Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2015

Chap 15: Nhà Madam Jung có "đàn ông" ??!!

Đóng cửa, chặn lại tiếng mắng mỏ giận dữ của Jessica, sếp Kwon bắt đầu chăm chú xem xét hộp cơm trong tay, càng nhìn càng cảm thấy mất hứng, suy nghĩ vừa nổi lên trong đầu khiến cho cô cực kỳ không thoải mái. Cảm giác này, chưa bao giờ xuất hiện. Đầu óc của Yuri bây giờ đều đặt cả vào hộp cơm trên tay, thậm chí còn không phát hiện ra có thêm một người đang ngồi trong phòng làm việc của mình. Đối với người ngoài nhìn vào, thì tình hình này có thể nói là hiện tượng lạ.





Từ trước đến giờ, sếp Kwon vẫn nổi tiếng là người cực kỳ cẩn thận, vậy mà bây giờ cũng phạm sai lầm thế này sao?



“Khụ…”



Sooyoung giả vờ hắng giọng, rốt cuộc cũng được chú ý.
Sở hữu bộ mặt lạnh như quan tài có ưu thế nhất là ở chỗ, dù có làm hành động gì khác thường, thì mặt bọn họ cũng không hề biến sắc, trấn định đến mức khiến người khác phải thấy ngượng ngùng xấu hổ vì đã hỏi “vừa rồi cậu làm sao vậy”.



Sooyoung nhìn chằm chằm Yuri đặt thứ gì đó vừa cầm trong tay sang một bên, hoàn toàn không hề đáp ứng lại ánh mắt chờ mong của mình, mà chỉ bình tĩnh nói một câu: “Cậu đến rồi à.”



“Ừ!”



Ánh mắt của Sooyoung vẫn không hề di chuyển, chỉ chăm chú nhìn vào hộp cơm kia. Vì hộp cơm đã bị mở ra từ bên ngoài, nên bây giờ, tất cả mọi thứ trong đó đều lộ cả ra không sót một chút gì. Chỉ cần liếc mắt là nhìn thấy miếng trứng chiên được cắt hình trái tim nằm gọn trong hộp.


Sooyoung cực kỳ oán hận. Dạo này thẩm mỹ của phụ nữ vặn vẹo hết cả rồi hay sao thế? Vì sao một người siêu đẹp trai như mình lại không nhận được sự chăm sóc thế này… sáng lại còn có bữa sáng tình yêu nữa, mà một tên cả ngày mặt lạnh băng như Kwon Than Củi kia thì càng ngày càng nổi tiếng là thế nào? Nhớ lúc trước, mỗi lần ra ngoài cùng Yuri, cứ ở chỗ nào có hắn, thì y như rằng mình mãi mãi chỉ có thể đứng làm nền.


“Sếp… ăn ngon không?” Thật đúng là hiền lương thục đức! Thời buổi này tìm đâu ra một cô nàng tự tay làm bữa sáng tình yêu thế này đây?!


“Chưa ăn.”



“Yuri, cậu như vậy là không đúng rồi…” Sooyoung lắc lắc đầu, hộp cơm kia nhìn có vẻ rất ngon, điểm quan trọng nhất là nó còn chứa đựng tình yêu của cô em gái nhỏ nữa. Trời sinh cô có lòng thương người, nhất là đối với tình yêu của phụ nữ, nên lập tức liền lên tiếng ‘đòi công bằng’ cho ‘người đẹp’ kia: 

“Dù là ăn không ngon, thì cũng là tấm lòng của người ta, không thể phụ lòng người ta được. Để tôi nếm thử hộ cậu xem thế nào nhé…” Nói xong, Sooyoung nhanh tay lấy một miếng sandwich được xếp cẩn thận trong hộp, nhét đầy mồm…



Yuri theo dõi cô gái cao kều đang thong dong ngồi trên ghế của mình, hy vọng có thể nghe hắn phun ra một câu chê bai. Cái tên Choi Thiếu Gia này vốn rất kén ăn. (Ack! Sooyoung mà kén ăn, chắc hôm nay có động đất)


“Chà… không tồi chút nào!” Sooyoung gật đầu nói: “Sếp, chỉ dựa trên tài nghệ nấu nướng của cô ấy, là tôi có thể nhận cô ấy làm chị dâu được rồi đấy!”


Chỉ vì miếng ăn mà có thể bán cả chiến hữu bao nhiêu năm của mình, đủ để thấy phẩm hạnh của Choi Thiếu Gia thật chẳng đáng một xu.


Yuri không tin, cũng thử một miếng, mặt lại càng đen hơn. Vì chính cô cũng không thể phủ nhận đồ ăn kia được làm rất ngon. Cái người mà được Sica bao dưỡng ấy cũng không phải quá tệ!!! Ít nhất là tài nghệ nấu nướng của gã đó cũng có thể chăm sóc cho Sica rất tốt rồi. 



Tình hình có vẻ không đúng lắm.



Sooyoung theo dõi sắc mặt của Yuri, rồi cẩn thận hỏi: “Kwon Đen, cậu không thích à?!”



“Thích cái rắm ấy!” Yuri trừng mắt nhìn hắn một cái.



“Vậy cũng tốt.” Choi Sooyoung nghe xong, bật người ngẩng đầu ưỡn ngực, rồi tự vỗ vào ngực mình, vô cùng nghĩa khí nói: “Vậy cậu giao cô ấy cho tôi đi, bạn bè gặp nạn, đương nhiên tôi phải giúp bạn đến không tiếc mạng sống, dù vượt núi cao, biển lửa cũng không chối từ, chứ nói gì chỉ là một người phụ nữ.”


“Ai bảo với cậu đó là phụ nữ?”



“Không phải phụ nữ?” Đầu óc Sooyoung vừa đảo một vòng, hai mắt lại toả ra ánh sáng lấp lánh: “Vậy thì là một cô bé còn đang tuổi thành niên sao?” Nói cách khác, cũng vẫn là…


Đáng tiếc, lần này não hắn đã đi sai hướng.



Yuri nhìn hắn, trên mặt lộ ra một sắc thái rất hiếm gặp: "Choi Sò…”


“Hử?”



“Nghĩ đi nghĩ lại, đã bao nhiêu năm như vậy, mà tôi lại nhiều lần tin tưởng mà giao việc phòng thủ phía sau tôi cho cậu, giờ mới thấy thật khó mà tin được.” Có phải cô nên lo lắng đến việc tìm một đồng đội khác không?!



“Hả?”



“Đó là một gã đàn ông!”



“Đàn… đàn ông?”



“Một tên tiểu bạch kiểm được bao dưỡng.” Sếp Kwon không khách khí bổ sung.



“Tiểu bạch kiểm…” Lúc này não của Sooyoung có vẻ mới bắt kịp tiến độ câu chuyện: “**! Sao cậu không nói sớm!” Lãng phí tình cảm của hắn.


Yuri không hề keo kiệt mà tặng hẳn cho cô gái cao kều hai cái nhìn khinh bỉ. Sooyoung xấu hổ cười cười, còn đang định nói gì đó, thì di động của hai người đồng thời vang lên tiếng báo có tin nhắn mới. Di động của bọn họ đều đã được xử lý đặc biệt, chỉ có nhân viên nội bộ mới có thể gửi tin nhắn đến.


Hai người cùng thu lại vẻ mặt thoải mái vừa rồi, mở điện thoại ra. Là nhiệm vụ mới!!!



“Cướp máy bay?!” Sooyung đã mất hẳn dáng vẻ đùa giỡn vừa rồi.


Yuri vừa gọi điện thoại, vừa mở máy tính, phát đi một vài mệnh lệnh, rồi nói với người ở đầu dây bên kia: “Cho tôi biết tình hình mới nhất.”



“Tin được gửi đến từ Myanmar, một đoàn thương nhân Hàn Quốc đã bị bắt cóc ở Yangon…” Đang trò chuyện, thì người bên kia lại truyền đến một hình ảnh tại hiện trường, bọn cướp ném một con tin ra khỏi máy bay.



“Đã chết!” Sooyoung cũng đứng bên cạnh xem, nhìn thấy con tin kia nằm dưới đất không nhúc nhích.


“Có tin tức gì không?” Yuri hỏi đối phương, đồng thời cũng muốn nhìn bản đồ của sân bay vừa xảy ra chuyện không may.



“Đối phương là phần tử khủng bố của Myanmar.” Bên đầu dây kia tiếp tục cung cấp toàn bộ thông tin cho Yuri: “Lúc trước đã báo với truyền thông, phải yêu cầu người phát ngôn bên phía Chính phủ xuất hiện để chứng thực, không chấp nhận thoả thuận trung gian, nếu không, mỗi giờ bọn chúng sẽ giết một con tin. Bọn chúng vừa bắn chết hai con tin rồi! Có thể thấy được sự kiện cướp máy bay này đã được lên kế hoạch cẩn thận, bọn chúng đã bố trí người ở từng chốt canh gác rất kỹ càng, cẩn mật…” 

Sơ đồ từng chốt gác vừa được gửi tời: “Sunny và Doojoon vừa thực hiện xong nhiệm vụ ở gần đó, nên họ đã qua trước để thu thập tin tức, cấp trên yêu cầu các cậu lập tức xuất phát…”


Yuri vừa trò chuyện vừa mặc quần áo, rút một khẩu súng lục từ trong ngăn kéo ra nhét vào giày.




“Biết rồi!”



Yuri bình tĩnh ngắt điện thoại. Tình huống kiểu này đã phát sinh rất nhiều lần, là thành viên của tổ nhiệm vụ đặc biệt, phải có tâm lý kiên cường, lúc nào cũng có thể chuẩn bị tốt để tiếp nhận nhiệm vụ, đương nhiên là… cũng phải chuẩn bị tốt tinh thần để có thể hy sinh bất cứ lúc nào…


Mỗi tổ viên đều phải vượt qua thử thách về tâm lý và thể chất rất nghiêm ngặt. Năng lực của mỗi chiến binh đều phải đứng đầu. Bọn họ là vũ khí bí mật của Quốc gia, là một thanh chuỷ thủ được giấu kín. Quốc gia cần bọn họ ở đâu, bọn họ sẽ xuất hiện ở đó, bất ngờ đâm một kích trí mạng vào kẻ địch.



Trong quá khứ, mỗi lần Yuri có nhiệm vụ, cô đều nói đi là đi, nhưng lần này… Cô nhìn xuống hộp cơm trên bàn!!!


“Chờ tôi một chút!” Cô nói xong rồi đi ra khỏi văn phòng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét