn, ngược lại, còn rất thật lòng bàn luận: “Cây xương rồng có thể phòng ngừa phóng xạ, lại sống dai, tôi rất thích.”
“A… Ha ha ha…” Sica chỉ có thể ngượng ngùng cười ngượng: “Đúng, cây xương rồng không tệ, không tệ! Tôi cũng thích quả bóng nhỏ đó.” (Ý Sica nói đến cây xương rồng mà hình cầu ấy. Không phải cây xương rồng nhánh.)
“Cục cưng, em cũng thích à? Vậy lần sau tôi sẽ tặng em cây xương rồng.” Eric đã gạt tâm trạng không vui vừa rồi sang một bên: “Cục cưng, em thấy đấy, chúng ta đều là những người thích xương rồng, đấy có lẽ là duyên phận mà người Châu Á các em hay nói rồi.”
Eric mở miệng là gọi “cục cưng” khiến Jessica phát hoảng. Nhưng đó là việc của hắn, hơn nữa, người nước ngoài cũng đều phóng khoáng như vậy, nên cô cũng ngại ý kiến.
“Cái thứ đầy gai đấy có gì hay.” Eunjung lão đại, thô lỗ, ngây ngô, không hiểu được sự lãng mạn của Eric: “Lúc trước, có lần tôi vô ý ngồi lên một cây tròn tròn đó, bị đâm thủng cả mông”, trong đầu cậu, kí ức bi thảm về lần đó vẫn còn rất mới mẻ.
“Giống y như tổ ong ấy.”
“Ha ha, Jungie! Không ngờ trước đây cô anh dũng đến vậy!”
“Còn có thẻ có cảm giác gì được! Đau chết bà đây. Tôi còn bị nhiễm trùng sưng cả lên. Hai mông vừa đỏ vừa mưng, suốt cả tuần không thể ngồi xuống được!”
“Ha ha ha---.”
Không khí vốn có chút lãng mạn, xấu hổ, giờ lại bị Eunjung chuyển hướng, cả dám đều cười ầm lên, ngay cả Eric cũng bị cuốn theo, cười ha ha hưởng ứng.
“Cưng ơi, chúng ta đi ăn cơm thôi!”
Đang lúc mọi người đang cười vui vẻ, thì một giọng nói vô cùng thân mật, không hề hợp cảnh vang lên, giống như một dòng nước lạnh băng, làm đông cứng cả không khí ầm ĩ, vui vẻ nãy giờ…
“Cưng ơi, sao vậy?” Năng lực học tập của Kwon Yuri quả nhiên rất mạnh mẽ, có điều, năng lực tiếp nhận của người khác lại không mạnh mẽ như cô ấy. Một câu “cưng ơi” vừa phát ra, khiến mặt Madam Jung kinh ngạc như gặp quỷ, chỉ ngẩn người nhìn Yuri, sau đó phun ra một câu đáp lại:
“Yuri, cô nôn đến choáng váng luôn rồi à?” Thật quá đáng sợ mà! Bày ra cái mặt lạnh như cô thiếu nợ cô ta cả một đống tiền rồi gọi cô “cưng ơi”… Cảm giác này thệt quá khủng bố!!!
“…” Khí lạnh trên mặt Yuri lại tăng thêm vài phần: “Cưng à, không phải em đói rồi sao?”
Yuri vốn là người không biết nói tiếng ngon tiếng ngọt, cũng chưa từng xưng hô với ai quá thân thiết như thế này. Từ “cưng ơi” thốt ra từ miệng cô ta, đã thiếu đi vài phần mềm mại, tình cảm chỉ người yêu mới có, lại còn tăng thêm vài phần cứng rắn, kiên quyết, khiến người ta nghe mà giống như một kiểu xưng hô theo quy định, chế độ, làm Jessica không kìm được, liền đứng nghiêm, cúi chào rồi trả lời:
“Báo cáo “cưng”, bụng của “cưng” tôi đã hơi đói!”
“Phụt ---.” Heechul không kìm nén lại, liền phì cười. Mều Con bé nhỏ đúng là quá hài hước.
“Ăn cơm!” Yuri nhìn cô một cái, nhanh chóng, gọn gàng phun ra hai chữ.
Đây mới đúng là Yuri! Sica sờ sờ bụng, nghĩ đến mấy món ăn chẳng có mùi vị gì kia: “… à… mọi người đi trước đi… Tôi đi toilet đã.”
Yuri làm sao có thể không hiểu suy tính trong đầu cô, mà đừng nói đến Yuri, ngay cả Yoona cũng có thể hiểu được. Hai người một lớn một nhỏ vòng tay trước ngực nhìn cô.
“Em đi đi, bọn tôi chờ được.” Yuri rất “quan tâm” nói.
“Umma đi mất bao lâu?” Yoona nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Luồn đằng sau, đi đến cửa sổ phòng bếp căn tin, nói đầu bếp lén ẹ một tô mì thêm cay, rồi quay về. Hai mươi phút có đủ không ạ?”
Khỉ đột! Con nhóc chết tiệt, có định để người ta sống qua ngày không?!
Jessica chán nản, buồn bã rũ vai xuống: “Ai nói umma muốn đi ăn mì chứ… Umma… umma muốn ăn cơm!” Con nhóc chết tiệt, dám nói cô như thế.
“Không phải em định đi toilet à?” Yuri nhướng mày, dùng câu nói của cô làm cô nghẹn họng.
“Không đi.” Jessica bùng bùng lửa giận: “Chưa ăn vào thì lôi ra làm sao được.”
Sau gáy Yoona chảy xuống một loạt sọc đen, Jessica quả thật là một người “cực kì không câu nệ tiểu tiết” mới có thể kết hợp ăn và ị hoàn mỹ như vậy: “Madam Jung, mẹ cứ thử lén ăn cay đi.” Có gan ăn lén, thì về sau cứ ở ngoài mà ăn, đừng có về ăn đồ nhà nấu nữa.
“Ha ha ha ---.” Biết con nhóc kia khó chịu, Jessica liền bày ra bộ mặt nịnh bợ, vỗ về: “Cay là cái gì nhỉ? Cay ăn hay không, tùy Yoona nhà ta quyết định.”
Kết quả là, bữa cơm chiều nay, Jessica ăn còn thanh đạm hơn cả bữa trưa, thanh đạm đến mực trong đầu cô chỉ nghĩ đến vị cay, sau đó tự thôi miên mình, rằng trong miệng đều là vị cay, đều là vị cay. (E hèm, đây chỉ là fic thôi, chứ ngoài đời Jessica không ăn cay giỏi đây nhá =)))
Qua một ngày nghỉ ngơi và hồi phục, sáng hôm sau, cả đám lính phấn chấn tinh thần ra sân huấn luyện. Đương nhiên, cũng không phải là bọn họ đã thích ứng được với cách huấn luyện của Yuri --- muốn thích ứng được với kiểu huấn luyện ma quỷ, địa ngục này à? Cho bọn họ một trăm năm đi!
Nguyên nhân khiến mọi người hưng phấn như vậy, tất cả là do ngày hôm qua, bọn họ đã nhận được tin: Bắt đầu từ hôm nay sẽ tiến hành huấn luyện bắn súng.
Tuy không biết sếp Kwon sẽ áp dụng phương pháp huấn luyện biến thái gì, nhưng mà… chỉ vừa nghĩ đến việc có thể sờ được đến súng, là đã đủ để cả đám bọn họ hưng phấn đến mức đêm qua không ngủ được rồi.
Tham gia đợt huấn luyện này đã hơn nửa tháng, nhưng cũng chỉ chú trọng huấn luyện tăng cường thể năng, súng cũng chưa được sờ vào. Nhớ đến mấy thùng súng ống nhìn thấy mấy hôm trước, từ sáng sớm, thú huyết của bọn họ đều sôi trào. Đeo thêm 30kg để chạy bộ cũng chỉ như một bữa sáng, không tổn hại gì đến nhiệt huyết của bọn họ, cả đám hào khí ngất trời hô to: Chạy xong lần này, ông đây sẽ là tay súng thiện xạ. Cảm xúc của nhóc cua cũng tăng vọt.
Phải biết là, hôm trước, khi cậu ném quả lựu đạn kia, suýt nữa đã phá hủy hết đống súng này. Vì thế, cậu cũng phải trả giá cực đắt --- một bản siêu kiểm điểm một vạn chữ vô cùng thống thiết, trong đó tràn ngập sự sám hối cùng với cả một đống chữ nói về tình cảm chân thật, sâu sắc của cậu dành cho súng ống, dùng từ ngữ đó để nói rằng, việc ném lựu đạn chỉ là một lỗi lầm của cậu mà thôi!
Sau khi viết xong, cậu cảm thấy, mình đã thực sự yêu mấy khẩu súng này sâu sắc. Bây giờ, rốt cuộc cậu cũng nhìn thấy “tình nhân trong mộng” của mình, làm sao có thể không kích động chứ. Sau khi chạy hết cả hành trình, cậu hưng phấn ném ba lô sang một bên, cởi áo, để trần nửa thân trên rồi hét to: “A --- súng --- súng yêu quý của tôi! Súng cục cưng của tôi ---.”
Vừa lúc Lee Joon đi ngang qua, bắt được con cua nhỏ đang để trần nửa người, sau khi hỏi rõ lý do cậu ta hưng phấn như thế, hắn rất thận trọng vỗ vỗ vai cậu, sau đó cười dữ tợn:
“Này, Taemin, vẫn chưa tỉnh ngộ à! Hi vọng sau hôm nay cậu vẫn có thể duy trì sự nhiệt tình đối với súng ống như bây giờ!”
Dù nghe vậy, nhưng cũng không thể giảm bớt sự mong chờ của mọi người đối với buổi huấn luyện hôm nay. Sau khi tiễn thần lắm mồm kia đi, mọi người bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về lịch sử bắn súng trong truyền thuyết của mình.
“Nhớ cái hồi anh đây còn ở đại đội, bắn phát nào là trúng hồng tâm phát đó. Hay dùng nhất là loại súng 81.”
Nhóc cua xoa xoa tay: “Chúng tôi cũng thế, nhưng không nhiều đạn lắm, nên mỗi lần chưa kịp bắn nghiền thì đã dừng rồi.”
“Đợi lát nữa Eunjung tôi đây sẽ bộc lộ tài năng, cho các anh biết, cái gì là xạ thủ chân chính.” Cô gái tomboy cực kì nôn nóng. Trò chơi hôm qua đã hoàn toàn khơi gợi hết đam mê bắn súng của cô ta.
“Heechul, anh thì sao! Hay dùng loại nào?!” Nhóc cua hỏi Heechul công tử.
“Tôi à,” Heechul đưa tay lên đếm: “Hơn mười loại thì phải.” Mọi người nhất thời đều nhìn hắn với ánh mắt hâm mộ. Dù sao cũng là người đã từng ở Cục An Ninh, chắc chắn sẽ được tiếp xúc với mấy thứ đó nhiều hơn mấy người trong đại đội như họ rồi.
“Đừng hâm mộ tôi!” Heechul nói: “Từ hôm nay, các cậu cũng sẽ bắt đầu được tiếp xúc với các loại súng khác nhay, tùy các cậu dùng thế nào thôi.”
“Thật à?” Dùng tùy thích? Oa, hào phóng vậy cơ à?!
“Lừa các cậu cái gì!" Heechul nhe răng cười nói: “Chỉ sợ đến lúc đó, nhắc đến súng là các cậu biến sắc thôi.” Giọng hắn đầy vẻ từng trải.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét