Chap 8: Gặp lại (1)
Hơn một tiếng sau, khi cảnh sát đến nơi thì Kim Young Min đã chết. Jessica chào hỏi với người phụ trách sau đó đưa con rời khỏi hiện trường.
Trong lò hỏa thiêu, cảnh sát tìm được mấy người bị trói chặt như bánh chưng, chính là nhân viên và người phụ trách lò hỏa táng. Theo khẩu cung của họ thì biết, ba ngày trước Kim Young Min đã đến đây, không biết hắn nói thế nào, mà nhanh chóng quen thân với Sung Ho. Hôm qua, Kim Young Min đi tới đây, sau đó trói hết mọi người lại, nhốt vào trong lò hỏa thiêu.
Động cơ phạm tội của Kim Young Min rất rõ ràng: Trả thù Jessica. Tất cả kế hoạch đều coi như thuận lợi. Tấn công bác sĩ Tiffany, vào Cục cảnh sát, gặp Jessica, khai những lời theo kịch bản hắn đã chuẩn bị tốt, nhưng hắn không ngờ tới, tất cả mọi chuyện lại bị hủy trong tay một con nhóc bảy tuổi.
“Yoongie, con thật sự là rất đẹp trai‼!”
Trong xe cảnh sát, Madam Jung ôm lấy con gái, không hề keo kiệt ca ngợi con. Lần này mà không có nhóc xuất hiện đúng lúc… chỉ nghĩ thôi cũng khiến Jessica sợ run người.
“Đây là điều mà tất cả mọi người đều công nhận rồi!” Yoona không khách sáo tiếp nhận lời khen này.
“Sếp, chị lại tự ý hành động!” Eunjung vừa lái xe vừa trách móc, cô bất mãn với hành động của Sica: “May mà lần này không xảy ra sai sót gì, nhưng trong báo cáo không thể tránh việc kèm thêm một bản kiểm điểm đâu!” Giọng điệu của Eunjung có một vẻ vui sướng khi thấy người khác gặp họa khó mà giấu được. Đây cũng là nguyên nhân vì sao mấy năm gần đây dù Jessica cô công trạng đầy người, nhưng vẫn chỉ là một đội trưởng nhỏ. Không một vị lãnh đạo nào thích có một cấp dưới không thể khống chế được, cho dù người đó có xuất sắc thế nào.
Jessica không để ý, khoát tay, bắt chéo chân nói: “Loại chuyện thế này, đã có Yoona nhà chúng ta ở đây rồi thì không có gì phải lo nữa, đúng không, Yoona?!”
Tất cả báo cáo, kiểm điểm này kia của cô, đều do Yoona hỗ trợ xử lý.
Yoona nhìn cô một cái, rồi ném sự kỳ vọng của cô vào lãnh cung: “Tối nay con muốn sang chơi nhà bạn học.”
“Yoona, con không thể vứt bỏ umma được!” Jessica kéo quai đeo cặp của con, không thèm để ý đến hình tượng xấu xí của mình.
“Madam Jung, tự mẹ gây chuyện thì mẹ tự giải quyết đi.” Cô bé giật lại cặp sách của mình.
“Mẹ nợ thì con trả, đấy là chuyện bất di bất dịch rồi!”
Vô sỉ! Eunjung ngồi đằng trước thầm phê phán trong im lặng.
“Con không viết giúp mẹ đấy, mẹ định làm gì con nào.”
Binh đến tướng chặn, nước đến đất chắn. Đối phó với người vô sỉ như Madam Jung thì chỉ có cách càng vô sỉ hơn. Yoona quả là quá tuyệt vời. Eunjung lại thầm ủng hộ cô bé trong lòng.
“Jung Yoona, con đúng là một tên tiểu du côn!”
“Cái này con phải cảm ơn gen tốt của mẹ rồi!”
“Mẹ là mẹ con, con không thể thấy chết mà không cứu được!” Nghĩ đến việc bắt cô phải ngồi viết những lời văn nho nhã, nghĩ một đằng nói một nẻo đã khiến cô cảm thấy đầu như muốn phình ra rồi.
“Con rất thoải mái mẹ ạ!” Yoona lì lợm nói ra đáp án khiến người ta tức chết, cuối cùng còn tặng kèm một nụ cười tươi cực kỳ đáng yêu, khiến Jessica nhìn mà kinh hồn táng đảm…
**! Tên nào không có mắt dám chọc vào Yoona, để con bé lộ ra nụ cười đáng yêu như thế chứ?!
Jessica đưa tay chọc chọc sau lưng Eunjung:
“Jungie, cậu làm gì à?”
Eunjung liếc mắt khinh bỉ, trừ chị ra thì còn ai vào đây nữa!
Con nhóc nhà họ Jung kia tính vốn lạnh lùng thản nhiên, cũng chỉ có đội trưởng Jessica mới có thể gây ra sóng gió, quan thanh liêm cũng khó trị được việc nhà. Chuyện riêng của mẹ con nhà họ Jung kia, người thông minh sẽ không bao giờ dám dây vào. Eunjung tiếp tục duy trì sự im lặng.
"Yoona, buổi chiều con muốn ăn gì, umma sẽ tự mình xuống bếp!”
“Yoona, đừng làm mặt lạnh như thế, chẳng đẹp gì cả!”
“Yoongie, lại đây, cười với umma một cái thôi nào!”
Jessica cố gắng mọi cách cũng không làm thay đổi sắc mặt của con gái được, đành thở dài, ôm con nhóc kia vào lòng, xoa rối bù tóc con bé lên: “Yoona, không phải là umma không có chuyện gì rồi đây sao?!”
Con nhóc này thật là! Jessica ôm chặt con rồi nói tiếp: “Đừng lo mà.”
Yoona bị cô ôm, cũng ngọ nguậy phản ứng vài cái, sau đó ngồi yên, vươn đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy lưng áo gày gò của Jessica:
“Madam Jung, nếu lần sau mẹ còn như vậy nữa, con sẽ đoạn tuyệt quan hệ với mẹ!”
Uy hiếp nặng nề!
T_T
Jessica thầm cười trong lòng: “Vâng, vâng vâng, về sau tiểu nhân không dám tái phạm nữa!”
Yoona hừ lạnh với cô một tiếng, nếu cô mà thực sự nghe lời, thì đã không còn là Madam Jung nữa rồi. Khi nhìn thấy gã kia cầm súng nhắm vào Jessica, Yoona đã vô cùng hoảng sợ. Vào giây phút đó, cô mới biết được, thì ra mình nhỏ bé đến thế. Bình thường Yoona thông minh thế nào, vậy mà trước mặt tử thần...Ôi trời!
Nếu… Nếu umma mà không tránh được viên đạn kia……
Đôi tay nhỏ bé bất giác siết chặt hơn, Yoona tức giận vì umma luôn hành động theo cảm tính như vậy, liều lĩnh như vậy!
Ánh mắt Jessica trở nên dịu dàng vô cùng, cô cảm thấy Yoona trong lòng mình đang lo lắng bất an, liền gác cằm lên đầu con bé: “Có Yoona ở đây, dù phát sinh chuyện gì thì umma cũng có thể hóa nguy thành an hết.”
Eunjung nhìn mẹ con hai người qua gương chiếu hậu, khẽ cười. Cách sống chung của sếp và con gái nhỏ cực kỳ không giống hai mẹ con bình thường, nhưng tình cảm của hai người thì lại khiến người khác vô cùng hâm mộ. Trước kia, Eunjung cũng từng hỏi trộm Yoona chẳng lẽ không tò mò appa của mình là ai sao?
Lúc đó, Yoona nói thế nào nhỉ…
“Người mà có thể vừa mắt Madam Jung kia, chắc cũng chỉ là một tên bại hoại thôi, có gì hay ho chứ! Có em là đủ rồi!”
Chẹp chẹp, nhưng vấn đề là mọi người đều rất tò mò, ngạc nhiên. Rốt cuộc là người đó như thế nào mới có thể kết hợp với Madam Jung để sinh ra một thiên tài như Yoona chứ?!
Sau khi đưa con gái quay về trường học, Jessica và Eunjung cũng trở lại cục Cảnh sát.
Tin tức Jessica đơn độc, dũng mãnh đi bắt tội phạm đã truyền về cục. Cho nên, khi cô vừa bước vào, các đồng nghiệp đã ầm ầm lên khen ngợi, mà cô cũng rất mặt dày đón nhận những lời khen đó, thậm chí còn để mọi người thổi phồng lên vài câu. Mà mọi người cũng đã quen với tính tình vô sỉ của cô nàng, nên cũng không thấy có gì không ổn. Ngược lại, vì Jessia như thế này, nên mới khiến bọn họ cảm thấy dễ sống chung. Vì cái tính cách này, mà bọn họ có thể hoàn toàn coi Madam Jung là một người "đàn ông" .
“Sếp, nghe nói cái tay ‘Không thiếu’ kia đã đến đây rồi!” Đến lúc bọn họ đi bắt người. Eunjung cầm túi khoai tây chiên, vừa ăn vừa thông báo với Sica: “Vừa đến được một lúc, khi chúng ta đang ở bên ngoài. Nghe nói, giờ đang bàn bạc công việc trong phòng Cục trưởng.”
“À! Là người thế nào?” Jessica nhón tay lấy một miếng khoai bỏ vào miệng: “Uhm, mùi vị gì đây? Ăn ngon đấy.”
“Vị mới ra, tôi cũng biết là nó không tồi mà!” Lại lấy thêm miếng nữa: “Tôi đã tìm hiểu sơ qua rồi, là một "nữ công" như tôi!”
Ôi trời! Thượng đế quả nhiên rất công bằng, Eunjung vui vẻ tiếp thêm một câu: “Nghe nói là vừa nhìn đã thấy rất lợi hại!”
“Ừ…! Dù sao cũng không liên quan đến việc của chúng ta!” Jessica nhìn túi khoai tây chiên đã gần hết, liền giật lấy: “Mua ở đâu đấy, tan tầm tôi cũng mua mấy túi!”
“Ở căn tin của Cục đó.” Eunjung nhìn chằm chằm vào bàn tay trống rỗng, trong lòng thầm ai oán mắng vài câu ‘lưu manh’.
Lúc này, Cục trưởng dẫn một người đi ra ngoài. Jessica và Eunjung đều quay lưng về cửa nên không phát hiện ra. Jessica còn đang há to mồm, nhét chỗ khoai tây chiên còn lại vào miệng thì bị vỗ vai:
“Đây chính là Madam Jung Jessica! Đừng thấy cô ấy như thế mà xem thường, riêng chuyện xử lý vụ án, ở Cục này không mấy người có thể so sánh với cô ấy đâu!” Cục trưởng vui tươi hớn hở giới thiệu cấp dưới đắc ý nhất của mình, cũng không để ý, khi ông vừa nói ra hai chữ Jessica, thì đôi mắt sáng như chim ưng của người mới đến bên cạnh hơi nheo lại.
Sica vừa nhét khoai vào mồm xong, xoay người lại, cô cũng muốn nhìn xem cô ta là thần thánh phương nào—
A! Không phải!
Sao người này nhìn quen thế!
Cả một mồm đầy khoai tây như mắc kẹt lại, cô nhăn nhăn đôi mày anh khí, nghiêng đầu nhìn, cố gắng nhớ lại xem mình đã gặp qua khuôn mặt này ở đâu……
Đôi con ngươi đen đầy khí thế kia cũng nhìn cô chằm chằm. Đầu tiên là nheo mắt, sau đó đột nhiên trợn to, phát ra tia sáng khó hiểu. Cô ta còn chưa nói gì, những hơi thở phát ra từ cơ thể cô ta đủ để khiến người xung quanh cảm nhận được cảm xúc của cô ta lúc này.
Ai chà!
Có vấn đề! Eunjung "đẹp zai" yên lặng lùi về sau vài bước, chọn một vị trí an toàn xem kịch!
“Jessica!” Người đàn ông kia đột nhiên mở miệng, giọng nói trầm thấp hơi run rẩy, như là đang kiềm nén điều gì.
“Khụ khụ khụ —”
Giọng nói kia làm cho Jessica đột nhiên nhớ lại ký ức mà cô cố gắng chôn sâu tới tận tầng thấp nhất trong trí nhớ của mình. Sự kinh hãi khiến cô phun ra toàn bộ chỗ khoai tây chiên còn đang nghẹn trong miệng chưa kịp nuốt xuống, phun thẳng lên khuôn mặt lạnh lùng, anh tuấn kia.
Madam Jung
Mày xong đời rồi!
T_T
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét